Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Tôi bỗng chốc hiểu ra.

Tôi bật cười.

Cười đến chảy cả nước mắt.

“Anh em không xứng đáng, không? Dù nhà anh đưa, anh cũng không em nhận. Em không đáng được nhận.”

“Không ! Em đừng nói linh tinh! Anh… anh có nói là em không xứng! Là tự em nói ra đấy chứ!” – Trần Kha quay mặt đi, né tránh ánh mắt tôi.

Tôi cười. nụ cười chẳng còn chút ấm áp nào.

Tôi đã hiểu. Và tôi cũng buông rồi.

Không còn ý nghĩa gì nữa.

sự, một chút cũng không.

13

Hôm đó, tôi xách túi rời đi.

Lúc bước ra khỏi cửa, tôi còn nghe mẹ Trần Kha đang hô gọi anh ta đuổi theo.

Trần Kha thì lạnh lùng đáp:
“Cứ chiều mãi, rồi sẽ quay lại thôi, không bắt được xe thì tự về.”

đáng tiếc… Anh ta thất vọng rồi.

Trong lúc đối mặt Trần Kha, tôi đã lặng lẽ gọi điện cho bố tôi.

Tối hôm đó, tôi đã về đến nhà.

Khoảng hơn 7 giờ tối, Trần Kha cuối cũng nhận ra tôi chưa quay lại, mới chịu gọi điện.

Tôi đã chặn số anh ta từ trước, chỉ để lại một tin nhắn:
Tết đi làm thủ tục ly hôn.”

Cuộc hôn nhân , ngay từ đầu đã là sai lầm. Giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bố mẹ tôi rất lo cho tôi, suốt mấy ngày liền ở bên cạnh an ủi.

đó, để tôi bớt suy nghĩ, họ còn lén đăng ký một chuyến du lịch theo tour.

Cả nhà đi du lịch nhau.

Khi về thì đã là mùng Tám Tết.

Không biết là ai đã “rò rỉ thông tin”, khi chúng tôi vừa về đến cửa, cả nhà Trần Kha đã chờ sẵn trước cổng.

Không để hàng xóm láng giềng bàn ra tán , mẹ tôi đành mời họ nhà.

Mẹ Trần Kha là người tuy cứng cũng khá biết điều, vừa bước đã ép Trần Kha quỳ xuống.

“Thông gia à, tôi sự đến giờ mới biết Trần Kha làm ra cái chuyện khốn nạn vậy. Không thì… vừa nghe tin các người về, tôi đã lập tức đưa sang rồi đây.”

Bà ta nói giọng đầy chân thành, vừa trách con, vừa tôi lẫn bố mẹ tôi.

Khung cảnh lúc … vừa nực cười, vừa chua xót. Một màn kịch muộn màng tôi đã không còn xem nữa.

14

Mẹ Trần Kha không ngừng trách mắng con trai, đồng thời liên tục bố mẹ tôi.
Thậm chí bà còn nhận hết về , thể tất cả đều là do bà dạy con không nghiêm.

Trần Kha thì suốt buổi cúi gằm đầu, không nói một câu, vành mắt đỏ ửng.
Mẹ anh ta tát một cái lưng anh, gắt :
“Còn đứng đó làm gì? Không mau bố mẹ vợ đi! Thằng hỗn, nhìn xem mày đã làm chuyện gì ra nông nỗi !”

Cả nhà Trần Kha đều đang cố gắng nói đỡ cho anh ta.
Chị anh nói: “Dạo em mất ăn mất ngủ, cũng biết sai rồi…”

Tất cả đều đang thay mặt anh ta cầu , duy chỉ có bản thân Trần Kha im lặng đá, đứng cúi đầu ở một góc.

Mẹ anh ta lại tiếp lời, giọng mềm mỏng hơn:
“Thông gia à, sự biết rồi. Hai đứa trẻ bên nhau cũng không dễ dàng gì, làm người lớn, cũng nên giúp tụi hàn gắn một chút…”

suốt cuộc nói chuyện, bố mẹ tôi không hề tiếng, chỉ nhìn phản ứng của tôi.

tôi lắc đầu, mẹ tôi mới nhẹ nhàng nói:
“Chị à, ra cũng không chúng tôi làm gì. Hai đứa đã đến mức , chỉ có thể nói là không có duyên. Thôi thì tốt đẹp chia tay, tụi nhỏ còn trẻ, cũng chưa ràng buộc tài chính gì nhiều, vậy cho nhẹ đầu cả hai bên.”

Mẹ tôi nói rất khéo, rất nhẹ nhàng.
không hiểu sao, chính lời nói đó lại chạm dây thần kinh của Trần Kha.

Anh ta bỗng bùng nổ giận dữ:
“Lý Viên Viên, cô là đủ rồi đấy! Cả nhà tôi đến tận nơi cô, cô còn bày đặt làm giá cái gì? Không à? Được, cho cô là được chứ gì!”

Nói xong, anh ta rút từ túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, ném thẳng mặt tôi thái độ sỉ nhục.

Cả nhà tôi lập tức nóng mặt.
Bố tôi không nhịn được nữa, cầm ly nước ném thẳng về phía Trần Kha.

“Bố!” – Tôi hoảng hốt, sợ Trần Kha đánh lại bố , vội nhào tới chắn trước mặt ông.

Anh trai Trần Kha cũng vội nhào tới giữ lấy em trai, còn mẹ anh thì vừa kéo vừa mắng:
“Thằng trời đánh ! Mày không biết ăn nói thì câm mồm cho mẹ nhờ!”

