Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

11.

Những ngày đó yên bình một cách lạ thường.

Em trai giữ lời, mỗi tháng đều chuyển bố mẹ 2000 tệ tiền sinh hoạt.

khi em dâu sinh đứa thứ hai, tính tình dịu đi một , ít nhất không còn đuổi bố mẹ ra khỏi nhà nữa.

Mẹ thỉnh thoảng tôi, nói những linh tinh nhà.

Nhưng bà không bao giờ nói lại câu: “Con là chị, phải nhường nhịn” nữa.

Bố tôi vẫn ít nói, nhưng sự im lặng đã khác .

một lần riêng tôi, chỉ nói một câu:

, bố xin lỗi con.”

Tôi sững lại một , rồi nói:

“Không sao đâu, bố.”

Đó là lần đầu tiên xin lỗi tôi.

Tiểu Ngữ cuối cùng được ngủ lại phòng mình.

Tối hôm đó, con lăn lăn lại trên giường.

“Mẹ, con không ngủ được.”

“Sao vậy?”

“Yên tĩnh quá.” Nó nói. “ đây ngoại ngáy, bà ngoại xem tivi, bây giờ… yên tĩnh quá.”

Tôi bật .

“Quen rồi sẽ thôi.”

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Mẹ .”

Tôi con , đôi mắt nó sáng bóng tối.

bà ở nhà mình là nên . Nhưng cậu phải nuôi bà.” Nó nói. “Như vậy mới , không?”

.” Tôi xoa đầu con . “Con lớn rồi.”

“Con 12 tuổi rồi, đương nhiên là lớn.”

Đêm đó, tôi ngủ rất ngon.

Giấc ngủ yên nhất suốt tám .

12.

Một .

Tôi được thăng chức, lương tháng tăng 15.000 tệ.

Tiểu Ngữ thi đỗ vào trường trung học trọng điểm thành phố, thành tích luôn nằm top lớp.

Căn nhà được sửa sang lại một , phòng Tiểu Ngữ được sơn màu tím nhạt mà con thích.

Cuộc sống dần dần tốt .

Một hôm, đồng nghiệp cũ là chị Chu mời tôi đi .

bữa , chị ấy kể mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu nhà mình, khiến tôi chợt nhớ đến mẹ.

“À rồi, bố mẹ cậu giờ sao rồi?” Chị Chu hỏi.

“Ở nhà em trai.” Tôi nói. “Ở đó gần một rồi.”

“Vậy… chứ?”

được.” Tôi nhấp một ngụm trà. “Dạo em dâu tôi, nói sắp mệt chết rồi.”

Chị Chu :

“Vậy là cô ta biết cảm giác nuôi bố mẹ chồng suốt 8 rồi.”

lẽ vậy.”

Trên đường về nhà hôm đó, mẹ tôi.

, con bận không?”

“Không bận, sao vậy mẹ?”

“Không gì… chỉ là nhớ con thôi.”

Tôi sững lại một .

“Mẹ, mẹ vẫn chứ?”

, lắm.” Bà ngập ngừng một lát. “Em dâu con… đối với bố mẹ tạm .”

“Vậy thì tốt.”

.”

“Dạ?”

“Mẹ… mẹ muốn thăm con và Tiểu Ngữ.”

Tôi im lặng vài giây.

“Vậy mẹ đến đi, cuối tuần con nghỉ.”

“Ừ, ừ.” Giọng bà hơi nghẹn lại. “Thế… thế mẹ sẽ vào thứ Bảy.”

Cúp máy, tôi đứng cửa nhà, cánh cửa ấy.

Ngày , phía cánh cửa này là tôi và Tiểu Ngữ, cùng hai người già khiến tôi vừa yêu vừa oán.

Còn bây giờ, chỉ còn tôi và Tiểu Ngữ.

Tôi lấy chìa khóa ra, mở cửa.

Tiểu Ngữ đang ngồi bài tập.

“Mẹ về rồi à?”

“Ừ. Thứ Bảy bà ngoại , con muốn gì?”

“Thật ạ?” Mắt con sáng . “Con muốn dưa muối bà ngoại !”

Tôi bật .

“Được, để bà .”

Tối hôm đó, tôi ngồi ngoài ban , ánh đèn thành phố phía xa.

Tám hy sinh, tám ngày lạnh lòng, cuối cùng đổi lại một kết quả .

Không phải là tốt nhất, nhưng là đắn.

Tôi cầm thoại , gửi em trai một tin nhắn.

“Bố mẹ ở bên em quen không?”

Một lát , em trai trả lời.

“Quen rồi, lắm. Chị, cảm ơn chị.”

“Cảm ơn cái gì?”

“Cảm ơn chị đã khiến em trưởng thành.”

Tôi tin nhắn đó, khẽ .

đó tôi mở một khung trò khác, nhắn mẹ.

“Mẹ, thứ Bảy nhớ mang ít dưa muối mẹ muối nhé, Tiểu Ngữ muốn .”

Vài giây , mẹ trả lời một chữ “Được”, kèm theo một biểu tượng mặt .

Tôi cất thoại, ngẩng đầu bầu trời đêm.

Không phải tôi vô tâm.

Tôi chỉ học được cách .

, mới là nền tảng để tình thân thể bền lâu.

[ Hết ]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn