Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36Wj1bJC

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15.
Hết thời gian “tĩnh tâm”, tôi cùng Triệu Cảnh Khiêm đi làm thủ tục ly hôn.
Giấy nhận vừa vào , tôi lập quay người bỏ đi, không ngoái đầu.
Triệu Cảnh Khiêm vội vã đuổi theo, thở hổn hển:
“Tô Thanh, anh sẽ không cưới Chu Bình. Em nhất định phải đợi anh, anh bằng lòng làm tất cả vì em.”
Tôi thấy nực cười:
“Hôm vì Chu Bình, anh còn dọa tố cáo ty của tôi. Bây lại sẵn sàng vì tôi làm mọi chuyện? Anh thấy mình có buồn cười không?”
Mặt anh tái nhợt, lắp bắp:
“Đó… đó chỉ là lời trong giận. Anh sẽ không làm thế thật đâu…”
Tôi bật cười lạnh lẽo:
“Cũng nhờ câu ‘ giận’ đó của anh mà tôi lập xử lý sạch sẽ mọi kẽ hở trong ty. Có lẽ cả ông cũng muốn giúp tôi, mọi diễn ra suôn sẻ đến không ngờ.
Cho nên, tôi không cần lời hứa của anh. Và càng không bao anh nữa.”
sau đó, tôi nhanh chóng bán căn nhà cũ, dọn vào một nơi mới rộng rãi và thoải mái hơn.
Triệu Cảnh Khiêm, vì muốn tránh né Chu Bình, phải dọn vào ở tạm ký túc bệnh .
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, lại rộ một chấn động.
Trong lần tái khám, anh chẩn đoán mất hoàn toàn khả năng sinh sản.
Mà nguyên … không phải vì chậu nước tôi hắt đi đêm hôm đó.
Chính là Chu Bình đã bỏ thuốc cấm vào rượu vang.
Mà Triệu Cảnh Khiêm lại đúng dị ứng nặng với phần đó.
Ban đầu, Chu Bình chết cũng không chịu thừa nhận, khiến bác sĩ mất nhiều ngày mới tìm ra nguyên dị ứng thật sự.
Triệu Cảnh Khiêm báo cảnh sát, tra được cứ Chu Bình từng mua loại thuốc kia.
Bác sĩ , nếu Chu Bình chịu thừa nhận từ đầu, kịp thời kê thuốc đúng bệnh, vốn dĩ không đến mức nghiêm trọng.
Nhưng bây … đã trì hoãn quá lâu, khả năng hồi phục gần như bằng không.
Triệu Cảnh Khiêm muốn kiện Chu Bình tội hạ độc.
Ai ngờ, chuyện lại chuyển hướng—Chu Bình mang thai.
Đứa bé trong bụng có lẽ là cơ hội duy nhất để anh ta có con trong đời .
Cha mẹ Triệu khóc lóc van xin, cuối cùng ép anh ta phải đăng ký hôn với Chu Bình.
Ngày họ đi lĩnh giấy nhận, kẻ “tân ” chụp ảnh tại cục chính, nhanh chóng leo thẳng hot search.
#Đôi nam nữ cuối cùng cũng chính quả#
#Không chỉ có chó mới tách không rời, còn có cẩu nam nữ#
Tôi nhìn tiêu đề, khẽ nhếch môi, rồi hài lòng đóng trang web lại.
Đăng nhập tài khoản ẩn danh, tôi chuyển khoản cho tác.
Rất nhanh, phía bên kia nhắn lại:
“Cảm ơn sếp, bọn tôi là đội chuyên nghiệp. Lần sau có thế , cứ tìm tôi.”
Tôi chẳng buồn trả lời, lập hủy luôn tài khoản.
“ toàn thì cũng toàn.
Nhưng báo thù vẫn là báo thù.
Một kẻ ngoại tình, một kẻ biết rõ vẫn chen chân.
Các người còn muốn tôi chuyện chữ tín với người sao?
Xin lỗi nhé—tôi không phải xá lợi tử tái thế.”
16.
Bê bối của người kia đẩy mạng, bàn tán sôi trào như dầu sôi lửa bỏng.
Triệu Cảnh Khiêm thì vội vã xóa sạch tài khoản mạng xã hội, giả chết để tránh .
Nhưng Chu Bình lại ngu ngốc đến mức đi “ chiến” với mạng.
Hết bài “văn dài” đến “văn dài” khác, cô ta gào để minh cái gọi là tình yêu vĩ đại.
Cô ta còn khoe giấy đăng ký hôn đã che mờ thông , hùng hồn tuyên bố:
“Tình không biết bắt đầu từ đâu, nhưng đã sâu nặng thì chẳng quay đầu. Khi tình yêu thực sự đến, nó giống như cơn mưa ngày giông tố—không ai có trốn tránh.
