Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

mẫu lúc ấy đau lòng không nỡ, nhưng việc đã định thì chẳng thay đổi.

Lương Vương tuyển phi là do Thái hậu đích thân sắp xếp, không biết nào lại chọn trúng ta.

Tranh vẽ chân dung các tiểu thư khuê các đều đã dâng cho hoàng gia, đương nhiên có bức họa của Kỷ Vân .

Nếu hối hận, tức là kháng chỉ.

mẫu khuyên nàng chấp nhận số mệnh, không ngờ nàng quay cướp mất vị hôn phu của ta.

Ta còn nhớ rõ ngày đó, nàng mặc áo xộc xệch bước khỏi phòng, còn quay sang nhìn ta khiêu khích:

“Muội muội à, thật không khéo, gạo đã nấu thành cơm. Hay là muội thay tỷ gả cho tên Diêm La kia đi. Tuy là thứ tỷ không cần, nhưng có gả được cho hắn coi như phúc phận muội tu mấy đời mới có đấy!”

Vì thương yêu tỷ tỷ, cha mẹ ta liều mình trò đ.á.n.h tráo hoa sen, tráo đổi thân phận của hai chúng ta.

Chúng ta vốn là tỷ muội song sinh, chỉ khác nhau duy nhất là nàng có một nốt ruồi son ở giữa mi tâm, còn ta thì không.

Trước khi xuất giá, mẫu thân dùng chu sa điểm trán ta.

Từ ngày ấy, ta trở thành Kỷ Vân , còn nàng biến thành Kỷ Vân Tịch.

Chỉ là… ta không ngờ, nàng thật sự sẽ quay lại.

07

Kỷ Vân nước ngắn dài, kể lại những tháng thê lương đầy bi kịch của nàng.

ấy, nàng giả ta, cùng vị hôn phu vừa mới đính ước ta bỏ trốn.

đó vốn chỉ là một tên thư sinh nghèo, ban có chí tiến thủ, tiền đồ xán lạn. Nào ngờ đến thành, lại phồn hoa mê hoặc, thấy mình đã bám được hào môn thư , chẳng buồn dùi mài sử , ném việc khoa cử sau .

thân ta từng vài lần khuyên răn hắn. Nào ngờ hắn không chỉ không biết ơn, còn ngạo nghễ nói rằng thư lớn lấn người, coi thường đọc sách, rồi dứt khoát dẫn tỷ ta rời hồi hương.

Trên đường đi, hắn chẳng ngại miệng, rêu rao khắp nơi tình ái giữa hắn tiểu thư đích nữ của thư — từ gặp gỡ , yêu đương nào, thậm chí… lăn lộn trên giường .

Một là để khoe mình có bản lĩnh, hai là vả mặt ta, ba là nhục tiết tỷ ta, cắt đứt đường lui của nàng.

Mà khi đó, tỷ tỷ đã tráo đổi thân phận ta, cho nên tất những lời đồn đó — đều đổ ta.

thành lan truyền lời đàm tiếu:

“Đích nữ thứ hai của Hộ bộ thư – Kỷ Vân Tịch, không màng thanh , tư thông bỏ trốn nam tử, thật là hoang đường đê tiện.”

Thanh của ta, đã hai người họ hủy hoại tan tành như .

Về sau, tỷ ta cùng tên thư sinh kia sống nhau thêm mấy , mới vỡ lẽ hắn là một gánh trên mình đống rác rưởi của gia tộc.

thân hắn là một con ma cờ bạc, sống nhờ việc mẫu thân hắn giặt giũ thuê kiếm từng đồng.

Tỷ ta vừa bước chân cửa, mẹ hắn dựng thẳng lưng, vẻ ta đây, gặp ai khoe:

“Tiểu thư môn của thư thì đã ? Cuối cùng chẳng phải mặt dày muốn gả cho con ta ? Con ta có bản lĩnh, cưới công chúa dư sức!”

Từ đó về sau, bà ta ngày càng coi thường tỷ ta, toàn bộ việc giặt giũ đều ném hết cho nàng, còn bản thân thì ung dung nhởn nhơ.

Tỷ ta hành hạ suốt ba , rốt cuộc không chịu nổi , nhân lúc chồng sơ hở bỏ trốn, quay về mẹ đẻ.

08

Nghe Kỷ Vân kể lể những đó, lòng ta không hề gợn sóng, thậm chí còn có chút… buồn cười.

Ta còn chưa kịp cong môi cười thì nàng ta đã bước tới bên cạnh, nắm lấy tay ta, nước nước mũi giàn giụa:

“Muội muội ngoan, bao qua muội thay tỷ Vương , thật là vất vả. Nay tỷ đã quay về, không để muội tiếp tục chịu ấm ức .”

Ánh nàng dừng lại trên người ta — áo gấm thêu tay tinh xảo của Tô Châu, lóa nàng, tương phản gay gắt lớp áo vá rách nát trên người nàng, đúng là một trời một vực.

Nàng nghiến răng, giọng đầy căm hận:

“Chi bằng nhân lúc Vương gia chưa về , chúng ta… đổi lại đi.”

“Đổi lại? Nghe hay đấy. Nhưng tỷ nghĩ đó còn có ?”

Ta chẳng buồn nhìn nàng, chỉ thong thả nâng chén trà nhấp một ngụm.

Vậy mà nàng lại như sỉ nhục đến tận cùng, c.ắ.n chặt môi, nước ngấn lệ nhìn ta, dáng vẻ yếu ớt đáng thương, như sắp bật khóc đến nơi.

“Muội à… nếu ta không Vương phi, ta thật sự không còn đường sống … muội ơn, phúc giúp ta đi…”

Mẫu thân nhìn bộ dạng đó của nàng thì xót ruột, kéo nàng ôm lòng, ngược lại quay sang trách móc ta:

“Vân Tịch, vị trí Vương phi vốn là của tỷ con, con chẳng qua chỉ tạm thời thay . Nay nó đã về rồi, đương nhiên phải trả về cho đúng chỗ.”

“Trả về? Đây là tội khi quân, động chạm tới là rơi ! Nếu mẫu không muốn lìa khỏi cổ, thì khuyên người nên cân nhắc lời nói của mình cho kỹ.”

thân nghe vậy trầm mặt suy nghĩ, sau đó quay sang nhìn ta, ánh như chứa độc:

“Vân Tịch, con dám dùng lời đó uy h.i.ế.p mẫu ? dưỡng mẫu con chẳng lẽ chưa từng dạy con chữ trung, chữ hiếu là gì à?!”

Ta chẳng buồn tranh cãi , quay người nhấc chân bỏ đi.

Sau lưng vang tiếng Kỷ Vân vừa khóc vừa hét:

“Kỷ Vân Tịch! Rõ ràng ngươi mới là giả mạo! xưa ghi tên ngọc điệp hoàng gia là ta! Ngươi mới là khi quân phạm !”

Nhưng nàng còn chưa kịp gào hết câu thì đã người bịt miệng.

Ôi, tỷ tỷ ngốc nghếch của ta… rơi như , dám tùy tiện đem mà hét toáng ?

09

Lúc rời khỏi Kỷ , trời đã sẩm tối.

Phố xá đèn đuốc lấp lánh, người qua lại tấp nập như thoi đưa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương