Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng mắt anh ta:
“Trình Thịnh Thần, tôi lừa anh sao? Anh vốn đã nợ tôi. Một , nếu anh không ém tin đó, tôi đã có thể quay về nhà họ Chúc. Cho dù không được cha mẹ yêu thương, ít nhất tôi cũng không bị ép gả cho lão già siêu cấp nam tính đó, ít nhất tôi cũng không bị bạo hành. Tôi có sai, nhưng còn anh—anh ém tin, thao túng dư luận—thế đúng sao?”
Tôi nói thẳng, dứt khoát, không vòng vo.
“Nhưng bây , anh đã đưa cho tôi ba triệu rồi, nên… giữa chúng ta xem như xong nợ.”
Trình Thịnh Thần ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng như thể cả đầu óc bị làm trống rỗng trong một cái chớp mắt.
Chúc Thi Thơ bước tới, bày vẻ xót xa, anh ta.
Cô ta đầy chính khí, nghiêm nghị nói:
“Lỗi của anh ấy không là cái cớ để cô phạm lỗi! lẽ anh ấy sai cô cũng có thể sai à? Hừ, Trình Tâm, sai là sai, cô nên thẳng thắn thừa nhận, thay vì viện đủ mọi lý do để hợp lý hóa hành vi của !”
“Bốp! Bốp!”
Tôi tát cô ta hai cái, tát đến mức đầu cô ta lệch sang một bên, nhân tiện móc luôn cái kẹp tóc đắt tiền rồi ung dung nhét túi.
Tôi cười nhạt:
“Chúc Thi Thơ, cô cũng biết nói đạo lý đấy nhỉ. Nhưng chính cô, kỳ thi chuyển cấp, cho người đánh gãy tay của tôi. Khi tôi học lớp 11, cô đưa trăm ngàn cho lão siêu nam tính kia đến nhà tôi dạm hỏi. Mới gần đây thôi, chính cô dẫn người đến nạt tôi trong trường. Cô có tư cách gì mà đứng đây phán xét đạo đức tôi thấp kém, nhân phẩm bại hoại?”
Lời tôi nói vang vọng rõ ràng trong không gian rộng lớn của nhà hàng.
Chúc Thi Thơ ôm , không nhìn tôi, nhưng ngay lập liếc sang Trình Thịnh Thần, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Trình Thịnh Thần nhìn cô ta, không thể tin nổi, lập bật dậy, ánh mắt vừa ghê tởm vừa khiếp sợ:
“Chúc Thi Thơ, cô thật kinh tởm.”
Chúc Thi Thơ không thể tin nổi:
“A Thịnh, cô ta… cô ta vẫn luôn lừa dối anh! Chúng ta đang nói về chuyện của cô ta mà… lẽ anh không nên mắng cô ta sao?!”
Trình Thịnh Thần chỉ lạnh lùng nhìn cô ta:
“Cô nói Trình Tâm không thích tôi, chỉ vì tiền mà lừa tôi à? Tôi không tin!”
Anh ta ngẩng đầu, chỉ video trên màn hình, nơi có dòng ID của tôi—“Cũng kêu gào tài, cũng thèm khát bài”.
Anh ta đầu phân tích, giọng dõng dạc, kiên quyết:
“Cô nhìn xem, rõ ràng cô ấy viết là ‘thèm khát bài’, mà món quà đính hôn của bà nội tôi để lại cho cháu dâu chính là bài. Ngay đầu, cô ấy đã đính hôn tôi! Cô ấy không lừa tôi—cô ấy yêu tôi! Chuyện nhẫn và game, chắc chỉ là hiểu lầm!”
Cả nhà hàng lặng ngắt như tờ.
Dù tôi luôn giữ bình tĩnh, nhưng lúc này cũng thực sự chấn động.
Cái gì?
Tôi… anh… ủa… anh bạn à?
Chúc Thi Thơ càng thêm choáng váng “logic quyền uy” này.
Cô ta sụp đổ, mất phong độ, hét lên như phát điên:
“A Thịnh! Cô ta đang chơi chiêu trừu tượng đó! Đây là meme! Là kiểu như…!”
Cô ta nghiến răng đầu rap:
“ tài! ! tài! ! Ở chỗ tụi tôi, mấy ông ‘bóp nhịn’ hay đeo bên cổ…”
Trình Thịnh Thần càng giận, đập bàn cái “rầm” vang trời:
“Cô dám mắng Trình Tâm là ‘bóp nhịn’?! Tôi sẽ gọi cho ba tôi ngay, cắt toàn bộ hỗ trợ tài chính cho nhà họ Chúc!”
Cả nhà hàng lập náo loạn.
Trình Thịnh Thần đầu gọi điện.
Nhà họ Trình vốn chiều anh ta—đứa trai duy nhất trong nhà—và nhà họ Chúc lại vốn làm ăn không tốt.
Kết quả là, bên kia lập đồng ý, ngừng ngay mọi hỗ trợ cho Chúc gia.
