Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 4

4

Một tiếng , Bằng chị Trần lần lượt quay lại văn , nhưng trên tay Bằng lại có thêm một chiếc thùng giấy.

Chiếc thùng giấy ai trong văn cũng nhận ra, thùng mà dì lao thường dùng để đựng đồ nhân viên nghỉ việc.

Bằng với vẻ mặt ủ rũ, ôm thùng thẳng bàn làm việc để thu dọn đồ đạc.

Chị Trần, khi ôm bụng quay lại chỗ ngồi, tôi hỏi với vẻ quan :

“Chị Trần ơi, uống trà sữa xong đau bụng hả?”

Chị Trần lúc yếu ớt mức không sức để mắng lại tôi, chỉ rên rỉ vài câu rồi lại chạy vội vào nhà vệ sinh.

Bằng, thu dọn xong đồ, khi ngang chỗ tôi, dừng bước nói:

“Hứa Nhiên, hại tôi!”

Tôi nhún vai, thản nhiên đáp:

Bằng, ngay thẳng thì chẳng sợ bóng nghiêng.”

Chiều hôm đó, trưởng nhân sự gửi thông báo trong nhóm chung của ty:

“Thực tập sinh Bằng gian lận khai khống hóa đơn với số tiền lớn. Nhờ đồng chí Hứa Nhiên tố cáo bằng tên thật, Bằng sa thải.”

khi thông báo được đăng, nhóm chat nhỏ của ty náo loạn hẳn lên.

“@Hứa Nhiên, đúng thế hệ 2K! Cải cách chốn sở phải trông chờ vào các em!”

“@Hứa Nhiên, chị đúng dũng cảm quá!”

Bằng thì rõ rồi, chị Trần gọi lên tài vụ thì chẳng sao cả, chị vẫn quay lại mà.”

“Chẳng sao ? Chị chạy nhà vệ sinh suốt buổi chiều, quay lại bốc mùi kinh khủng nữa. Ha ha ha!”

, đừng nói nữa! Tôi đang ăn cơm đây!”

Hôm đó, chưa kịp giờ tan làm, chị Trần xin nghỉ vì đau bụng về nhà trước.

trạng tôi lúc rất tốt.

Tôi nghĩ rằng hai chuyện , chị Trần chắc chắn sẽ thu mình lại.

Nhưng không ngờ, ở kiếp , của tôi vẫn không cánh mà bay.

Tôi vào giám sát để kiểm tra camera, như kiếp trước, chị Trần lại lén lút chỗ của tôi.

Tuy nhiên, vì camera có điểm mù nên không ghi được hành vi lấy cắp thực sự của chị.

Tôi chụp lại đoạn video chị Trần lén lút của tôi, rồi đăng vào nhóm ty, tag thẳng chị :

“@Chị Trần, của em mất đồ. Chị có thấy không?”

Chị Trần nhanh chóng nhắn lại:

“Tôi không thấy cả.”

Rồi chị nhắn thêm:

“@Hứa Nhiên, có ý ? Tôi chưa tính với đây! sữa chua trong tủ lạnh hôm có phải của không?! Hại tôi viêm dạ dày cấp, sốt cao nữa!”

Tôi lập tức trả lời bốn chữ:

“Không phải của tôi.”

Tôi cười thầm, lặng lẽ dắt mới.

Hôm , chị Trần xin nghỉ bệnh.

gần trưa, chị đột nhiên gọi tôi.

Tôi cố ý bật loa ngoài trong văn bật ghi âm.

“Alo, Tiểu Hứa à, của em online hay tại cửa hàng thế? Có hóa đơn hàng hoặc biên lai không?”

“Ủa? Chị Trần định à?”

“Không phải, cái của em phát nổ suýt nữa làm chồng chị c//hế//t đấy! Chị nói em biết, em phải chịu trách nhiệm. Mau đưa hóa đơn hoặc biên lai hàng chị, chị phải kiện nhà sản xuất!”

cơ? Chị Trần, chị nói vậy sao? Chị lấy trộm của em hả?!”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Alo? Chị Trần? Chị ở đó không? Có phải chị lấy trộm của em không? Alo?!”

Phía bên kia lắp bắp hồi lâu mới đáp lại.

“Bây giờ không phải vấn đề chính. Vấn đề chồng chị đang nằm ICU! Chi phí mỗi ngày đều rất lớn, chị cần tiền gấp!”

“Ồ, vậy chồng chị nằm ICU thì liên quan em?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.