Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 9:
9
Hôm sau, khi Giang Trần ra ngoài, phát hiện cửa nhà bị hàng xóm phun đầy nước tiểu chó.
Tối đó, anh ta không chịu nổi liền chuyển ra ngoài ở.
“Giang Trần, tôi đã hết tình cảm với anh rồi, thấy anh tôi chỉ thấy ghê tởm.”
“Còn chuyện của anh với Trần Uyển Nhi, cho dù hai người có ân ái ngay trước mặt tôi, tôi cũng chẳng quan tâm nữa. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn thôi.”
Giang Trần nhìn tôi sững sờ, trong mắt hiện lên vẻ tổn thương:
“Anh không muốn ly hôn, vợ ơi. Anh phải làm gì em mới chịu tha thứ cho anh? Anh quỳ xuống xin em có được không?”
Trước ánh mắt kinh ngạc của cảnh sát, Giang Trần gắng gượng bước xuống giường, quỳ rầm một tiếng trước mặt tôi và tát mạnh vào mặt mình. Cái tát vang lên khiến má anh đỏ bừng, khóe miệng rỉ máu:
“Vợ ơi, anh xin em, không có em anh không sống nổi.”
Trong phòng bệnh yên tĩnh, giọng cầu xin của Giang Trần nghe vô cùng thảm hại. Các y tá đi ngang qua hành lang cũng dừng lại, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Tôi chỉ lạnh lùng nhìn dòng nước mắt cá sấu của anh ta.
Đêm đầu tiên tôi phát hiện Giang Trần có quan hệ với Trần Uyển Nhi, tôi cũng đã từng cầu xin anh.
Hôm đó, tôi năn nỉ anh, nghĩ đến tình cảm giữa hai chúng tôi mà quay đầu lại, cắt đứt liên lạc với Trần Uyển Nhi.
Khi đó, Giang Trần ngồi trên ghế sofa, mải mê chơi điện thoại. Trần Uyển Nhi không biết đã nhắn gì cho anh mà anh nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng đầy yêu chiều.
Rồi anh lạnh lùng nhìn tôi:
“Hứa Yên, em làm mất hứng quá đấy, em có thể đừng coi trọng tình cảm như thế được không? Đâu có ai sống mà thiếu ai được, em quản lý anh chặt thế này, anh thấy rất áp lực.”
Đêm đó tôi không ngủ được.
“Vợ ơi, em không thể tha thứ cho anh sao?”
Thấy tôi không nói một lời, Giang Trần mắt đỏ hoe, cầu xin tôi.
“Được thôi.”
“Thật sao? Em chịu tha thứ cho anh rồi sao, vợ?”
“Tha thứ, nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi kiện ly hôn, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Nói xong, tôi quay người bước đi, bỏ lại Giang Trần với gương mặt tái mét, ngồi thụp xuống đất.
Tối đó, Giang Trần lên chuyến bay đêm quay về.
Vài ngày sau, tôi lại nhận được tin nhắn từ Trần Uyển Nhi.
Cô ta gửi cho tôi một loạt ảnh chụp cùng Giang Trần.
Lần này, cô ta đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ điên cuồng, phẫn nộ, đau thương như vài ngày trước. Từng câu từng chữ đều là khoe khoang:
“Anh ấy chỉ đi loanh quanh một chút, rồi cũng nhận ra tôi mới là người tốt nhất, là người anh ấy yêu nhất.”
“Nhìn xem, chiếc nhẫn kim cương mà anh ấy mua cho tôi, đẹp thật đấy.”
“À phải rồi, tháng mười một này chúng tôi sẽ đi Edinburgh nghỉ dưỡng, Hứa Yên, đến lúc đó tôi sẽ gửi ảnh cho cô xem nhé.”
Tôi bình tĩnh đáp lại:
“Cô nhớ bảo anh ta ký đơn ly hôn nhanh chóng, để cô có thể đường đường chính chính ngồi vào vị trí chính thất.”
“Để tránh đêm dài lắm mộng, lại có người thứ hai thay thế cô.”
Vừa gửi đi, hai câu đó như chạm vào chỗ đau của Trần Uyển Nhi, khiến cô ta một lần nữa chửi bới tôi điên cuồng.
“Cô đúng là số kiếp bị cắm sừng, cô đáng bị như vậy! Tôi thì may mắn lắm, sẽ không bao giờ chịu chung số phận như cô đâu!”
Tôi bình thản nhìn cô ta phát điên, lặng lẽ bật chế độ không làm phiền.
