

Sau khi ly hôn với Lục Phong được ba năm, tôi gặp lại anh ở cổng Đại học Thân Thành.
Anh đến đưa tân sinh viên nhập học, còn tôi phụ trách đón tiếp ở cổng trường.
Anh cúi người giúp cô gái lấy hành lý từ cốp xe xuống, giọng nói dịu dàng: “Có chuyện gì thì gọi cho anh bất cứ lúc nào.”
Giọng điệu đó.
Ánh mắt đó.
Tôi quá quen thuộc rồi.
Lục Phong cũng nhìn thấy tôi, bước chân khựng lại một chút rồi đi về phía tôi.
“Khương Duyệt.” Anh gọi tên tôi. “Trông em có vẻ sống khá tốt.”
“Cũng ổn.” Tôi nhàn nhạt đáp.
Tôi liếc nhìn cô gái đứng cạnh anh đang tỏ ra lúng túng bất an, anh lập tức mở miệng giải thích.
“Ba mẹ cô ấy đều mất rồi, một mình thi đậu đại học không dễ dàng gì, anh chỉ tiện đường đưa cô ấy đến thôi.”
Thật ra anh không cần phải giải thích với tôi.
Chúng tôi sớm đã không còn quan hệ gì nữa rồi.
Tôi lịch sự chỉ cho anh đường đến ký túc xá nữ, sau đó xoay người tiếp tục công việc của mình.
Anh lấy lại tinh thần, kéo vali đi về phía ký túc xá nữ.
Đây là lần đầu tiên tôi và Lục Phong gặp lại sau khi ly hôn.
Tôi không gào khóc mất kiểm soát, cũng không rơi nước mắt.
Thậm chí tôi còn chẳng thấy đau lòng.
Tôi bình tĩnh như đang đối xử với một người xa lạ.
Mọi chuyện đều đã qua rồi.
Con người cuối cùng vẫn phải tiếp tục bước về phía trước.