Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Con ngốc à, trong nhà thì nói gì mà xin lỗi. Bố mẹ khi đó chỉ lo con chịu thiệt thôi.”
“ con cũng đừng tự trách nữa. Đời người ai mà chẳng có lúc lầm đường lạc lối. Về nhìn lại, những chuyện này chỉ là một đoạn nhỏ trong đời thôi con ạ.”
Mẹ thì nói thẳng thắn hơn:
“Con bé ngốc, lỗi là ở người ta, sao lại đổ ?”
“Coi như con giẫm phải một bãi phân chó. Giày bẩn thì vứt là !”
“Đường đời còn dài, ai dám chắc mỗi bước đi đều đúng?”
Nghe những lời đó, lòng tôi nhẹ đi rất nhiều.
Tình yêu của bố mẹ là chỗ dựa vững chắc nhất đời tôi.
Bố mẹ thuê khách sạn gần đó ở tạm, mỗi ngày đều tranh thủ qua thăm tôi và Tuệ Tuệ.
Cuộc sống cuối cùng cũng dần yên ổn.
Tuệ Tuệ mỗi ngày lại lớn thêm một chút, nhìn con thay đổi từng ngày khiến tôi cảm thấy hạnh phúc khôn tả.
những chuyện nên đến… cuối cùng sẽ đến.
7
Hai tuần , Trần Vĩ đưa bố mẹ từ chuyến du lịch trở về.
Cả ba người nói bước đến trước nhà, định dùng chìa khóa — vặn thế cũng không được.
Nghe thấy tiếng động, chủ nhà mới – chị – ra, nghiêm giọng :
“Các người đang gì vậy?”
Trần Vĩ ngớ người.
Lẽ đi nhầm nhà? rõ ràng đây là nhà mà!
Mẹ chồng thì cái giọng đanh đá quen thuộc:
“ chúng tôi gì? Cô là ai? gì trong nhà tôi?”
Chị điềm tĩnh đáp:
“Đây là nhà tôi. Tôi mua lại căn hộ này.”
Nói rồi, chị như sực nhớ ra điều gì, liền :
“Anh là Trần Vĩ?”
Trần Vĩ gật .
Chị lập ngăn tủ cạnh , ra một túi liệu.
“Đây là cô Cố Tiểu Hạ nhờ tôi chuyển cho anh.”
Trao , chị đóng ngay lập .
Mẹ chồng – – cố đập , gào :
“Lừa đảo! Tại sao cô dám chiếm nhà của tôi?!”
Chị đáp lại bằng giọng lạnh băng:
“Tôi đã gọi ban quản lý rồi. Nếu bà còn ăn nói bậy bạ, tôi sẽ báo công an.”
quản lý tòa nhà nhanh chóng có mặt và xác nhận với đầy đủ giấy tờ: hiện tại chủ sở hữu hợp pháp của căn hộ là chị .
Căn nhà đã được bán đi rồi.
Đến lúc này, Trần Vĩ mới bàng hoàng nhận ra sự thật, sắc mặt tái mét.
cũng ngừng la lối, vội thúc giục Trần Vĩ túi liệu xem trong là gì.
Anh ta ra…
Là đơn ly hôn.
Đó là liệu tôi đã gửi lại nhờ chị trao tay cho họ vào đúng lúc này.
Trần Vĩ chết sững.
Chỉ đi du lịch một chuyến thôi, vậy mà vợ lại muốn ly hôn?
Mẹ chồng – – lập la lối om sòm:
“Tiểu Vĩ, đều tại con chiều nó quá! Con dâu này đúng là lớn gan rồi, tự ý bán nhà luôn!”
“Muốn ly hôn? Nằm mơ đi! sản phải chia đôi! Tiền bán nhà, nó đừng hòng một nuốt hết!”
Trần Vĩ hoảng :
“Mẹ, bây giờ không chỉ là tiền bán nhà… mà ngay cả vợ con con cũng sắp mất rồi?”
bật khẩy:
“Vô dụng! Vợ mất thì cưới vợ khác, có gì to tát đâu. Còn con ấy hả? Con thì cũng chỉ là đứa vô dụng thôi, nó muốn nuôi thì cứ để nó nuôi. Có gì mà quý!”