Trần Kha cố hét :
“Con nói sai gì? Cô ta không ham chắc? không sính lễ, giờ thì suốt ngày chì chiết! Bây giờ tôi cho rồi đấy, không hài lòng à? Thích thì nhặt lấy đi!”

Tôi giận đến run cả người, gằn từng chữ:
“Nhặt cái con mẹ anh! Trần Kha, anh tưởng tôi của anh à? Mang cái thẻ của anh, và cả cái nhà anh, cút hết cho tôi! Ngày mai ra toà ly hôn – ai không ký là đồ cháu nội nhà !”

“Được! Ly thì ly! Ai không ly người đó là cháu nội!” – Trần Kha cũng chẳng kém, gào đáp trả.

Mẹ anh tát liên tiếp vai anh, gào :
“Câm miệng! Mày thôi đi! Mày còn nói nữa à?!”

Trần Kha ngoan cố:
“Mẹ, mẹ đừng hạ cầu nhà họ nữa. Con đã được một người không sính lễ, thì con được lần thứ hai. Ai cô ta!”

“Trời ơi, mày còn không biết xấu hổ nữa à?! Câm miệng đi cho mẹ nhờ!!!” – Mẹ anh ta gần bật khóc, Trần Kha thì mặt dày cũ.

Đến khoảnh khắc , mọi người đều hiểu…
Không ai nói thêm câu nào nữa.
Mọi thứ – đã kết thúc rồi.

15

Tôi cuối cũng ly hôn Trần Kha.

30 ngày làm thủ tục, cầm được giấy ly hôn trong tay, tôi không ngoảnh đầu lại rời đi thẳng thừng.

Tôi chặn WeChat, chặn số điện thoại, đến hành lý cũng không buồn quay lại thu dọn – chỉ gọi người đến dọn hộ.

Tôi không nhìn cái mặt của người đàn ông tồi tệ đó thêm một lần nào nữa.

Ly hôn rồi, qua mai mối, tôi gặp được người chồng hiện tại.

Anh đưa sính lễ mười sáu vạn, chuyển thẳng tài khoản của tôi.

Tuy là tái hôn, những gì nên có – anh đều cho tôi đủ đầy. So cuộc hôn nhân đáng buồn trước đó, thì lần giống tôi được tái sinh.

Kết hôn không lâu , tôi mang thai.

Khi con ba, tôi tình cờ gặp lại một người bạn học cũ, và chính từ cô , tôi nghe được tin tức về Trần Kha.

“Trần Kha khi ly hôn cậu, xui tận mạng luôn, cậu có biết không?”

kể lại vẻ mặt vừa hả hê vừa ngạc nhiên:

“Hồi trước còn hắn cũng được, ai ngờ vụ ly hôn, mọi người mới biết bản chất. Hắn cứ tự cho , đi cũng áp đặt cái suy nghĩ ‘trí tuệ siêu việt’ của người khác. Mẹ hắn thì hết cầu cạnh người đến người kia, vất vả lắm mới mai mối được cho một cô, tưởng sắp đến nơi, ai ngờ nghe nhà đòi sính lễ mười tám vạn, hắn lật bàn chia tay luôn. Nhà hắn nghèo, lại còn mở miệng nói không biến hôn nhân thành giao dịch.”

Tôi nghe xong chỉ biết: “Thằng điên!”
Hôn nhân không nói đến , nói đến tình yêu à? Ngủ quên trong mộng tưởng đấy hả.

Bạn tôi tiếp tục kể:
đó hắn mãi mới tìm được một cô không đòi sính lễ, người ta lại đòi nhà ở trung tâm thành phố. em biết rồi đó, nhà trung tâm thì 4-5 triệu tệ. Nhà hắn làm gì có! Cuối bán nhà ở quê, vay mượn thêm họ hàng, rồi đi vay ngân hàng nữa mới mua nổi. Mỗi tháng trả nhà 5 nghìn, lương hắn có tám nghìn, còn dành trả nợ.”

Nghe đến đó, tôi không nhịn được lật mắt một cái:
“Bộ não hắn là có vấn đề rồi.”

Bạn tôi không để ý, tiếp tục hăng say tám chuyện:
“Ngỡ tưởng ổn rồi ai ngờ , cô kia nghe biết được cái gì, lại không chịu nữa. Vậy là không được vợ, nhà cũng rớt giá – căn nhà giờ bán chỉ được hơn 2 triệu. Chị hắn khuyên bán gấp để trả nợ, hắn thì sống chết không chịu. Thế là trong nhà ngày nào cũng cãi nhau ỏm tỏi.”

Tôi nghe xong… thở phào một cái đầy sảng khoái.
Chỉ biết anh ta sống không tốt, tôi mới cuộc đời đang rất ổn.

đó, tôi còn nghe lác đác thêm một vài chuyện về anh ta. Lúc đó con tôi đã học lớp Một.

Nghe nói Trần Kha kết hôn rồi lại ly hôn.

Lý do thì là hài hết sức: vợ mới của hắn về nhà mẹ đẻ vài lần, xách về một túi bánh ú công ty tặng dịp Tết Đoan Ngọ, hắn liền phát cáu.

Nói người ta “nịnh nhà mẹ đẻ, bỏ bê nhà chồng”, rồi cãi nhau suốt, cuối lại ly hôn.

Tôi nghe xong chẳng bất ngờ gì.
Loại người Trần Kha, trong xương đã ích kỷ đến tận – định mệnh là cô độc cả đời.

End

Tùy chỉnh
Danh sách chương