Tôi không chặn cô ta, vì tôi đang đánh cược.
Tôi cược rằng kết cục của Trần Uyển Nhi sẽ còn thê thảm hơn tôi.
CHƯƠNG 10:
10
Nửa năm sau, quả nhiên như tôi dự đoán.
Giang Trần đã hoàn toàn chấm dứt với Trần Uyển Nhi.
Không biết tự lúc nào, Giang Trần bắt đầu nhận ra Trần Uyển Nhi chỉ thích tiền của anh, coi anh như một cái máy rút tiền, chứ không phải là thật lòng yêu anh.
Với một người yêu cầu cao về tình yêu như Giang Trần, tất nhiên anh không thể chịu đựng được điều đó.
Thế là Giang Trần bí mật cho người bắt đứa con trai bốn tuổi của Trần Uyển Nhi, ép cô phải chuyển nhượng căn nhà lại cho anh.
Còn chiếc Mercedes mới, anh ta cũng bảo cô bán đi và chuyển tiền cho mình.
Trần Uyển Nhi tức đến phát điên.
Cô bất chấp hình tượng, chỉ tay vào Giang Trần và chửi bới anh ta ngay trong quán cà phê:
“Anh chẳng thiếu tiền, anh đang ép tôi đến đường cùng đấy. Yêu hay không quan trọng gì chứ? Tôi luôn ở bên anh, thế chẳng phải là đủ rồi sao?”
“Quan trọng chứ! Tình yêu rất quan trọng.”
Giang Trần nói như thể mình là một kẻ si tình.
Nhưng anh ta chẳng phải là người si tình gì cả.
Anh ta chỉ là quá tham lam, muốn quá nhiều thứ mà thôi.
Anh ta muốn phụ nữ yêu mình bằng cả tấm lòng, yêu một cách thành thật nhất.
Khi ở bên tôi, tôi đã từng yêu anh ta hết lòng.
Nhưng khi đạt được điều đó rồi, anh ta lại không cam chịu bị ràng buộc bởi chế độ hôn nhân một vợ một chồng.
Tôi nhớ lần đầu tiên tôi thấy Giang Trần ôm hôn Trần Uyển Nhi trong xe, tôi thấy ghê tởm anh ta và phát cáu.
Giang Trần lạnh lùng nhìn tôi nổi giận, vẻ mặt đầy thờ ơ.
“Anh đã cưới em rồi, em còn chưa đủ thỏa mãn sao? Thằng đàn ông nào mà chẳng có mấy đóa hoa dại bên ngoài, thế mới là đàn ông chứ!”
Chính vào đêm hôm ấy, tôi mới hiểu rõ rằng Giang Trần không chỉ muốn có một cuộc hôn nhân yên ổn và hạnh phúc, mà còn ham muốn sự tươi mới và khao khát tự do.
Anh thậm chí chỉ còn muốn một lần nữa nếm trải “bạch nguyệt quang” trong lòng mình.
Vì vậy, sau khi chồng của Trần Uyển Nhi qua đời, anh công khai qua lại mập mờ với cô ta, hào phóng đưa tiền cho cô ấy tiêu xài.
Nguyên nhân khiến anh ta không chút kiêng dè là vì anh ta đã xem “tình yêu sâu sắc của tôi” như một thứ mà anh nắm chắc trong tay.
Nhưng anh đã quên mất một điều. Dù yêu sâu sắc đến mấy, tình yêu rồi cũng sẽ cạn kiệt.
Khi tôi nói muốn ly hôn, Giang Trần hoảng sợ. Anh không ngốc, những thú vui bên ngoài sao có thể sánh bằng sự ổn định của gia đình? Một cuộc hôn nhân yên ổn vẫn hơn nhiều một đêm tình vụng trộm.
Anh cũng hiểu rằng, so với Trần Uyển Nhi, tôi yêu anh nhiều hơn. Vì thế, anh đã quay lại tìm tôi, thậm chí quỳ xuống cầu xin sự tha thứ.
Nhưng anh đã tính toán sai rồi. Tôi không muốn hàn gắn nữa, tôi chỉ muốn ly hôn.
Việc Giang Trần bắt Trần Uyển Nhi chuyển nhượng căn nhà và bán chiếc xe chuyển tiền cho anh cũng là điều tôi dự liệu.
Chỉ cần nghĩ về chuyện giảm sinh lễ ngày trước là đủ thấy rõ: Giang Trần đã ngầm định giá tất cả những người xung quanh mình từ lâu.
