Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dư luận tiếp tục bùng lên tới tận ngày sau.
Có vài tài đăng bài phản bác lại lời đồn. Tôi xem thử, hóa là mấy đồng cũ.
đều đang giúp tôi làm rõ:
Nói tôi làm việc vô cùng chăm chỉ, ở Thượng Hải đi thuê nhà không dám thuê căn nào quá 1.000 tệ, lương tháng đều dành dụm gửi quê nhà báo hiếu cha . Theo biết, tôi căn nhà, đều đứng tên cha .
Cái gọi là “đòi nhà”, thực chất là lấy lại đồ mình mà thôi.
vài câu nói thật ấy lại nhấn chìm giữa đống bình luận hàng vạn.
Tôi dành buổi sáng để tổng hợp lại tất kê chuyển suốt những năm qua.
Tôi dùng tài Dương Thanh để .
Dân mạng đổ xô vào phòng .
Tôi đem hết tất chứng từ từ thời đại học đi làm thêm, đến sau này chuyển nhà… đều công khai trong buổi .
Dân mạng đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy .
Tôi nói trong :
“Tôi nghỉ việc, có đùa với rằng mình thất , muốn nhà ăn bám. Bố tôi hoảng hốt, liền đem căn nhà tôi sang tên anh trai tôi. Lúc tôi nhà, căn nhà tôi không có nổi một căn phòng để ở.”
“ tôi đuổi ngoài.”
“Mọi có thể nghe đoạn ghi âm.”
Có hoài nghi tính chân thực ghi âm, hỏi lại có sẵn ghi âm dễ thế, giống như chuẩn từ trước.
Tôi trả lời:
“Vì tôi gọi tôi bảo đón, ông không đến, tôi đội mưa nhà, đứng ngoài cửa tình cờ nghe thấy bọn nói chuyện.”
dâu tôi than phiền vì chuyển tên nhà quá gấp, hại ta mưa ướt hết .
tôi nói, là nghĩ thôi, không tôi thất , căn nhà liệu có chịu trả lại không?
dâu nói tôi nên tự đi thuê nhà, cô ta không quen sống với em chồng.
Đúng rồi, trong căn có một căn cư. Tôi nói nhà không có chỗ tôi, tôi ở căn cư, cư ấy lại để em trai dâu ở.
Dựa vào cái gì?
Chỉ vì tôi là con gái ?
Tôi vất vả kiếm hơn mười năm, tại phải vô cớ dâng khác?
là nhà, là thân, tôi sẵn sàng .
chẳng coi là thân, tôi đương nhiên phải lấy lại.
Nhân đây tôi muốn nói, có cô gái nào rơi vào hoàn cảnh giống tôi, xin hãy biết bảo vệ ví mình.
Tình thân mà từ nhỏ không có, lớn lên chẳng thể lại bằng .
Đừng ngu ngốc như tôi, cứ nghĩ bỏ mãi sẽ đổi được tình thân, đổi được yêu thương.
Cái nhận lại chỉ là thất vọng mà thôi.
Có hỏi, biệt thự là thế nào?
Tôi cười, vốn định giấu chuyện tài sản, thôi, giờ nói chẳng nữa.
“Ông trời thương tôi, vận may tốt, vé số trúng giải.”
“Tôi nghỉ việc quê, thực là muốn mang số ấy , cùng sống những ngày an nhàn sung túc. lại coi tôi là kẻ thất vô dụng.”
Nói xong, bình luận ngập tràn:
“Ối trời ơi!”
“ quá quá.”
“Đúng là báo ứng.”