Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
trực sôi nổi tự ứng tuyển, dân mạng đều lôi kỹ năng cất đáy hòm ra.
Lúc này, tiểu quỷ đột nhiên lên tiếng: “Chị, chị định mang em sao? Em rồi, bạn nhỏ sẽ không tìm được em đâu.”
Hử?! Bạn nhỏ?
Mí tôi giật giật: “Em còn có bạn nhỏ khác?”
bé gật đầu: “Đúng ạ, em còn nhiều bạn tốt, em có thể dẫn chị tìm họ.”
tai tôi chỉ còn lại mấy chữ “ nhiều bạn tốt”, một đống 9.8 đang vẫy gọi tôi.
Hàng nhập ào ào, bán rẻ lãi nhiều!
Lúc này, trực lướt qua một bình luận, nhưng chóng nhấn chìm.
[Trời ơi, mọi người có thấy nụ cười vừa rồi của tiểu quỷ không? Kinh dị …]
4.
Điểm đến là bệnh viện, ban ngày người qua kẻ lại không tiện.
Vậy nên tôi ở nhà Lý Miểu đợi đến mười hai giờ.
Lý Miểu vẫn mơ hồ vì quỷ thế: “Vậy là xong rồi? Không cần bùa bình an gì à?”
Tôi: “Dùng bùa bình an không bằng phơi nắng hai lần, muốn thì tôi cũng có thể vẽ cho một , 998 tệ một , cần mấy ?”
Lý Miểu cười khan: “Phơi nắng tốt , tôi phơi nắng nhất!”
“ chỉ cần không quỷ nữ, mọi thứ đều dễ nói.” Tôi trêu.
[Ha ha, chỉ cần gan lớn, quỷ nữ cũng có thể sinh đẻ!]
[Tầng trên đỉnh ghê, đúng là dám nghĩ!]
[Vậy chẳng phải cũng có thể bán quỷ nữ xinh đẹp… hê hê hê…]
[Mấy người đúng là đói khát không kén chọn.]
Tôi nhíu mày giải : “Sinh lão bệnh tử, không thể đẹp. Chết thế nào, thành quỷ sẽ thế. Nếu sự có quỷ chết rồi vẫn đẹp, các người không mua nổi đâu.”
Giải xong, tôi chuẩn tắt máy. Nhưng chưa kịp động, đã nhìn thấu ý định.
[Đừng tắt mà…]
[Cầu xin, tôi cũng muốn xem quỷ đêm khuya!]
[Bọn tôi có thể tặng quà! ! Cái này kiếm tiền hơn 9.8!]
[Các bạn, gửi quà lên, cho thấy sức mạnh tiền bạc của chúng ta.]
Bình luận sau không nhìn rõ nữa, vì cả màn hình hiệu ứng quà tặng.
Lý Tín cũng khuyên: “Tôi có thể làm trợ lý cho , lái xe cho , giúp cầm máy quay, tuyệt đối không làm chậm việc của !”
Tôi muốn chối, nhưng họ cho nhiều!
Nhiều hơn 9.8 nhiều!!
chối thất bại.
Thế là tối , hai người một quỷ đến bệnh viện.
Bệnh viện lúc nửa đêm lẽo, ngoài cấp cứu, các khoa khác đều khóa cửa.
Tiểu quỷ thẳng đến tòa 2 tầng 3, tôi liếc nhìn bản đồ.
là Khoa nhi.
[Bệnh viện nửa đêm đáng sợ !]
[Rõ ràng đèn sáng, nhưng sao cứ thấy rợn người?]
[Anh Quần Lót gan to , máy quay chẳng hề rung.]
[Khoan! Tiểu quỷ biến mất rồi!]
Ngay khoảnh khắc lên tầng ba, tiểu quỷ dẫn đường biến mất không tăm tích. Cùng lúc, phía trước vang lên tiếng cười trẻ liên .
“ … hì hì hì…”
Tiếng cười bốn phương tám hướng đan xen, càng lúc càng to, càng lúc càng chói tai.
[Aaa, tôi đang đeo tai nghe!]
[Phép bảo vệ bằng chăn! Tôi trốn kỹ rồi, ai cũng không động được tôi!]
[Tôi ôm chặt quỷ giữ nhà mới mua, nhất định phải bảo vệ tôi!!]
tôi sắc : “Cười gì mà cười, đêm hôm khuya khoắt quấy rầy dân chúng!”
“Ngày mai gọi chú công an đến , xem ai còn dám cười!”
Lời tôi vừa dứt, tầng này lập tức yên tĩnh trở lại.
[666, thao tác ngầu lòi của , tôi chấm điểm tối đa!]
[Làm quỷ mà còn sợ chú công an ?]
[Tầng trên, bản chất chúng vẫn là trẻ . Phụ huynh đe thế mà!]
[Cùng thế giới, cùng một cặp phụ huynh!]
Tôi tục vào, tiểu quỷ này đến gọi viện binh rồi.
Nhưng tôi hơi nghi ngờ, bệnh viện này sao lại có nhiều trẻ chết thế?
Đang nghĩ, không để ý cửa khoa đã mở lúc nào, một bé cao nửa người đứng .
“ … hì hì hì…”
Dưới ánh đèn, bé chỉ cao nửa người, nhưng bóng đổ kéo dài ngoằng, quỷ hồn bò lên địa ngục.
bé nhìn chằm chằm chúng tôi, tiếng cười bốn phía vang tới.
[Aaaaaa!]
[Lùi lùi lùi lùi lùi!!]
[Phép bảo vệ bằng bình luận, lên!]
[Sao cứ cười hoài thế! Cười đến nổi da gà!]
[Một quỷ mà cười ra âm thanh vòm 3D.]
Lý Tín hoảng loạn trốn sau lưng tôi, nhưng không quên thò máy quay ra.
Chỉ là điều chỉnh này, ống kính suýt dí vào mặt bé.
Fan trực lại gào thét, quà tặng thì càng chăm.
Giữa lúc mọi người hoảng loạn, tôi ra tay.
Không lấy bùa, không dùng đạo cụ, cứ thế tay không túm lấy bé.
Tôi véo tai kéo ra: “Nào, nói cho chị nghe, cười gì mà vui thế? Lát nữa đốt cho mày vài quyển bài tập được không?”
5.
[Cười bể bụng, đốt vài quyển bài tập haha!]
[ đừng sợ, bài tập nhà tôi nhiều, lát đốt cho !]
[Học hỏng rồi, lần sau gặp quỷ tôi cũng nói thế!]
[Bó tay, không khí kinh dị tan biến ha ha!]
…
Thằng nhóc tiểu quỷ tức đến nghiến răng, nhe răng định cắn người.
“Đàn bà thối, thả tao ra! Mày tin tao ăn thịt mày không!”
“Tuổi nhỏ mà giọng điệu không nhỏ. Loại mày mà đòi ăn chị?”
Tôi véo , quan sát kỹ.
khác với tiểu quỷ trước , trên người mang âm tà chi khí. là lệ quỷ, tay đã dính mạng người.
Tôi mặt: “Mày mang nhân quả trên người, nếu tục làm ác, chỉ có kết cục hồn bay phách tán!”
Lời vừa dứt, thằng nhóc tiểu quỷ không giận, ngược lại nhe răng cười dữ tợn.
“ … hì hì…” Nụ cười chói tai, đập vào màng nhĩ.
Một luồng âm khí nồng đậm bốn phương tám hướng ùa tới, tụ lại trên người thằng nhóc tiểu quỷ.
Không ổn!
Tôi phản ứng , buông tay, ném thằng nhóc tiểu quỷ sang một bên.
Chớp , bùa túi bay lên, rơi vào đầu ngón tay tôi.
“Mày hút âm khí của quỷ khác, mày đang tìm chết!” Tôi quát khẽ.
