Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Bà tự chuốc lấy.”
“Kiếp sau đừng mà quấy rầy Tiểu nữa.”
Bà giơ , móng sắc nhọn xuyên thẳng qua ngực mẹ tôi.
Sức lực cuối cùng của mẹ tôi dùng trợn to mắt. Bà nằm rạp đất, tròng mắt chuyển hướng nhìn về phía tôi, rơi những giọt lệ hối hận.
bà mấp máy, không phát ra âm thanh.
Xem khẩu hình, là: “Xin lỗi.”
Chỗ tim bà đã bị móc rỗng, trái tim đập thình thịch nằm trong dì Lý.
Dì Lý nhìn nó một đầy ghét bỏ:
“Xem tim đen này kìa, con ruột thì không cần, đối tốt con người khác như .”
“Đáng đời.”
Bà ấy tiện ném trái tim , nó lăn lông lốc một vòng rồi nằm yên nền đất:
“Thôi, không cần nữa, tôi còn bẩn.”
Bà ấy vỗ vai tôi:
“Không đáng con buồn.”
Mẹ tôi cuối cùng chết không nhắm mắt.
Tôi cắn chặt .
Lòng rối như tơ vò.
Mẹ bị lừa đời, cứ ngỡ là đứa con phúc tinh.
Yêu chiều đứa con ngoài luồng của chồng tận trời, coi tôi như cỏ rác.
Tới khi hấp hối mới biết sự thật.
Nhưng tình cảm muộn màng, rẻ hơn cỏ.
Người đáng thương, ắt chỗ đáng giận.
Ba tôi vẫn đang lẩm bẩm, không dám nhìn xác mẹ, không ngừng biện hộ cho sự tàn nhẫn của :
“Thực ra, nhà giàu nhờ tiền bồi thường của vợ chồng em trai.”
“Bà chết vì , coi như trả ơn cho mấy năm làm bà hoàng rồi.”
Em họ tôi vẫn cúi đầu, không chút biểu cảm.
Nó lâu đã biết thân thế của .
Nên mới thể vô tư đẩy mẹ tôi ra chết thay, thản nhiên cướp hết tất của tôi.
“Bộp bộp bộp.”
Dì Lý vỗ :
“Đúng là một gia đình biết hỗ trợ nhau.”
“ rồi.”
Ba tôi và em họ lập tức vui mừng hớn hở, chẳng hề tâm đến chết oan của mẹ, phấn khích chạy ra cửa.
Nhưng rồi, họ đứng nguyên tại chỗ.
Không dám bước thêm bước nào.
9
Tôi Tiểu Bảo nhóc con hàng xóm tầng dưới.
Nó đang chặn trước cửa nhà dì Lý khóc hu hu, thở hổn hển, chắn đường ba tôi và .
Tuy không hiểu tại sao, nhưng chuyện NPC trong game toàn là hàng xóm cũ của tôi, chẳng còn bất ngờ gì nữa.
Tiểu Bảo ngọt ngào gọi tôi một tiếng:
“ Nhuyệt.”
Rồi nhào vào lòng tôi.
Tôi đoán Tiểu Bảo là trẻ ở nông thôn, sống một ở đây. Vì tôi chưa bao ba mẹ nó.
Tôi từng âm thầm phàn nàn ba mẹ nó thật vô trách nhiệm, bỏ con nhỏ ở nhà một .
Vì rất đồng cảm nó, thường xuyên chơi nó.
Tôi như thường lệ xoa đầu nó, tóc con nít mềm mại, rất dễ chịu.
Tiểu Bảo bị tôi vò rối tung đầu, bĩu ra vẻ không vui:
“ ơi, bóng của em mất rồi.”
Tôi không chịu khi trẻ con buồn, dịu giọng hỏi:
“Bóng gì , mua khác cho em nha.”
Tiểu Bảo :
“Là em vừa lấy cổ một người đấy, chơi chưa bao lâu thì mất tiêu rồi.”
Cổ tôi lạnh toát, khóe miệng giật giật, đồng tử chấn động.
Lấy cổ người ?
Không phải là… đầu người đấy chứ?
Tôi cố gắng uốn nắn suy nghĩ kỳ quái của Tiểu Bảo, nói cho nó biết bóng đồ chơi không nên trông như .
Em họ tôi Tiểu Bảo là con nít, chắc dễ dụ.
Nó mềm giọng, tự tin dỗ dành:
“Bé ngoan, nha, cho bé kẹo, chịu không?”
Em họ tôi xinh xắn, trước tới rất con nít yêu thích.
Tiểu Bảo ngẩng khuôn non nớt nhìn hai người:
“Mấy người là khách thuê mới à? , giúp em tìm bóng.”
“Nếu không tìm … thì làm bóng cho em.”
Em họ tôi há miệng, không ngờ Tiểu Bảo không dễ dụ như tưởng.
Sức hấp dẫn thất bại, nó xanh trắng xen kẽ.
Nó vừa định chối thì âm thanh hệ thống vang cực đúng lúc:
【Vì hạnh phúc toàn khu, xin đừng chối yêu cầu của hàng xóm.】
【Nếu không, chọc giận hàng xóm rồi, hậu quả tự chịu.】
Chỉ đành nuốt nước mắt mà đồng .
Ba run rẩy mở miệng:
“Em bé ơi, quả bóng của cháu trông như thế nào ?”
Tiểu Bảo bĩu , nghĩ một lúc rồi nói:
“Trọc lóc, không vui tí nào, chơi vài lần là hỏng rồi.”
Tôi nhớ một chút, lúc ở ngoài cửa, hình như đúng là một người chơi đầu trọc.
Chính là kẻ lúc ba mẹ bỏ rơi tôi đã chỉ trích tôi:
“ đời không cha mẹ nào sai , chắc chắn là do con bé này bất hiếu.”
Nên bây họ mà không yên lòng, tâm trí đều đặt vào việc tìm đầu của gã chơi đầu trọc đó.
Chẳng dưới chân, đường trơn, đường tối, đường oan nghiệt.
Đường dẫn thẳng đến quả báo.
Đường mà dìu người khác địa ngục, sớm muộn ngày chính lăn theo.
Đường của Đường, là đường dốc.
Đường của tôi, mới là đường đỉnh.
Dưới chân không , đường trơn lăn , đường oan nghiệt đập .
Đường thẳng cầu thang.
Đường dập đầu, máu não tóe tung.
Đường của cô , đến đoạn kết rồi.
Tiểu Bảo nói muốn chơi oẳn tù tì ba và cô em họ.
Người thua sẽ phải lấy đầu ra làm bóng cho cậu bé đá.
Nhưng nếu hai ra giống nhau, hòa, cậu bé sẽ không truy cứu nữa, coi như cho qua.
Thậm chí còn cậu bé công nhận nghĩa là qua ải.
Ba lập tức đồng , thở phào nhẹ nhõm, bàn bạc trước em họ sẽ cùng ra “búa”.
Phương án đôi bên cùng lợi, không kỹ thuật gì, đảm bảo sống sót rồi rời khỏi nơi quái đản này.
Em họ đương nhiên gật đầu rụp.
Tiểu Bảo mỉm cười đầy ẩn , một tiếng hô vang, ba lập tức ra “búa”.
Đối diện ông, em họ duỗi thẳng ra “bao”.