Cô vợ của anh ấy chỉ là một nữ cường , vốn dĩ chẳng hợp với anh. Chẳng lẽ hôn rồi thì phải gắn chặt với sai lầm cả đời sao?
Bây chúng tôi đã có giấy nhận, con cũng sắp ra đời. Chúng tôi sẽ sống thật hạnh phúc cho mọi người cùng thấy.”
Nếu như đó, mạng còn cười nhạo mà thôi, thì sau loạt “ chiến” tự thái quá của cô ta, hiệu ứng ngược liền bùng nổ.
Không ai ngờ, mạng lật tung cả quá khứ, nhanh chóng tìm được nick phụ của Chu Bình—thì ra cô ta vốn là một blogger tình cảm có chút tiếng tăm, biệt danh “Bình tỷ”.
Mà từ khi quen Triệu Cảnh Khiêm, Chu Bình đã bắt đầu dùng tài khoản ẩn danh ấy để ghi chép “chuyện tình yêu” của họ, đăng từng ngày như nhật ký khai.
Trong câu chuyện của cô ta, “chồng” và cô là bạn học đại học, rồi cùng làm ở một bệnh .
Anh là tái hôn, cô là lần đầu gả—vậy nên anh cưng chiều cô tận .
Đến mức… ly sữa khi ngủ cũng phải đút miệng miệng. Nếu cô không chịu ngoan ngoãn uống, thì sẽ trừng phạt bằng những màn hoan ái dữ dội.
Đám “văn học tiểu tam ngọt lụi tim” của Chu Bình khiến cô ta bỗng nổi như cồn một thời gian ngắn.
Những chi tiết mà cô ta tung ra, nửa thật nửa giả.
Có cư mạng bắt đầu nghi ngờ: “Cô hoàn toàn chẳng có kiến thức y học, viết ra toàn mấy thứ ảo tưởng.”
Đáp lại, Chu Bình liền đăng hàng loạt ảnh “cảnh làm trong bệnh ”, thậm chí còn khoe cả bảng tuyên truyền trong đó thấp thoáng bóng Triệu Cảnh Khiêm đã làm mờ mặt.
Nhưng… cư mạng vốn đâu dễ mặt.
Chỉ cần vài chi tiết nhỏ, họ đã “đóng đinh” được thân phận thật của cả .
“Cái gọi là sư huynh – sư muội thì đúng là giả.
Cùng bệnh thì có thật, nhưng cô ta chỉ là viên quét dọn căn-. Vậy thì hợp lý rồi.”
“Đúng là anh ta có lần hôn.
Chỉ có điều timeline không khớp. Phải sau cái vụ cáng cứu thương kia, anh ta mới ly hôn.”
“Có nghĩa là… suốt nửa năm , tất cả ‘chi tiết tình yêu ngọt ngào’ mà cô ta phơi ra đều là vụng trộm?”
“Không hẳn, tôi nghi nhiều đoạn là sản phẩm… tưởng tượng của cô ta thì đúng hơn.”
Cư mạng càng đào, càng hăng say. Chủ đề nóng hừng hực, chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Tôi ngồi nhàn nhã nhìn màn hình, khóe môi cong .
Nếu không phải tôi đã sớm thanh toán tiền thuê thủy quân, có khi tôi còn tưởng bên thủ… “khuyến mãi tặng thêm gói dịch vụ bóc phốt không tính phí” cho mình nữa.
17.
Sau khi vụ ầm ĩ đến cực điểm, bệnh buộc phải cho Triệu Cảnh Khiêm thôi .
Nghe bạn bè kể lại, anh ta rời sang Hồng Kông, tìm một người bạn cũ đang điều hành bệnh tư để nương nhờ.
Nực cười thay, khi đi, anh ta còn gửi cho tôi một nhắn.
Anh ta : “Anh và Chu Bình hôn là ép buộc. Đợi đến khi thời gian nuôi con bằng sữa mẹ theo quy định pháp luật, anh sẽ ly hôn với cô ta. Em nhất định phải đợi anh.”
Tôi không phí thêm lời, để luật sư gửi thẳng văn cảnh cáo.
Nếu còn tiếp tục quấy rối hay bôi nhọ vợ cũ, thì gặp nhau trên tòa.
Tôi chặn liên lạc với Triệu Cảnh Khiêm. Từ đó, anh ta biến mất khỏi thế giới của tôi.
Những chuyện sau , toàn là bạn bè chung kể lại.
Chu Bình sinh một bé trai sinh non. Không rõ nguyên , đứa trẻ thân yếu ớt, lại mắc sẵn hen suyễn bẩm sinh.
