Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 2
Tan , trên đường có cô bé bán hoa hồng.
9 tệ 9 ba bông.
Tôi lập tức nhớ đến bó hoa tươi rói nhà , nhìn là thấy mắt.
Tôi nghĩ hay là mang tặng Phương Hảo.
Ba bông thì ít quá, tôi c.ắ.n răng mua sáu bông, 20 tệ, không thèm lấy thừa.
Tim hơi xót.
Một phụ nữ thích này mà đã bằng nửa bao t.h.u.ố.c của tôi rồi.
đến nhà, Phương Hảo đang nấu bếp.
Tôi bước đến, định cô ấy một bất ngờ:
“Phương Hảo, em xem anh mua gì này?”
Tôi mong cô ấy sẽ nhìn tôi với ánh mắt sáng long lanh, giống như nhìn tôi hôm đó.
Phương Hảo liếc một cái, rồi quay lại đảo chảo lạch cạch:
“Anh mua cái này gì, không mặc cũng không , phí lắm…”
đợi cô ấy dứt câu tôi đã mất kiên nhẫn.
Tôi quăng bó hoa lên bàn rồi đi nhà vệ sinh.
Lúc ngoài thì tôi liền thấy Phương Hảo đang khe khẽ hát, tay chỉnh chỉnh mấy cái bông hồng.
Đáng tiếc tay cô ấy vụng , lại không có thẩm mỹ, chỉnh kiểu gì cũng không như nhà .
Tất nhiên tôi sẽ không nói .
Nghe tiếng động, cô ấy quay lại, mặt hớn hở:
“Anh xem nè, em mới mua cái áo, 13 tệ 9! Vả mềm với thoải mái lắm!”
Cái áo phông màu hồng phấn chẳng tôn dáng gì cả, mặc nó liền cô ấy trông càng đen càng mập.
Lại là trên Pinduoduo !
Tôi cảm giác mình bị xúc phạm.
Một tháng đưa cô ấy một vạn sinh hoạt, để rồi cô đem cái áo 13 tệ 9 rách rưới ấy để mặc tôi xem?
Cũng là một vạn, mà vợ người ta lúc cũng xinh gọn gàng, vợ tôi thì trông như không đủ .
Tôi lập tức sầm mặt:
“Em có thể bớt mua mấy không? Nhìn em mặc cái gì ? Giẻ lau à?”
Phương Hảo sững lại, vô thức bước lên hai bước:
“Em thấy mà… thôi đã đi, hôm nay mẹ mang Tinh Diệu nhà chơi rồi, em có món anh thích nhất đấy, là lươn xào tương đó.”
Mùi tanh từ lươn trên người cô ấy xộc tới khiến tôi muốn nôn, tôi lùi sau.
“ cái gì mà !”
“Ngày cũng mua đống rác rưởi đấy gì, bộ anh đưa em như vẫn không đủ à?!”
Tôi đống túi rác:
“150 cái thì 150 thôi! Vì vài hào lẻ mà em bắt con ngồi đợi? Phương Hảo, anh nói thật người thì đừng lúc cũng tính toán từng hào như , sống phải rộng rãi lên chứ!”
“Với lại anh nói bao nhiêu lần rồi, dầu gội phải mua loại tốt! Cứ mua như thì anh lấy mặt mũi đi gặp khách hàng hả?!”
“ cái quần lót 9 tệ 9 , em mà cũng dám mua à! Không sợ nhiễm bệnh hả?!”
“Phương Hảo, đừng có cứ giả bộ sống khổ cực như thế! Người ngoài nhìn tưởng anh cưới phải cô mày đó!”
Tôi càng nói càng bực, mong đập nát hết mấy thứ nhà.
Phương Hảo thì đứng đờ , mặt đầy kinh ngạc, hai mắt long lanh nước.
Sau khi trút hết cảm xúc xong, tôi cảm thấy dễ chịu hơn.
Ngay cả cái áo xấu xí trên người cô ấy cũng nhìn đỡ chướng mắt hơn hẳn.
Tôi thở dài, tính dỗ dành một .
Dù gì, Phương Hảo vẫn có nhiều điểm tốt, mọi việc sinh hoạt nhà cô ấy bao giờ để tôi phải lo.
Tôi ho nhẹ, dịu giọng:
“Phương Hảo, em có thể học theo ở dưới nhà không, đừng mua .”
Phương Hảo khẽ giật mình.
Sợ cô ấy muốn cãi nhau, tôi vội nói:
“Ý anh là… sống cũng cần có tí thẩm mỹ chứ? Em chăm bản thân đi, đừng lúc cũng như bà thím.”
Tôi vừa nói xong Phương Hảo phá lên cười.
Tôi tưởng cô ấy điên rồi.
“Hahaha, Vương T.ử Thần, anh tưởng là em không muốn chăm bản thân sao? Anh đừng có ảo tưởng mình !”
Cô ấy nhìn thẳng tôi, môi run run:
“Ly đi.”
…
“Gì cơ?”
Tôi không tin nổi mà hỏi lại.
“Em nói, chúng ta ly .”
Đây đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.
Kết ba năm, Phương Hảo toàn dựa tôi mà sống.
mà dám mở miệng đòi ly .
Không nhà, không xe, không công việc, nếu như rời khỏi tôi thì chắc đến cô ấy cũng chẳng có mà .
Tôi bật cười:
“Em muốn ly à?”
“Đúng , ly !” – Giọng cô ấy đanh lại, dứt khoát.
Tôi tức đến bật cười:
“, mai đi ngay!”
Tôi ngây thơ tưởng rằng cô ấy sẽ sợ, sẽ xin lỗi tôi, rồi nói kiểu: “anh à xin lỗi, em nhất thời nóng giận”.
Nhưng không.
Cô ấy bình tĩnh nhìn tôi, nhả từng chữ:
“Ai không đi thì người đó là con rùa.”
con rùa ai chứ không thể là tôi!
Nếu không phải cô ấy sinh tôi một đứa con, thì tôi chẳng thèm nuôi cô ấy thêm bất kì ngày .
Cô ấy rổi cuộc cũng là người đàn bà lôi thôi.
…
Tôi tuổi trẻ, có nhà có xe, công việc ổn định.
Một tháng một vạn sinh hoạt phí, tôi thừa sức tìm một người biết sống như .
Tôi lạnh lùng nhìn Phương Hảo im lặng .
“Nhớ đấy, mai đi sớm. Ai không đi là con rùa!”
Phương Hảo không trả lời, cô ấy gắp miếng lươn xào lên rồi cúi đầu như quỷ c.h.ế.t đói đầu thai.
Quá là .
Tôi hừ một tiếng rồi đóng sập cửa đi ngoài.
Tính rủ mấy thằng bạn đi uống gì đó, ngờ lại gặp thang máy.
“Anh Vương, trùng hợp quá, ?”
“, . À xin lỗi hôm nay quên mang thông cống xuống cô.”
cười ngọt:
“Có sao đâu, tôi cũng mà.”
Tôi vội nói:
“Nghe nói gần đây mở nhà buffet mới, hay là mình đi thử?”
nhà hàng, mặc váy dài, tóc xõa, trông xinh đến mức khiến người khác nhìn là muốn nghẹt thở.