Những gần đây, Chúc gia sống nhờ nhà họ Trình. mất chỗ dựa, chắc sẽ suy sụp.
Chúc Thi Thơ trắng bệch.
Cô ta hét lên, đập vỡ ly pha lê trên bàn, rồi hóa thân thành “nữ thần dọn bàn”, quét sạch tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất, vỡ loảng xoảng:
“Trình Tâm! Tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Tôi đã thua cuộc đời rồi, không thể để thua luôn cả miệng lưỡi.
Tôi nói:
“Mong đừng tha.”
Cô ta mắt tối sầm, đến mức nghiến răng nghiến lợi, Trình Thịnh Thần lập bảo nhân viên kéo cô ta ngoài.
Cuối cùng, cũng đến lúc đối diện.
Tôi xoay người, nhìn Trình Thịnh Thần, chuẩn bị nói thật anh ấy.
Anh ta cướp lời , như thể sợ nghe thấy điều gì đó:
“Tôi! Tôi không đồng ý coi như nợ! Tôi sai, tôi có lỗi em, tôi vẫn chưa trả những gì tôi nợ em!”
Ở bên anh ta lâu như , cuối cùng tôi cũng có thể tháo nạ, thể hiện người thật của .
Tôi ngả người sau, tựa mép bàn, khoanh tay, mở miệng nói:
“Cái ID đó đúng là chỉ để đùa thôi, tôi không thích anh, tôi chỉ thích tiền của anh.”
anh ta đỏ bừng, cổ cứng lại, gân lên như đang cố chấp cãi lý.
Anh ta cố kìm mắt, không cho nó rơi xuống:
“Trình Tâm! Em chắc thích anh! qua là em chưa nhận thôi! Không tại sao em chỉ thích tiền của anh mà không thích tiền người khác?”
Tôi thở dài:
“Vì người khác thông minh, còn loại ngu ngốc như anh dễ lừa hơn.”
Trình Thịnh Thần là học sinh đội sổ của lớp, tôi xem bài thi của anh ta.
Bài văn nghị luận anh ta hay trích dẫn nhất là câu “Đôi mắt của người yêu là đại dương thứ tám”, và anh ta tin đó là trích Hồng Lâu Mộng.
Anh ta chép lần cụm “Kênh đào Panama”, nhưng mỗi lần đi thi đều viết thành “Kênh đào Ba-na-ba”.
Những ví dụ kiểu này còn lắm.
Thật lòng mà nói.
Ngu đến mức này, đã không còn giống người nữa rồi, mà giống như một Samoyed vừa mới hóa thành người.
Anh ta khóc rồi, mắt đầy :
“ em cứ lừa anh đi mà! Lừa cả đời cũng được! Em thông minh như thế, chắc dễ lắm đúng không! Tại sao lại không lừa nữa?! Em cứ lừa anh đi! Anh còn tiền! Anh cho em !”
Tôi nhìn anh ta.
Mái tóc đen được anh ta chải chuốt cẩn thận chỉ để gặp tôi đã rối tung lên, cả người trông vô cùng thảm hại.
Tôi thấy lòng có chút hỗn độn, thật châm một điếu thuốc.
Anh ta nghẹn ngào, lau mắt loạn xạ, nói năng lộn xộn:
“ lẽ em ghét anh vì anh ngu sao?! Nhưng anh thật sự biết thành ngữ lắm mà!”
Anh ta nắm lấy vai tôi lắc mạnh.
Tôi giật , vội vàng đưa tay che túi áo—trời đất ơi, đừng để rơi cái kẹp tóc của Chúc Thi Thơ ngoài!
Cái đó không chịu được va đập đâu, bể một cái là bán không được nữa!
Anh ta mắt mũi tèm lem, khóc hu hu như nít:
“Trình Tâm! Em chỉ là hơi thích nói dối thôi mà! Ai mà có sở thích riêng chứ?! Em không người xấu đâu! Tập đoàn của ba anh sau này sẽ là của anh, đến lúc đó chúng ta cùng quản lý, anh cho em thật , cực kỳ, siêu cổ phần luôn! Anh bây cũng có thể cho em tiền nữa!
“Trình Tâm, em ghét nhà họ Chúc đúng không? Chờ đến khi chúng ta cùng quản lý công ty, em có thể mưu lợi riêng, âm thầm bày trò, còn anh sẽ tiếp tay cho em, làm theo mọi kế hoạch của em, hai ta cùng hợp tác hủy diệt nhà họ Chúc! Được không? Em nói gì đi chứ!”
Anh ta vừa buồn vừa tuyệt vọng, còn có chút sợ hãi:
“Trình Tâm… tại sao em cứ im lặng !?”
Anh ta ôm chặt lấy tôi, mắt ấm nóng rơi xuống cổ tôi, nghẹn ngào, ngực phập phồng.
Tôi hơi sững người.
người ngốc nghếch này, người mà điểm tối đa là 750 nhưng cố sức cũng chỉ được 120, người cùng tôi “hợp tác gây án”, người đang khóc lóc van xin tôi tiếp tục lừa dối anh ta… tôi có nên ở bên anh ta không?