Trần Uyển Nhi chỉ là gia vị cho cuộc hôn nhân yên ổn của anh ta. Khi không còn hôn nhân, Trần Uyển Nhi tự nhiên trở thành gánh nặng.
Với một Trần Uyển Nhi không còn giá trị, Giang Trần tất nhiên chẳng thèm quan tâm.
Từ đầu đến cuối, Giang Trần thực ra rất chung thủy – anh chỉ yêu mỗi bản thân mình mà thôi.
Tôi nghĩ, câu chuyện giữa Trần Uyển Nhi và Giang Trần đến đây chắc cũng kết thúc rồi.
Ba tháng sau, Tiểu Tiểu báo cho tôi biết Giang Trần đã tìm được một đối tượng mới – một nữ sinh viên đại học năm cuối.
“Bảo Bảo, ba giờ chiều chuẩn bị sẵn bỏng ngô để xem kịch vui. Trước kia chúng ta đều nghĩ là Giang Trần chán ghét Trần Uyển Nhi không yêu anh ta thật lòng nên mới ép cô ấy trả lại nhà và xe mà đúng không?”
“Ừ, đoán vậy thì cũng có lý mà.”
CHƯƠNG 11:
11
Tôi ngừng tay đang xem tài liệu, chợt hiểu ra:
“Không lẽ là Giang Trần cặp với cô sinh viên trước rồi mới đá Trần Uyển Nhi?”
Tiểu Tiểu tức lưỡi vài tiếng ở đầu dây bên kia.
“Gã đàn ông nghiện ngoại tình như anh ta, sao có thể chịu đựng lại chỉ với một người phụ nữ chứ?”
“Nói thật, ngoài cậu ra, sở thích của Giang Trần với phụ nữ chẳng thay đổi chút nào. Cô sinh viên này vào thực tập ở công ty họ, cái vẻ cao ngạo ấy chẳng khác gì hồi đó của Trần Uyển Nhi, còn tưởng mình là bà hoàng cơ đấy.”
Tôi không khỏi tò mò về Trần Uyển Nhi:
“Tiểu Tiểu, lần trước Trần Uyển Nhi có chuyển nhượng căn nhà cho Giang Trần không?”
Tiểu Tiểu bĩu môi:
“Cái cô Trần Uyển Nhi đó không ngốc đâu, làm gì có chuyện chuyển nhà cho Giang Trần chứ? Cô ta đã đổ mấy màu cũ chó và mấy màu mèo vào xe Mercedes, rồi cho người lái đến đậu trước nhà Giang Trần, chiếc xe coi như hỏng luôn. Còn đứa con trai, vốn dĩ Trần Uyển Nhi chẳng hề bận tâm.”
“Giang Trần thấy cô ta ra tay quyết liệt như vậy, cũng không dám nhắc lại chuyện căn nhà nữa.”
Một chiếc xe sang tiền tỷ cứ thế mà bị phá hỏng.
Dù không phải số tiền lớn với Giang Trần, nhưng cũng đủ khiến anh ta thấy khó chịu cả chục ngày.
Quả nhiên, trai đểu gặp gái ác thì hết đường.
Cuối tháng, luật sư gọi tôi lên tòa.
Mọi việc tiến triển khá thuận lợi, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là bạn gái mới của Giang Trần, Phương Huyền, cũng theo đến.
Giống như Tiểu Tiểu mô tả, vẻ ngoài của Phương Huyền chuẩn kiểu “trà xanh”. Cô ta trông có vẻ trong sáng, nhưng nhìn kỹ đôi mắt lại toát lên vẻ thâm hiểm.
Khi Giang Trần nhìn thấy tôi, trong mắt lóe lên một tia hối hận và phức tạp.
Phương Huyền sợ tôi sẽ cướp mất “người đàn ông lý tưởng” của mình, nên khoác chặt lấy tay Giang Trần, khiêu khích:
“Chị à, em đã nghe anh Trần kể về chuyện giữa chị và anh ấy rồi. Chính chị là người cứ quấn lấy anh ấy không buông, còn vì anh ấy mà say thai, rồi cứ nhắc mãi chuyện đó để đóng vai nạn nhân, bôi nhọ danh tiếng của anh ấy.”
“Nhưng tiếc là, anh ấy không hề yêu chị, người anh ấy yêu là em. Em biết chị chắc hẳn đang rất ghen tị với em, mong chị biết thân biết phận, sau khi ly hôn thì đừng quấy rấy bọn em nữa.”
Tôi nhìn Giang Trần cúi đầu né tránh, khẽ cười:
“Vậy thì chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử nhé.”