Cùng với tiếng cười của thằng nhóc tiểu quỷ, càng lúc càng nhiều tiểu quỷ xuất hiện trên hành lang.
Chúng mất lý trí, theo tiếng cười của thằng nhóc tiểu quỷ, cứng nhắc lao về phía chúng tôi.
“Chị! , !” Lý Tín run rẩy, ôm chặt góc áo tôi.
Tôi vội lấy một bùa lên người hắn.
Vốn định tay không giải quyết, tiết kiệm tiền bùa.
Giờ xem ra không thể kéo dài, phải chóng xử lý. Bằng không, sự việc ầm ĩ, người đến đông, khó kiểm soát tình hình.
tôi băng.
bùa tay lóe sáng chói , hóa thành mấy sợi dây xích vàng bắn ra.
Thằng nhóc tiểu quỷ cười né tránh, nhưng dây xích bám theo sát nút.
“Chỉ thế này mà đòi tao…”
Tiếng cười của đột nhiên ngừng lại, chuyển thành tiếng gào thảm thiết.
Một sợi dây vàng xuyên qua cơ thể , siết chặt vào ngực.
Tôi đắc ý nhếch môi.
“Sao có thể… Không thể nào!”
Sắc mặt thằng nhóc tiểu quỷ trắng bệch càng thêm khó coi, cơ thể co giật, dường muốn thoát khỏi trói buộc.
Khi thằng nhóc tiểu quỷ trói, các tiểu quỷ xung quanh đều tỉnh táo lại.
đám, có tiểu quỷ hôm nay dẫn chúng tôi đến.
Đối diện ánh tôi, bé cười gượng: “Chị, em có nhiều bạn mà…”
Đúng, nhiều bạn.
Nhưng em phản bội bọn họ.
Tôi đe dọa: “Các bé ngoan, xếp hàng ngay ngắn. Bằng không chị bây giờ.”
Đám tiểu quỷ sợ hãi, chóng xếp hàng ngay ngắn.
Tình hình được kiểm soát, Lý Tín vội kiểm tra máy quay.
[Cười rợn người, tôi tắt âm rồi.]
[Mọi người, sắp lắc đến chóng mặt, ói…]
[Cảnh phim bom tấn! Ngầu !]
[Trời, sao lại có nhiều quỷ thế, bệnh viện này chết nhiều trẻ vậy à?]
Đây cũng là thắc mắc của tôi.
“Cả đám tụi em chết thế nào?”
Tiểu quỷ đứng đầu hàng có chút buồn bã: “Chị, em bạch cầu.”
“Bệnh tim.” Tiểu quỷ thứ hai.
“Ung thư.”
“Viêm não.”
…
Chúng ngoan ngoãn báo nguyên nhân cái chết.
là bệnh chết, bình thường. Nhưng lòng tôi vẫn còn nghi ngờ.
[Tôi nhớ ra rồi, bệnh viện này năm ngoái phê duyệt một dự án, gia đình nghèo được chi trả bộ viện phí, lúc chuyển đến nhiều bệnh nhân lắm.]
[Ồ, chi trả bộ, giúp được nhiều gia đình !]
[Vậy thì không lạ, những bệnh này hiện nay khó chữa, chết cũng bình thường, tội nghiệp bọn trẻ.]
[ đáng thương, có thể sớm đưa chúng đầu thai không?]
Lời giải trực xóa tan nghi ngờ cuối cùng của tôi.
Tôi quay lại chất vấn thằng nhóc tiểu quỷ trói: “Còn mày, nói .”
Thằng nhóc tiểu quỷ gào lên: “Đáng ghét, tụi bây mấy người lớn đáng ghét!”
“Tại sao không tao? Bố vì tao không biết cười, chỉ em trai. Thầy giáo vì tao không cười, luôn phạt tao. Bạn học vì tao không cười, xa lánh tao!”
“Tại sao chứ! Chỉ vì tao không biết cười sao?!”