Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

bố nuôi tập tễnh bước đi đưa tôi rời khỏi nhà, mẹ ruột chẳng chút bịn rịn, ngược lại còn vỗ cười vang:

“Cuối thì s/ao ch/ổi cũng đi rồi!”

Nhưng chẳng bao lâu đến nhà mới, mẹ nuôi người m/ù bỗng khôi phục thị lực.

Bố nuôi người qu/è cũng hồi phục đôi chân.

Anh trai nuôi thì kiếm được bộn tiền, mua biệt thự lớn.

Ngược lại, bố mẹ ruột tôi rơi cảnh khốn đốn, gia đình tan nát. khóc lóc van xin tôi quay về.

1

Tôi là một trẻ sinh non, lúc mới sinh yếu ớt như con gà con.

Bác sĩ yêu cầu phải trả tiền để tôi lồng ấp.

Mẹ tôi nằm trên giường bệnh lật mắt:

“Con thôi mà, sống được thì sống, không thì cũng là số nó.”

Có lẽ số tôi chưa tận.

Tôi đã sống sót một cách kỳ diệu.

Lần đầu tiên “mẹ” là lúc ba tuổi.

Bà ta chỉ đầu tôi, dí mạnh mấy :

“Sao tao lại đẻ ng/ốc này?Mày không c/âm luôn rồi!”

đó về , tôi dần ít nói đi.

Vì cứ mở miệng là mẹ lại bực mình.

Năm tôi bốn tuổi, mẹ mang thai.

Bụng nhọn hoắt, cũng nói là con trai.

Dì người vốn không ưa mẹ cố tình dạy tôi trong bụng là “em ”.

Tôi ngây ngô làm theo, kết quả là bố nổi giận, túm lấy đánh một trận thừa sống thiếu chết.

Toàn thân bầm dập.

Ngày hôm , mẹ chuyển dạ sinh con.

bao khổ sở, cuối cũng sinh … một .

lúc , mẹ càng ghét tôi hơn:

“Tất là tại mồm quạ đen nó! Làm con trai tao sợ quá mà chạy mất! Nó đúng là đồ sao !”

“Mang nó đi khuất mắt tôi! đời này tôi không muốn thấy nó nữa!”

Bố vốn cũng chẳng ưa gì tôi, mẹ thống nhất ý kiến, nhấc bổng tôi lên rồi vứt bãi đất hoang.

Tôi khóc lóc đuổi theo:

“Bố ơi, đợi con với… con sợ lắm…”

Còn chưa dứt câu thì tôi trượt chân ngã xuống con mương bên đường.

Nước mùa đông lạnh buốt cắt da, quần áo ướt sũng nặng trịch, kéo tôi chìm dần dòng nước xiết.

Đúng lúc tôi sắp ngạt thở thì có “tõm” vang lên.

Có người lao xuống cứu.

Người chính là bố nuôi.

tập tễnh ôm tôi lên bờ, đưa về nhà.

Nghe tôi khóc, mẹ nuôi đó còn mù lần theo vách cửa bước :

“Sao lại có trẻ con khóc vậy?”

Bố nuôi thở hổn hển, vừa lấy quần áo sạch thay tôi vừa nói:

“Vớt dưới mương lên đấy. Mà chậm chút nữa là không cứu kịp rồi.”

Mẹ nuôi sờ lên tôi, xót xa:

“Tội nghiệp, con còn nhỏ xíu, sao lại rơi xuống mương này?”

Bố nuôi không đáp, chỉ nhét tôi lòng bà :

“Bà ôm lấy sưởi ấm nó, tôi đi nấu ít nước gừng.”

Tôi ở nhà ba ngày, khỏe hơn thì bố nuôi dẫn tôi về lại nhà ruột.

Mẹ ruột vừa thấy tôi đã sa sầm , tức giận hét lên:

“Con nhãi ranh này còn quay về làm gì?!”

Bố nuôi giận tím :

“Chị nói gì vậy? Trên đời này có làm mẹ như chị không?!”

Mẹ tôi hùng hổ quát lại:

“Anh quản được tôi chắc? Anh thích thì mang con nhãi đó đi luôn đi, đưa về làm gì?”

Bố nuôi bừng tỉnh:

“Phải rồi! Hai làng cách nhau hơn chục cây số, trẻ này sao tự mò sang được? Là chính các người vứt bỏ con !”

Tôi lặng lẽ nép người , không nói gì.

Thật , ngay bố tôi quay lưng bước đi, tôi đã hiểu không cần tôi nữa.

Rõ ràng ta nghe thấy tôi rơi xuống nước, nhưng tôi ta, ta lại đi nhanh hơn.

Mẹ tôi cười lạnh:

“Liên quan gì tới anh? Xía làm gì!”

Bố và mẹ đều không muốn nhận tôi lại, mặc bố nuôi khuyên nhủ nào cũng vô ích.