Cô ta dứt khoát bỏ con cho bố mẹ Triệu nuôi, rồi một mực đuổi theo sang Hồng Kông, bám lấy Triệu Cảnh Khiêm không rời.
Kẻ trộm ba năm tự lộ dấu vết.
Trong một lần cãi vã, Chu Bình vô tình hớ, lộ ra toàn bộ sự thật.
Triệu Cảnh Khiêm khi ấy mới bàng hoàng nhận ra—tất cả bi kịch đều là bẫy rập từ đầu.
Những “thân phận bất hạnh” làm anh ta thương xót chẳng chỉ là lớp vỏ giả tạo.
Anh ta từng ngây thơ nghĩ, trong hôn , mình chỉ “chệch đường” một chút, chia cho Chu Bình chút xíu yêu thương không đáng kể.
Nhưng nào ngờ, từ Chu Bình nhắm vào anh ta, mục tiêu là trói buộc cả đời.
Người bạn kể, Triệu Cảnh Khiêm phải vay mượn khắp nơi để thuê luật sư, kiện tụng kéo dài rất lâu mới thoát được ly hôn.
thì, anh ta mắc trầm cảm nặng, không tiếp tục bàn mổ, phải gắng gượng tìm đường đổi nghề.
Người bạn kia than dài:
“Triệu Cảnh Khiêm thông minh, hiếu thắng như thế, cuối cùng lại gục ngã trong một người đàn bà như vậy.”
Nghe xong, lòng tôi ngổn ngang.
Tới nước rồi, tôi chẳng còn thấy mình là kẻ chiến thắng.
Hơn mười năm thanh xuân của tôi và Triệu Cảnh Khiêm, cuối cùng lại thua trắng những lời dối trá vụng về của Chu Bình.
Tôi chưa bao nghĩ, cái gọi là thiên trường địa cửu trong đời mình, hóa ra mong manh đến thế, dễ dàng vỡ vụn chỉ trong một cơn mưa .
Ngày Triệu Cảnh Khiêm vì bênh vực Chu Bình mà đe dọa sẽ tố cáo ty của tôi, tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Thì ra trên đời , người duy nhất có làm thần hộ mệnh cho tôi… chỉ có chính tôi.
Tôi thừa sức giành lại anh ta từ Chu Bình, nhưng để làm gì?
Một người đàn ông đã vấy bẩn, cho dù giành được thì cũng chỉ là rác rưởi trong .
Vậy nên, từ khoảnh khắc ấy, mọi tôi làm đều chỉ có một mục tiêu—giữ chặt quyền lợi và cuộc đời của mình.
Tôi đã từng ngã, từng nhận thua.
Nhưng hôm nay, đến lượt Triệu Cảnh Khiêm phải nếm trải.
Mưa tan rồi.
Trên con đường mới, tôi không còn chờ ai che ô cho mình nữa—tôi đã tự dựng cả một bầu .
18.
năm sau.
Tôi đã có bạn trai mới, sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió.
Giữa mùa hạ tháng Tám, ty tôi và tác tổ chức lễ ký tại một khách sạn lớn.
Khi buổi tiệc thúc, ngoài bỗng đổ mưa tầm tã.
tác hứng chí, chúng tôi ngồi bên ô cửa kính lớn, nhâm nhi trà và trò chuyện rôm rả.
Giữa ấy, điện thoại rung .
Một nhắn từ số lạ:
“Hôm nay ở Hải lại mưa rồi. Cánh em, còn đau không?”
Tôi bình thản, ngón lướt một cái, thạo chặn số.
Đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục trò chuyện vui vẻ như chưa từng có gì chen ngang.
Khi bước ra khỏi khách sạn, tôi mới nhận ra—từ nào, mưa đã tạnh.
Trên cao, bầu vừa được cơn mưa gột rửa, trong vắt và sáng rỡ.
Tán lá xanh mướt xào xạc trong gió, không khí thanh sạch đến mức khiến người ta muốn hít một hơi thật sâu.
Cả thế giới dường như vừa được hồi sinh sau cơn cuồng phong.
Tôi nhấc gót, bước đi dứt khoát về phía .
Có lẽ, đời người luôn có một trận chẳng tránh.
Nhưng so với có ai đó che ô, điều quan trọng hơn—là có dũng khí tự mình đi mưa gió.
Chỉ cần đủ kiên định, cuối cùng ta vẫn sẽ bước ra được vùng quang đãng, thênh thang nắng gió.
Nguyện cho tôi, và cả bạn—sẽ luôn đủ can đảm băng mưa , để chạm đến bầu trong xanh vạn dặm.
-Hết-