Mẹ nó, sao tôi lại đang tuôn mấy câu liệt kê nữa rồi?
Tôi thở dài.
Có lẽ… “Ba-na-ba” cũng không tệ.
Ba-na-ba, Ma-na-ma, không cần nói gì , ít nhất mỗi người phụ trách một phần, phân công rõ ràng.
Tôi nói:
“Trình Thịnh Thần, bài đâu?”
Bỗng chốc.
Anh ta như đứng không vững, loạng choạng lùi lại, ngơ ngác nhìn tôi.
Ngay sau đó, giống như có phép màu, đôi mắt xinh đẹp kia sáng lên, mắt long lanh lánh lên như có cả bầu trời sao của một đêm hè.
Dòng chữ bay trên đầu cũng sôi nổi trở lại—
【Đúng là mắt là loại “quần tất đen” tốt nhất dành cho đàn ông.】
【Trình Tâm chỉnh anh nam chính thành cái thể loại gì thế này trời…】
【Chỉ có tôi quan tâm chuyện này thôi sao? Trình Tâm đeo bài xong thật sự biến thành “bóp nhịn” rồi đó!】
【4iiiiiii! Trình Tâm Trình Thịnh Thần mau yêu nhau 4iiiiiiii!】
【Hệ thống: Bình luận đã bị ẩn. Duy trì môi trường mạng lành mạnh đầu bạn và tôi.】
【Haha, thật cũng tốt mà. chỉ số thông minh của nam chính, căn bản không tính kế nổi Trình Tâm, cô ấy ở bên anh ta chắc thấy an toàn.】
【Thi Thơ của tôi… tôi Thi Thơ của tôi quay lại…】
【Tôi không cần.】
【Tôi nhận rồi, Trình Tâm có tiền và bài, mà đều đã đạt được. Tôi sẽ đổi ID thành “Cũng gào tài, cũng thèm bài”.】
【Trình Tâm, cho tôi hỏi: người khác không cho cô leo lên nam chính, cô có leo không? Người ta cấm, cô có vẫn leo không? Mau trả lời! Cô chết cũng leo!】
Tôi chịu thua rồi.
Toàn là cái quái gì không…
17
sau.
Tôi kết hôn Trình Thịnh Thần.
Tôi dùng tiền nhà họ Trình để đầu tư công ty mới mở của , cũng như những doanh nghiệp mà tôi đánh giá cao.
Sự thật chứng minh, tôi đúng là giỏi. Nhà họ Trình kiếm được cả đống tiền.
Họ hoàn toàn công nhận năng lực của tôi.
Mười sau.
Tôi và Trình Thịnh Thần đều hai mươi tám tuổi.
Tấm danh thiếp của tôi loại giấy thường đã đổi thành gỗ đàn hương viền vàng.
Danh xưng tên tôi là ba chữ viết tắt đầy quyền lực—CEO.
Còn Trình Thịnh Thần, đầu đã không hứng thú danh vọng, chỉ tập trung đua xe—đam mê mà anh ấy yêu thích.
Ngày nào anh cũng vui vẻ.
Dù … cũng đua được thành tích gì cả.
Nhưng không sao cả, người xưa nói, “đàn ông không có tài chính là có đức.”
Có lần ăn cơm họp gia đình, ba của Trình Thịnh Thần uống say, cứ khăng khăng nói rằng tôi mới chính là trai ruột của ông ấy.
Mọi người trong phòng đều quay sang nhìn tôi.
Tập đoàn “Thập Dạ” của nhà họ Chúc dính đầy những hoạt động mờ ám, có cái còn phạm pháp.
Chúc phụ và Chúc mẫu tán gia bại sản vì đền bù, cuối cùng còn bị tù.
Chỉ có Chúc Thi Thơ là không bị dính, nhưng cuộc sống của cô ta tệ thảm— thiên kim tiểu thư trở thành một người nghèo đến đáng thương.
18
Buổi tối.
Tôi một đến một khách sạn sao được trang hoàng rực rỡ, đứng bên cửa sổ sát đất.
Tôi chỉ yên tĩnh một chút—Trình Thịnh Thần gần đây bám người quá.
Anh ấy đang học nấu ăn. Anh nói: phụ nữ mà giàu là dễ hư, nên anh học giỏi bếp núc để giữ dạ dày tôi lại, đó giữ luôn cả trái tim, như tôi mới không bị mấy “nam hồ ly tinh” bên ngoài dụ dỗ.
Đã lâu lắm rồi tôi không còn thấy mấy dòng chữ bay nữa.
Có lẽ thế giới này, đã không còn chỉ là một cuốn truyện, mà thật sự trở thành hiện thực.
Ngoài kia, thành phố lên đèn, ánh đèn neon rực rỡ lộng lẫy.
Tương lai mà tôi khát khao mười tám tuổi—cuối cùng tôi đã có được nó.