Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Sau khi những biện pháp này ra đời, có cư dân mạng bình luận: “ thế này sớm hơn thì Lưu Tiểu Hòa không đến Quản rồi.”

Nhưng Lưu Tiểu Hòa không nghĩ vậy.

**9. Đến Kinh**

Cuối tháng Tám, Lưu Tiểu Hòa thu dọn hành lý chuẩn bị đi Kinh.

Sức khỏe mẹ cô hồi phục phần nào, có thể đi được. trai cô thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm huyện. Bố cô không đi bốc vác ở công trường nữa, huyện sắp xếp ông một công việc công ích vệ sinh thôn, mỗi tháng một nghìn năm trăm tệ, tuy không nhiều nhưng ổn định.

Khoản nợ tám mươi nghìn tệ gia đình được xin cứu trợ y tế, bảo hiểm chi trả một phần. Phần , ngân hàng đồng ý gia hạn nợ.

Đêm đi, Lưu Tiểu Hòa ngồi ở vị trí quen thuộc sân. Mẹ cô bưng một bát mì ra đặt mặt cô.

mai đi rồi sao?”

“Vâng ạ.”

“Tiền có đủ không?”

“Đủ ạ. Trường con học bổng, bao cả ăn ở rồi mẹ.”

Mẹ cô im lặng một lúc, đột nhiên nói: “Tiểu Hòa, mẹ xin lỗi con.”

Tiểu Hòa đặt đũa xuống. “Mẹ, mẹ đừng nói vậy.”

“Lúc mẹ bệnh, con ôn ở hành lang bệnh viện, mẹ đều thấy hết. Đêm không ngủ, vừa canh mẹ truyền dịch vừa . Mẹ lòng con khổ, nhưng con không bao giờ nói.”

Hốc mắt Tiểu Hòa đỏ hoe.

“Thi tỉnh mà vẫn đi thuê,” giọng mẹ cô thấp, “là mẹ khổ con.”

“Không đâu ạ,” Tiểu Hòa nắm lấy tay mẹ, “mẹ ơi, mẹ sống là điều tốt đẹp nhà mình.”

mẹ con ngồi sân rất lâu, đến khi trăng lên đỉnh đầu.

Sáng hôm sau, Lưu Tiểu Hòa lên tàu đi Kinh.

sân ga có rất nhiều người tiễn. Triệu Vệ đến, Trương Kiến Quốc đến, Hải cũng đến. có vài dân làng Thạch Bản khệ nệ mang trứng, thịt hun khói, khoai lang khô, cứ quyết nhét Tiểu Hòa.

Hải đưa cô một thư: “Tiểu Hòa, đây là thư giới thiệu viết. Ở Thanh Hoa có một giáo sư là bạn cũ , chuyên về kỹ thuật điện tử. Nếu hứng thú với hướng đó, có thể tìm ông ấy.”

Tiểu Hòa nhận thư, gật đầu.

Khi tàu chuyển bánh, cô áp mặt vào sổ nhìn ra ngoài. Những con người sân ga nhỏ , thôn Thạch Bản xa, huyện Thanh Thích xa.

Cô không .

hết dây chuyền sản xuất, ký túc xá ở Quản, những đêm khuya không ai . Từ nay về sau, cô sẽ không nữa.

Vì con đường phía là do cô giành lấy.

Chiếc tàu chạy thẳng về hướng . Cảnh vật ngoài sổ thay đổi từ đất đỏ sang đất vàng, từ đồi núi sang đồng bằng. Lưu Tiểu Hòa ngồi sát sổ, đùi đặt một cuốn sách mà tặng khi đi: *Lược sử thời gian*.

Cô lật đến trang đầu tiên, thấy một dòng chữ viết ở trang lót:

*”Tiểu Hòa, từng hỏi học để gì. Bây giờ nói : Học không để người khác nhìn thấy , mà là để có thể nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.”*

Cô khép sách , nhìn ra ngoài sổ.

Trời xanh ngắt, mây trắng tinh, nắng trải vàng rực cả cánh đồng.

**10. Vĩ thanh**

Ba tháng sau, Weibo thức Đại học Thanh Hoa đăng một tin tức.

Kèm theo là ảnh. thứ là hình ảnh Lưu Tiểu Hòa đang thí nghiệm phòng Lab, mặc áo blouse trắng, đeo kính bảo hộ, đang vận hành một thiết bị tinh vi. thứ là ảnh cô chụp cùng giáo sư hướng dẫn, người đứng một bảng mạch chằng chịt linh kiện.

Lời đề tựa chỉ có một câu: *”Từ dây chuyền sản xuất đến bàn thí nghiệm, cô ấy chỉ mất ba tháng.”*

Bình luận nhiều lượt thích dưới đăng là: *”Cô ấy vốn dĩ không nên ở dây chuyền sản xuất.”*

Lưu Tiểu Hòa tự chia sẻ đăng, chỉ viết chữ: *”Cảm ơn.”*

Không ai chữ đó nặng bao nhiêu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.