Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 22

Anh lết thân hình nặng nề đến cửa Tần Tranh. Anh gặp cô, cầu sự tha thứ. Nhưng tờ giấy “Miễn thăm” dán trên cửa, anh khựng lại. Anh còn tư cách gì để xuất hiện trước cô?

Anh khẽ đẩy khe cửa . Tần Tranh nằm , sắc trắng bệch như tờ giấy, mắt nhắm nghiền. Cô gầy đến mức như có thể bị gió thổi bay. Vùng bụng từng nhô cao giờ trống rỗng. Cô nắm chặt ga giường, gân xanh nổi rõ trên mu bàn . Trông cô đớn mong manh đến cùng cực.

Tim Lục Cẩn Ngôn thắt lại. Nước mắt làm nhòe tầm . Anh không dám , sợ cô anh sẽ càng đớn hơn, tuyệt vọng hơn. Anh đứng lẽ hồi lâu. đến một y tá tới: “Bác sĩ Lục, anh làm gì ở đây? Cô Tần cô ấy…”

Lời chưa nói hết thì từ trong vang lên tiếng khóc xé lòng:

“Con ! Con ơi!”

“Con còn nhỏ thế, con còn chưa thế giới này… Tại sao lại như vậy? Tại sao?!”

Tiếng khóc cô như một con dao cùn cứa nát trái tim Lục Cẩn Ngôn. Anh rên rỉ đớn lao . Tần Tranh đang co người lại, hai lấy vùng bụng trống rỗng, khóc đến mức toàn thân run rẩy, giọng khàn đặc: “Con yêu… lỗi, mẹ không bảo vệ các con…”

Lục Cẩn Ngôn quỳ sụp xuống bên giường, đưa lấy cô, an ủi cô. Nhưng anh sắp chạm , cô đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt cô đỏ ngầu, không còn cự, anh như hai lưỡi dao băng giá:

“CÚT!”

Giọng cô tràn đầy thù tuyệt vọng: “Lục Cẩn Ngôn, anh cút ! không anh! anh! anh đã giết con ! anh đã hủy hoại mọi thứ ! anh! không thể khiến anh chết !”

Mỗi chữ như một mũi tên đâm xuyên tim Lục Cẩn Ngôn, khiến anh tan nát. Anh nhắm mắt lại, để mặc cô trút hết mọi thù lên người mình. Anh biết cô nói đúng. anh đã gây ra tất cả. Anh không có tư cách phản bác, càng không có tư cách cầu .

Anh cứ quỳ , đến cô khóc đến kiệt sức thiếp . Lục Cẩn Ngôn mới chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng đắp lại chăn cô. Gương cô vẫn còn vệt nước mắt, đôi môi hơi hé mở. Anh định lau nước mắt cô, nhưng anh vừa tiến lại gần, Tần Tranh khẽ rùng mình như cảm nhận sự hiện diện anh. Anh khựng lại, vô lực thu về.

Anh cô, gương tràn đầy hối : “ lỗi, Tranh Tranh. Anh lỗi…”

Anh quay người, lẽ bước ra khỏi . Bóng lưng anh mệt mỏi tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Từ nay về sau, đời anh chỉ còn lại hối sự tự trừng phạt vô tận.

### 18

Tần Tranh ở viện một tháng. Suốt thời gian , Lục Cẩn Ngôn không xuất hiện trước cô. Anh chỉ sai trợ lý gửi hoa thức ăn mỗi ngày. Trợ lý chỉ cung kính đặt đồ trước cửa . Tần Tranh chưa bao giờ chạm những thứ . Cô ngày càng trầm , gầy mòn, đôi mắt không còn ánh sáng, như một hồ tĩnh không một gợn sóng.

đến Nhiên xông bệnh. dáng vẻ tiều tụy cô, anh lòng khôn xiết, chặt lấy cô: “Tranh Tranh! Sao không nói với anh? Tại sao lại một mình chịu khổ thế này?”

Tần Tranh tựa lòng anh, không phản kháng cũng không đáp lời. Cơ thể cô cứng đờ lạnh lẽo. Nhiên cô, cảm trái tim mình như bị xé rách. Anh cảm nhận sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô.

“Tranh Tranh, với anh. khỏi đây, xa Lục Cẩn Ngôn. Đến một nơi không ai tìm .”

Tần Tranh cuối cùng cũng ngẩng đầu, giọng khàn đặc: “Anh Nhiên, không còn con nữa . Các con … mất …”

Nước mắt cô lẽ rơi. Nhiên chặt cô: “Anh biết, anh biết mà. Không trách , Tranh Tranh. Là tên khốn , hắn đã hủy hoại mọi thứ. Chúng ta khỏi đây, có không? xa nơi khiến lòng này.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.