Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi là học sinh nghèo trong một ngôi trường quý tộc. Hôm đó, tôi bỗng nhìn thấy một dòng lướt qua trước mắt:
【Nam chính trốn học, trèo tường vườn trường, kết quả xuống nước rồi! sao đây, nam chính không biết bơi!】
【Nữ chính đâu rồi, mau cứu đi !】
【Nữ chính hôm nay bị ốm, không đến trường. Haiz, tiếc quá, ai mà cứu được nam chính thì sẽ được tăng[“thiện cảm”] đấy.】
Tôi không phải nữ chính trong truyện, tôi chỉ là một nhân vật pháo hôi nhỏ bé không ai nhớ đến.
Lúc đó tôi đang lười biếng chống cằm, tục nghe tiết toán.
Cạn sự,[“cảm tình”] của nam chính thì có ích gì , tôi đời nào đi cứu đâu.
Dù sao cũng là nam chính, chắc không chết đuối được đâu.
Tôi đâu phải đóa hoa trắng thuần khiết gì, tôi chỉ quan tâm chuyện: một là có tiền, là có điểm.
Dòng lại tục:
【Ai mà cứu được nam chính, chắc nhà nam chính sẽ trả ơn hậu hĩnh lắm đấy. Không biết ai mà may mắn thế nhỉ. Với độ giàu của nhà anh ta, tiện tay cho chút tiền cũng đủ tiêu cả đời rồi.】
Có tiền á!?
Tôi bật dậy ngay lập tức, ghế phía cũng bị hất ngã kêu cái “rầm”.
1
Cả lớp đầu nhìn tôi. Thầy giáo dạy toán trên bục cũng khựng lại. Ông ấy nhíu :
– Em có thắc mắc gì cách vẽ đường phụ à?
Tôi nghẹn ngào nói:
– Thầy ơi… nhưng bé Mập nhà em không còn cơ hội vẽ đường phụ nữa rồi…
Thế là thầy đuổi tôi khỏi lớp.
Tôi buồn bã bước ngoài.
Rồi lập tức vận hết sức, đầu cắm đầu chạy thục mạng!!!
Tôi lao nhanh nhất có đến khu vườn trường!
Xin thầy, em sinh đã yêu tiền mất rồi, em sự xin !
Tôi nhìn xuống ao.
Quả nhiên, nam chính – Trình Thịnh – đang vùng vẫy trong đó.
Nhìn là biết sắp chìm rồi, sắp thành “bé Mập số 2” (phiên bản không ai đồ ăn hộ).
Bên bờ có một nam sinh khác đang khóc lóc nói đã 110 120, nhưng vì không biết bơi định đi người tới giúp.
Không cần đâu, cứu viện đã đến đây!!!
Tôi hét to một tiếng tên “Trình Thịnh !”, rồi không do dự nhảy xuống nước, bơi nhanh phía người đang chìm.
Vất vả lắm tôi mới lôi được anh ta lên bờ.
Tôi kéo anh ta lên trước, đó mới cố bò lên theo.
Đang thở hổn hển bò lên thì một đôi giày thao in logo hàng hiệu xuất hiện ngay trước mặt.
Tôi ngẩng đầu nhìn theo…
thấy gương mặt của Trình Thịnh .
!?
Trên người anh ta khô ráo… anh ta không hề xuống nước!?
Tôi lập tức đứng dậy, lại nhìn người vừa được tôi cứu lên.
Là một nam sinh xa lạ, hoàn toàn không phải Trình Thịnh .
Dòng tục nhảy:
【Ơ? Người xuống nước không phải nam chính à?】
【Xin , tôi nhìn nhầm rồi! Cứ tưởng là nam chính… nhận nhầm người mất rồi.】
【Cái thằng bên trên phát tán tin giả đúng không!?】
【Mau nhìn đi, nam chính đẹp trai quá, sống mũi cao thế, lông mi dài nữa, à nhắc đến dài…】
【To.】
Ngay đó, giọng nói lười nhác, bất cần của Trình Thịnh kéo tôi thực tại:
– Này, trước khi nhảy xuống cứu người, sao cậu lại tên tôi?
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta có mái tóc đen rũ xuống trước trán, ánh sáng đổ xuống đôi ngũ quan sắc sảo khiến gương mặt càng thêm khí chất cao quý.
Vẻ mặt mang theo chút thờ ơ, xen lẫn sự ngạo nghễ đặc trưng của những cậu ấm con nhà giàu.
Ánh mắt tôi không kiềm được mà xuống bàn tay trái của anh ta.
Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, đeo một nhẫn—nhìn một cái là biết cực kỳ đắt tiền.
Chết , cơn nghiện tiền của tôi lại nổi lên rồi.
Trước mắt tôi chính là một thiếu gia chính hiệu. Thấy tôi không trả , giọng anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn:
– Tsk, trả đi !
