Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
phải chờ mẹ anh phê chuẩn, thì anh cắt đứt kiểu ?”
Nước anh rơi càng dữ dội: “Lệ Quyên, anh thực sự em, thực sự An An—”
“?” Tôi ngồi xổm xuống ngang tầm anh , “ không phải là xuống là được. là khi con gái anh sốt, anh luôn ở bên cạnh con bé, chứ không phải mẹ anh xúi ‘không cần quan tâm’ là anh lăn ra ngủ. là khi vợ anh làm cả ngày mệt mỏi về nhà, anh đấm lưng cho cô ấy, chứ không phải mẹ anh bảo ‘đó là chuyện hiển nhiên’ anh vắt chân ghế xem tivi.”
“Tám năm, , anh cho em được ? Anh cho em một thân xác rã rời, một bụng đầy uất ức, và một đám con họ hàng phiền phức.”
“Anh hỏi em từng anh không, em là từng. Nhưng không phải là một hố không đáy, lấp một , hai , ba , bốn , năm , sáu , lấp hoài cũng sẽ đầy.”
“ của anh, đến năm tám, đã cạn sạch .”
Anh dưới đất, toàn thân run rẩy.
An An cuối cùng cũng không nhịn được, chạy đến níu : “Ba, ba đừng khóc , ba đứng , đất nóng lắm.”
ngước đầu , con gái, khóc càng thảm thiết hơn.
An An ngoái tôi: “Mẹ ơi, đầu gối ba sẽ đau lắm.”
Tôi vào An An, một đứa trẻ bảy tuổi, trong ánh ấy tràn ngập sự xót xa.
“An An, con cho ba — con muốn ba làm thế nào?”
An An suy nghĩ một chút, nghiêm túc: “Ba, nếu ba thực sự muốn sống với hai mẹ con, ba đừng nghe lời nội . nào nội cũng bắt ba làm này kia, ba đều không vui.”
sững sờ.
Một đứa trẻ bảy tuổi, lại ra được những lời một đàn ông bốn mươi tuổi cũng chẳng dám thốt .
“Ba,” An An tiếp, “Ba đừng , ba đứng . Mẹ từng bảo, con chuyện không cần phải .”
Đám đông xung quanh vỗ tán thưởng.
Một lão gạt nước cảm thán: “Cô bé này hiểu chuyện quá.”
từ từ đứng , hai đầu gối dính đầy bụi bẩn và những vết hằn đỏ ửng.
Anh đứng thẳng dậy, tôi, đôi môi mấp máy, định đó nhưng không thốt nên lời.
“Lệ Quyên, anh…”
“Đừng .” Tôi dắt An An, “Hôm nay anh đến thăm An An, em rất cảm ơn. Nhưng bảo em quay về, thì không thể nào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh cần một vợ, chứ không phải một con ngốc để cả nhà anh xúm vào bắt nạt. em bây giờ, không muốn làm kẻ ngốc .”
Tôi quay định bỏ , anh gọi vói theo: “Lệ Quyên, em cho anh một cơ hội , một cuối thôi!”
Tôi không ngoảnh lại.
An An ngoái lại anh một , lí nhí: “Ba, ba đừng khóc, cuối tuần con qua thăm ba.”
Tôi dắt An An rời .
Phía sau vang tiếng khóc của , xen lẫn tiếng bàn tán của những vây quanh.
“Đàn ông hèn quá…”
“Mẹ bảo là ?”
“Đàn ông bây giờ chán thật…”
Bàn nhỏ xíu của An An siết chặt tôi, được hai trăm mét, con bé mới tiếng: “Mẹ ơi, mẹ giận không?”
“Không.”
“Thế sao mẹ không cho ba?”
Tôi dừng bước, ngồi thụp xuống An An.
“An An, con ‘ ’ nghĩa là không?”
“Con , là không giận .”
“Không chỉ vậy đâu.” Tôi lau mồ hôi trên trán con, “ là đối phương mình sai ở đâu, sau đó đã sửa sai, mình mới . Ba con ba sai ở đâu không?”
An An suy nghĩ một lúc, lắc đầu: “Ba không . Ba chỉ mẹ đang giận thôi.”
“Đúng vậy. Cho nên ba , không phải vì ba mình sai, vì ba sợ mẹ không quay về. ba sợ không phải là mất mẹ, là sợ bị nội mắng.”
An An gật gù như hiểu lại như không.
“Cho nên mẹ không cho ba?”