Trần Vĩ càng lúc càng sốt ruột:
“Chuyện đâu có đơn giản thế. Mẹ quên rồi à, nhà họ Cố ở Nam thị có bao nhiêu sản? Chỉ riêng lợi nhuận của xưởng vải mỗi năm cũng đủ mua vài căn hộ như căn này!”
“Mẹ tưởng vì sao con luôn phải lòng Tiểu Hạ? Nhà cô ấy chỉ có một đứa con , này sản đều sẽ về tay cô ấy. Của cô ấy chẳng phải cũng là của con sao?”
“Mẹ còn là người suốt ngày nhắc con phải chú ý tới việc kinh doanh nhà cô ấy, bảo phải ‘nắm chắc Tiểu Hạ trong tay’. Sao bây giờ lại vì chút tiền bán nhà mà nổi cáu vậy?”
Mắt đảo qua đảo lại, giọng dịu xuống:
“Tiểu Vĩ, con nói đúng. Mẹ mấy hôm nay cứ nghĩ đến cái dự án tư của bác cả con, óc nóng thôi. Mẹ vốn định lại một nửa tiền nhà, bỏ vào đó kiếm vài triệu.”
Rồi bà ta lại vỗ vai an ủi con :
“Con à, đàn bà mà dắt theo một đứa nhỏ thì còn ly hôn gì nữa? Ly hôn rồi có đàn ông chịu rước cô ta? Hừ, đúng là không biết tốt xấu.”
Những lời này đó đều được chị hàng xóm kể lại với tôi — buồn , chua chát.
Trần Vĩ nghe mẹ nói thấy cũng có lý, lập gọi điện cho tôi.
8
Khi Trần Vĩ gọi đến, tôi cùng bảo mẫu đưa Tuệ Tuệ đi bơi về phòng.
máy, anh ta đã gào :
“Cố Tiểu Hạ! Chuyện to như bán nhà mà cô cũng không thèm bàn bạc với tôi sao?”
Tôi bật lạnh:
“Tôi bán căn nhà của tôi, có gì phải bàn với anh?”
Giọng anh ta mềm xuống:
“Dù sao thì… đó cũng là nhà của chúng ta, là tổ ấm của chúng ta mà.”
“‘Nhà của chúng ta’? Anh tỉnh lại đi, căn nhà này tôi trả toàn bộ tiền mua, tiền sửa sang cũng là của tôi. Anh có bỏ ra được một đồng không?”
“À mà anh nhắc tôi mới nhớ, anh sống ở nhà tôi ba năm nay, có phải nên trả tiền thuê nhà không?”
“Cố Tiểu Hạ, tôi là chồng cô đấy, cô vậy mà đòi tôi trả tiền thuê nhà à?!”
“Ồ, anh còn biết là chồng tôi cơ đấy. Vậy anh thử xem, có người chồng bỏ mặc vợ đang ở cữ để đi du lịch không?”
Anh ta không hề nhận ra vấn đề.
“Chỉ vì chuyện này mà cô bán nhà sao? Ở cữ thì cũng chỉ ăn với ngủ, Tuệ Tuệ khóc có mấy lần mà tôi đau muốn chết. Bình thường tôi bận công việc, nhân kỳ nghỉ này tôi ra ngoài thư giãn một chút có sao đâu?”
“Cô không hiểu được à?”
Tôi thấy rõ ràng là đang nói chuyện với một kẻ không biết điều.
“Tôi không hiểu — và cũng không cần hiểu.”
“Anh ký vào đơn ly hôn đi. Tôi đã nộp hồ sơ rồi, đợi ngày Sở Dân giấy.”
Trần Vĩ lập nổi điên:
“Cố Tiểu Hạ, tôi chỉ đi chơi có một chuyến, mà cô đòi ly hôn à? Cô có cần quá vậy không?”
“Cô soi gương thử xem, cô là đại mỹ nhân chắc? Ngoài mấy đồng tiền, cô có gì hơn người?”
“Còn nữa, cô đừng quên… bây giờ cô còn kèm theo một đứa nhỏ. Cô nghĩ có người đàn ông muốn rước cô sao?”
Con ruột của mà anh ta cũng nỡ nói ra những lời như vậy.
Tôi giận mắng thẳng:
“Chuyện này không cần anh lo!”
“Anh nói đúng, tôi có tiền. Còn anh có không?”
Trần Vĩ bị nghẹn họng.
“Cô…”
“Đừng có đắc ý. Sếp tôi đang có ý định đào tạo tôi giám đốc. Đợi tôi thăng chức, cô coi chừng hối hận!”
Tôi nhạt:
“Vậy chúc anh may mắn nhé!”
“Đừng quên ký đơn ly hôn.”
Nói , tôi dứt khoát cúp máy.
Chỉ là bán một căn nhà thôi, mà bản chất thật sự của Trần Vĩ đã lộ rõ không sót chút .
Lòng người đúng là khó lường.
Chẳng bao lâu , điện thoại mẹ chồng – – gọi đến.
Tiếng khóc nức nở vọng ra từ dây kia.
“Tiểu Hạ à, mẹ luôn coi con như con ruột… Sao con nỡ để cả nhà mẹ lang thang ngoài đường thế này?”
Ha!
Con ruột?
“Con ruột của bà ở cữ, bà không thăm một câu?”
“Tiểu Vĩ chẳng chuyển tiền cho con rồi còn gì? Hồi bọn mẹ sinh con phải việc đấy, con chỉ ở nhà nghỉ ngơi thôi mà, sao lại yếu ớt như vậy?”
Lại là cái câu “nghỉ ngơi hưởng phúc”!
Mà cũng hay ho thật, còn dám nhắc tới vụ chuyển khoản — 300 tệ! To tát quá nhỉ!
“Tôi chỉ bán căn nhà tôi đứng tên thôi mà. Các người là người lớn rồi, ở đâu chả là ở, sao yếu đuối thế?”
“Bảo con ngoan của bà ký đơn ly hôn sớm một chút đi.”
Dứt lời, tôi lạnh lùng cúp máy.
Mắng một trận , bao uất ức trong lòng cũng được trút bỏ kha khá, sảng khoái!
Khóc đi, khóc thật to vào!
Tôi đây, sẽ mỉm đứng nhìn các người khóc.
9
Từng có người tôi: Có phải Trần Vĩ từng cứu mạng tôi không?
Nếu không thì tại sao nhà anh ta tệ đến mức đó mà tôi chịu ?
Nói thật thì… đúng là có.
10
Hồi đại học, khoa tôi có tổ chức một buổi tụ tập ăn uống. Tôi và Trần Vĩ học cùng khoa.
Hôm đó, tôi mãi mải nhìn bảng giới thiệu truyện mới ở một tiệm truyện tranh đường, không hề phát hiện có một chiếc xe do người say rượu lái đang lao tới với tốc độ khủng khiếp.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Vĩ lao đến kéo tôi sang một , cứu tôi thoát nạn. anh ta bị ngã đập mạnh xuống đất mà cố che chắn cho tôi. Nếu hôm đó không có Trần Vĩ… tôi e là đã không còn ngồi đây để kể lại chuyện này rồi.
Tôi không xinh đẹp gì, chân trái lại hơi tập tễnh do từng bị di chứng khi mắc bệnh bại liệt lúc nhỏ.
Tuy bố mẹ đã đưa tôi đi chữa trị kịp thời, trải qua nhiều năm vật lý trị liệu nên dáng đi gần như bình thường, nếu nhìn kỹ thì nhận ra đôi chút khác biệt.
Còn Trần Vĩ thì cao ráo, mặt mũi sáng sủa, hồi đại học còn là tiền đạo của đội bóng trường.
Trong mắt người ngoài, anh ta là bạn lý tưởng.
Tôi cũng hiểu vì sao không ưa tôi — trong mắt bà ta, con hoàn hảo không chê vào đâu được.
Bà ta vốn nghĩ cưới được cô con dâu có điều kiện gia đình tốt là lời to rồi, chuyện ngoại hình hay sức khỏe có chút khuyết điểm thì nhắm mắt cho qua, miễn là con bà có thể vớ được một khoản thừa kế kha khá. không ngờ, đến tiền lương của tôi mà bà ta cũng không được.
Cho nên, với một số người… căn bản là không thể giao tiếp bình thường.