Trời ơi, tôi biết nói gì bây ? lẽ bảo là tôi ăn cơm độc xong có khả năng nhìn thấy dòng bay?
“cơm ghép đơn” chắc đối với thiếu gia này còn lạ hơn cả từ cổ, hiểu được mới là lạ.
Nhưng mà, tôi là ai? Là đứa đứng top đầu toàn khối đấy! Đầu óc tôi nhanh nhạy lắm!
Ngay giây theo, tôi ngẩng đôi mắt ướt đẫm nước lên, bắt đầu “vẽ biểu đồ hình quạt” trên mặt: sáu phần hoảng loạn, phần thầm mến, một phần đờ đẫn.
– À… xin , không hiểu sao, chỉ cần nhìn thấy mặt anh, não tôi lập tức ngừng hoạt động, không nói …
Anh ta sững người.
Rồi cảm xúc khó chịu trong mắt dần tan biến, khóe môi khẽ nhếch lên, như một con mèo đang được vuốt ve, có chút vui vẻ.
Ồ hô, thiếu gia này đúng kiểu ngoài lạnh trong mềm.
Tôi nín thở, mặt đỏ bừng, tục diễn sâu:
– Tôi… tôi cứ tưởng người xuống nước là anh lập tức nhảy xuống cứu… Là tôi sai, không nhìn kỹ. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc người đó có là anh, tôi đã giữ được lý trí nữa. Xin , chắc anh thấy xui lắm đúng không…
Thiếu gia này không giỏi che giấu cảm xúc, trong mắt anh ta rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Anh ta chắc không ngờ rằng tôi có vì anh ta mà bất chấp tất cả như thế.
Anh ta đầu đi, né tránh ánh mắt của tôi, tay xoa sống mũi, rồi ngẩng lên… nhìn đồng hồ.
Nhưng rõ ràng đồng hồ đeo bên tay trái, mà anh ta lại đưa tay phải lên xem.
đủ trò, chỉ là không chịu nhìn tôi.
Thế nhưng, giọng điệu thì vẫn cứng rắn:
– Vớ vẩn! Tôi không thích kiểu như cô, sớm từ bỏ đi.
vừa dứt.
Tôi như người què vừa bị đạp gãy chân lành, vẻ mặt lập tức đau đớn tột độ:
– Tôi hiểu rồi… xin , là tôi quá đường đột. Nếu đã như … cho tôi hỏi, tôi có giữ lại nhẫn của anh không?
Coi như là kỷ niệm cho mối tình đầu duy nhất trong đời tôi…
Vừa nói, tôi vừa ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt tôi đầy nhiệt huyết, sâu lắng, tập trung—như mèo béo nhìn thấy McDonald’s, như tên mọt sách nhìn thấy ngọc bài thượng phẩm.
Huống hồ, đuôi mắt tôi đỏ hoe (vì sặc nước), nước mắt lã chã (mẹ kiếp, nước ao bẩn quá mắt tôi cay xè).
Anh ta như bị nước mắt của tôi bỏng, ánh mắt né tránh như bị điện giật.
Trong mắt anh ta ánh lên sự thương xót mềm lòng.
Anh ta luống cuống tháo nhẫn , đưa cho tôi, vành tai bắt đầu đỏ lên, nhưng vẫn ngoảnh mặt đi không chịu nhìn:
– …Tuỳ cô.
Tôi dùng tay nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào tay anh ta, cảm nhận được một chút ấm áp.
Anh ta giật nhẹ lông , phần đỏ ở tai lan xuống cả cổ trắng.
Tôi cúi chào sâu, đó ôm lấy nỗi đau tình tan vỡ mà bỏ chạy.
Gió gào thét bên tai.
Tôi nắm chặt nhẫn, cố kiềm chế để không bật cười vì sung sướng.
nhẫn này có logo Hermès!
Đồ hiệu đó!
Ít nhất cũng được năm con số chơi!?
Ai hiểu được cảm giác được cứu rỗi khi nhìn thấy logo Hermès !!!
Tôi chỉ mải chạy, không buồn nhìn dòng đang lướt qua—
【Con nhỏ này là ai ! Trong nhóm nhân vật chính không có cô ta mà?】
【Sao trông nó như đang cố nhịn cười thế kia, lẽ… nó không thực sự thích nam chính?】
【Nó còn tiện tay cầm luôn cái nhẫn, đúng kiểu chỉ thấy tiền là sáng mắt, chết tiệt , nếu tôi xuyên vào truyện chắc cũng y chang.】
【Cười tới mức núi vàng núi bạc gì tôi cũng có hết.】
【Tập này là tập nghiêm túc ăn nhất luôn.】
【Vãi chưởng, đầu óc thế này bảo sao không đứng nhất khối.】
【Hahaha, nam chính đang đi khắp nơi hỏi đám bạn, bảo là có một cô gái liều mạng lao xuống nước cứu anh ta, mà anh ta lại từ chối phũ phàng tỏ tình của cô ấy. ảnh sợ cô gái tổn thương quá mức, sợ cô ấy nghĩ quẩn. Bạn thân ảnh thì bảo: đúng là đáng chết. nam chính bắt đầu thấy áy náy rồi.】
【IQ của nam chính thì không rõ, nhưng lòng dạ thì sự tốt bụng ha.】
Trước khi tan học, tôi đã đem nhẫn đó đi.