Tôi quay người muốn rời đi, nhưng Tiểu Tiểu giữ tay tôi lại, lạnh lùng nhìn Phương Huyền:
“Cô nói Giang Trần yêu cô, vậy anh ta đã mua nhà cho cô chưa? Cô biết anh ta từng chuyển nhượng một căn hộ cao cấp cho bạch nguyệt quang của mình chưa? Cô em à, nói thật là cô hạ giá quá đấy.”
Nụ cười trên mặt Phương Huyền lập tức đông cứng, cô ta tức giận nhìn Giang Trần.
Tiểu Tiểu kéo tôi rời đi, phía sau vang lên tiếng trách móc của Phương Huyền.
Tôi đặt vé bay về Nghi Xuân trong đêm.
cho đến khi những cư dân mạng ưa buôn chuyện tiết lộ chi tiết.
Hóa ra sau khi Giang Trần rời khỏi căn hộ cao cấp, Trần Uyển Nhi đã dọn vào ở.
Phương Huyền biết chuyện Giang Trần từng mua căn nhà cho Trần Uyển Nhi, tức đến phát điên. Cô ta tìm được địa chỉ căn hộ, lao đến ép Trần Uyển Nhi phải chuyển nhượng căn nhà đó cho mình.
Giang Trần cố gắng ngăn Phương Huyền lại, nhưng trong lúc giằng co, Trần Uyển Nhi tức giận lao vào bếp lấy dao.
Động tác ấy khiến mặt Giang Trần tái nhợt.
Nhưng Phương Huyền, vì cậy mình trẻ trung liều lĩnh, vẫn chống nạnh mắng chửi:
“Mày đúng là đồ hồ ly bị người ta chửi rủa, nếu mày còn chút liêm sỉ thì hãy chuyển nhượng căn nhà lại cho tao. Nếu không, ngày nào tao cũng thuê người đến khu này để chửi mày!”
Trần Uyển Nhi mắt đỏ ngầu, cầm dao lao về phía Phương Huyền.
“Ai mới là hồ ly? Chính cô mới là. Không có cô, tôi và anh ấy đã chẳng chia tay.”
Phương Huyền nhanh chóng né tránh, con dao cắm thẳng vào Giang Trần, không rút ra được.
Phương Huyền liền giơ tay tát Trần Uyển Nhi.
Hai người giằng co đẩy qua đẩy lại, Trần Uyển Nhi trượt chân, ngã từ ban công xuống và tử vong tại chỗ.
Khi cảnh sát đến hiện trường, họ nhanh chóng phong tỏa khu vực và đưa Phương Huyền đi.
Nghe tin, Tiểu Tiểu gọi điện cho tôi ngay lập tức.
Trong lòng tôi có chút day dứt:
“Bảo Bảo, giờ mình mới biết Trần Uyển Nhi bị rối loạn lưỡng cực. Nếu hôm đó mình không kể với Phương Huyền chuyện căn nhà, có lẽ đã không xảy ra bi kịch này.”
Tiểu Tiểu là người ngoài miệng nói sắc bén nhưng thực tâm lại rất tốt bụng.
Tôi an ủi cô ấy, và cũng rất cảm ơn vì cô luôn đứng về phía tôi:
“Cậu nên nghĩ thế này. Nếu Phương Huyền không đến toà án làm phiền mình, cậu sẽ không tức giận mà đi nói lại với cô ta. Nếu vậy, cô ta đã chẳng đi tìm Trần Uyển Nhi rồi rơi vào kết cục này.”
“Cô ta, đơn giản là tự chịu thôi, đáng đời.”
Tôi nghĩ lại mọi chuyện, và nhận ra rằng quyết tâm ly hôn với Giang Trần của tôi cũng bắt đầu từ căn nhà ấy.
Chuyện này kết thúc cũng vì căn nhà.
Dường như, mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước.
Vụ án này kết thúc với Phương Huyền và Giang Trần đều bị án tù giam.
Tám ngày sau, tôi nhận được phán quyết thẳng thừng ly hôn như mong muốn.
Hôm ấy, Tiểu Tiểu đợi tôi trước cửa toà án, cô ấy khoác tay tôi và tặng tôi một bó hoa hướng dương:
“Chúc mừng nhé, Bảo Bảo, hãy đón nhận cuộc sống mới thôi.”
“Được thôi.”
Tôi đón lấy bó hoa, nắm tay cô, và lần đầu tiên sau bao lâu, tôi mỉm cười thật sự từ tận đáy lòng.
(Hết)