Cuối , bố nuôi giận dữ nắm tôi:

nhỏ tội nghiệp này mà cũng nhẫn tâm vứt bỏ! Được, nay về , cháu là con tôi!”

Mẹ tôi mừng rỡ vì rũ bỏ được gánh nặng:

“Anh nói đấy nhé! đổi ý là ch/ó!”

Bố nuôi dắt tôi rời đi, vỗ hân hoan mẹ vẫn vọng lại phía :

“Tốt quá rồi! Sao cuối cũng đi rồi!”

2

Bố nuôi đặt tên mới tôi là Giao Giao – Trang Giao Giao.

Mẹ nuôi nắm tôi, bàn ấm áp:

“Có duyên thì ta nuôi, nhìn nó tội nghiệp quá.”

Bố nuôi ngồi xổm trước tôi, dịu dàng nói:

“Giao Giao, nay đây là nhà con.”

nói rất nhẹ nhàng, không giống như bố ruột lúc nào cũng quát tháo khiến tôi không dám mở miệng.

Tôi ngập ngừng, rồi một :

“Bố…”

Mẹ nuôi cười rất hiền:

“Giao Giao nói ngọt này, nhất định lớn lên sẽ là cô xinh đẹp.”

Chiều hôm , anh trai đi về.

Anh traj rất thích tôi, còn tặng tôi hộp kẹo mút làm quà gặp :

nay có Giao Giao ở nhà với mẹ, anh yên tâm rồi.”

Anh nói vậy vì bố nuôi thường đi làm, còn mẹ nuôi thì mù, ở nhà một mình rất bất tiện.

hai đều tai nạn vài tháng trước, lúc nhà đi trên một chiếc xe.

Bố nuôi cố bảo vệ anh trai nên thương ở chân, còn mẹ thì mù mắt.

Anh trai luôn tự trách.

Tôi nhìn bố mẹ, nhìn anh, âm thầm thề rằng:

nay, mình sẽ là đôi mắt mẹ!

Hàng xóm bên cạnh một bà thím hay nhiều chuyện biết bố mẹ nuôi nhận nuôi tôi thì ngày nào cũng ngồi chửi bóng gió trước cửa:

“Đúng là ngu hết phần thiên hạ! Đi nuôi con nhà người ta! Não có vấn đề!”

Mẹ nuôi lúc đầu còn nhịn, giả vờ không nghe thấy.

Nhưng bà thím càng lúc càng quá đáng, chê tôi xấu xí, còn tôi là s/ao ch/ổi, r/ủa nhà Trang sẽ gặp đại họa.

Mẹ nuôi không nhịn được nữa, xông mắng:

“Con mụ miệng thối, nuốt phân rồi à? Mày mới là s/ao ch/ổi đấy! Dám nói con tao nửa lời nữa, tao x/é m/ồm mày !”

Bà thím khinh khỉnh:

“Bà m/ù thì đi được bao xa? Nói mạnh miệng làm gì, đ/ánh lên chưa chắc thua !”

Mẹ tức run người.

Tôi vội vỗ lưng bà, hướng về phía bà thím hét lên:

“Bà đừng vội mừng! Mắt mẹ tôi rồi sẽ khỏi!”

“Ha ha ha! Mày nói khỏi là khỏi chắc? Cười ch/ết mất!”

Bà ta còn định nói tiếp thì anh tôi đi về.

Anh trai là sinh xuất sắc, được thầy cô yêu quý, kỳ thi vừa rồi lại giành hạng nhất toàn trường, nhận được bằng khen và tiền thưởng.

Bà thím hậm hực:

“Làm như giỏi giang lắm ! Có gì đáng khoe?”

Con trai bà ta trường với anh tôi, nhưng suốt ngày gây chuyện, nhà trường mời phụ huynh hoài.

Bà ta ghen tị vì mẹ tôi có con xuất sắc, nên mới lắm lời.

Mẹ tôi hừ lạnh:

“Có bản lĩnh thì con bà cũng được bổng đi! Con tôi giỏi, tôi kiêu hãnh, tôi thích khoe đấy!”

bà thím xanh mét, định mắng lại thì mấy chú cảnh sát xuất hiện, tới tận nhà bà ta bắt con trai.

Bà ta hốt hoảng:

“Sao bắt con tôi?! Nó đi suốt tuần, có về nhà đâu!”

“Mẹ nó, nó đ/ánh nhau với bạn, còn r/út d/ao đ/âm người ta!”

3

 

gì? Không thể nào! Con trai tôi đến gà còn không dám giết, sao lại dám cầm dao đâm người?”
Bà thím cãi bướng, gào lên bảo cảnh sát nhầm, oan con bà.
Nhưng chuyện lớn này, cảnh sát làm sao nhầm được? lục soát một vòng, phát hiện con trai bà thím thật sự không có nhà, đành rút lui.

Tùy chỉnh
Danh sách chương