Thu mươi ngàn.
2
Tan học xong, tôi không nhà mà đi đến quán net đen tôi hay lui tới.
Tôi ăn vội hộp cơm, rồi bắt đầu nhận cày thuê game để kiếm thêm tiền.
Tôi không nhà được, ít nhất cũng phải đợi đến khi mẹ ngủ rồi mới dám .
Bởi vì, mẹ tôi mỗi lần thấy tôi là như Hitler thấy người Do Thái—ghét cay ghét đắng.
Rõ ràng tôi từ nhỏ đã ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép.
Chắc là do tôi không có cái… kia họ không ưng.
thì cũng hết cách rồi.
Nhưng mà, mẹ không thương tôi, vẫn có người thương tôi.
Ví dụ như, tháng trước có một người đàn ông “siêu nam tính” 50 tuổi đến nhà tôi cầu hôn.
Ông ta nói sẽ đưa 500 ngàn tiền sính lễ, chờ tôi tốt nghiệp xong là cưới luôn.
mẹ tôi lập tức đồng ý không do dự.
Nhưng tuần trước, tôi họ đã thỏa thuận xong.
Chỉ cần tôi kiếm đủ 500 ngàn trước khi tốt nghiệp lớp 12, họ sẽ đưa tôi chứng minh thư sổ hộ khẩu, đồng thời hủy hôn với ông chú kia, trả lại tự do cho tôi.
Thế , tôi bắt đầu nỗ lực kiếm tiền.
Ví dụ như bây .
Tôi đang nhận cày thuê một game 3D, mà tôi thì bị say 3D.
Vì tôi đã uống thuốc say xe, dán cao chống nôn lên đầu rốn, cứ nửa tiếng lại chạy vào nhà vệ sinh nôn một lần, nhưng vẫn kiên trì chiến đấu.
Tôi vừa nôn xong lại, đang chuẩn bị chơi thì nghe thấy trên đầu vang lên một giọng nói lạnh toát:
Cô dám cái nhẫn đó à?
Tôi giật mình muốn rớt tim!
Vừa đầu lại, liền thấy Trình Thịnh với gương mặt lạnh lùng ngạo mạn.
Anh ta bật cười lạnh, giọng đầy thất vọng xen lẫn phẫn nộ:
Hừ, thì cô chỉ là một kẻ lừa đảo! Nếu bạn tôi không tình cờ thấy nhẫn của tôi được đăng trên mạng, tôi còn biết cô là loại người thế nào! Cô dám lừa tôi! Có biết chỉ cần tôi động một ngón tay là cô phải cuốn gói khỏi trường không? Cái gì mà thích tôi, toàn là giả dối!
Tôi mặt tái mét, vắt vài giọt nước mắt, cúi đầu cười khổ, giọng run như ông già vừa cày mẫu ruộng:
Tôi cũng ước gì… tất cả chỉ là giả.
Anh ta khựng lại, cau :
Ý cô là gì? Này… sao cô lại khóc!?
Tôi không trả , chỉ tục nước mắt.
Anh ta bắt đầu sốt ruột:
Nói đi !
Ôi trời ơi thiếu gia, đừng thúc nữa, tôi còn đang nghĩ kịch bản mà!
Tôi nức nở:
Tôi nhẫn… là để mua một tin tức… một tin có liên quan đến anh.
Anh ta nhíu , truy hỏi:
Tin gì liên quan đến tôi?
Tôi cúi đầu lau nước mắt, lí nhí nói:
Có người trên diễn đàn trường nói, chỉ cần tôi đưa cho cậu ta mươi ngàn, cậu ta sẽ cho tôi biết… trò chơi anh thích nhất là gì.
Tôi chỉ lên màn hình game 3D trên máy tính:
Cậu ta nói… trò anh thích chơi nhất chính là trò này. vừa tan học, tôi lập tức đến quán net, chỉ muốn nhanh chóng học cho bằng được.
Trò chơi này là game hot nhất hiện , mười đứa con trai thì có tám đứa đang chơi.
Bây chỉ còn cách đánh cược một phen, tôi cược là anh ta cũng chơi!
Trên mặt anh ta thoáng hiện vẻ trống rỗng, đó mở miệng, giọng đầy nghi hoặc:
“Đi học mà em không mang nổi mươi ngàn sao? Còn phải cả nhẫn à?”