Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sau khi , tôi dọn khỏi , chắt bóp từng đồng, cuối cùng mua được một căn hộ nhỏ cũ kỹ.
Tuy có nhiều điểm bất tiện ban ngày thì yên tĩnh, nhưng đến đêm thường vang những âm thanh kỳ quái.
Hàng xóm xung quanh thì rất lạ, nào dùng xi măng bịt kín cửa sổ, không chừa một khe hở.
Nhưng vì giá rẻ, hơn nữa là tài sản do chính mình mua được, tôi vẫn coi đó là trú chân.
Tưởng rằng cuộc sống cuối cùng bắt đầu tốt … nào ngờ gặp phải trò chơi kinh dị .
Một đòn trí mạng đến thẳng với tôi.
Mọi tôi với ánh thương hại đồng cảm, tôi đã bị tuyên án tử hình.
Họ xì xào bàn tán:
“Đúng là kỳ quặc thật, không cần ruột, chọn đứa nuôi.”
“Biết đâu gái ruột là thứ vong ân phụ nghĩa, chuyện gì thất đức khiến cha mẹ đau lòng thì .”
Tôi không kìm nén được cảm giác cay đắng lòng.
chết dường là điều không tránh khỏi.
Tôi gần tuyệt vọng.
Mẹ tôi, dưới sự cản trở của ba, quay đầu không tôi nữa, coi tôi không tồn tại.
Thời gian trôi từng phút từng giây, tim tôi đập thình thịch không ngừng.
“Rầm” một tiếng, cánh cổng dân cư chậm rãi mở , bốn chữ đỏ máu 【 Phố Hạnh Phúc】 hiện rõ trước .
Báo hiệu kết cục của tôi.
“Chà, Tiểu Chu, về à?”
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói quen thuộc vang .
Một bác lớn tuổi mặc đồng phục bảo vệ từ phòng gác , dụi dụi ngái ngủ, nở nụ thân thiện chào tôi.
Tôi ngơ ngác hỏi :
“Bác… bác Triệu?”
Đây chẳng phải là bác bảo vệ ở tôi từng sống ?
gì mà “ thêm” trò chơi kinh dị thế ?
Tôi đảo khắp , càng càng mơ hồ.
quen thế?
Giống hệt tập cũ nát tôi đang sống…
Bác Triệu vẫn thân mật, nắm lấy tôi kéo :
“ bé , về không thèm gọi bác mở cửa, đứng đây đợi nãy giờ hả? Mau .”
Tôi còn đang do dự, không dám bước .
Bác ấy đảo liếc đám đứng ở cổng, ánh lạnh lẽo lướt đám chơi,dừng một chút trên ba mẹ tôi và Chu Kiều Kiều.
“Đây là mấy thuê mới tới mình đấy.”
Bác Triệu chỉ đám chơi, mỉm mà không , giọng nói đầy hàm ý:
“Họ không giống , phải hoàn tất xét duyệt tư cách mới được .”
Tôi mơ hồ gật đầu, bị bác kéo nhẹ nên bước cổng phố.
“À đúng ,” bác Triệu đập trán chợt nhớ , lục phòng bảo vệ một rìu, xoay xoay ,
“Tiểu Chu, dạo chỗ mình không yên lắm. Đây là thứ bác dùng hồi còn trẻ, cầm mà phòng thân.”
Nói , bác không cho tôi từ chối, đưa rìu thẳng tôi.
Ngón tôi chạm da bác thì lạnh đến rợn .
Nhiệt độ của bình thường… có thấp đến vậy ?