Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

Năm tôi ba tuổi rưỡi, mẹ phát hiện vết son môi áo sơ mi của ba, đau lòng mức lại bỏ nhà ra đi.

Ba tôi nổi điên, bóp tôi rồi gằn từng chữ mẹ:

“Nếu tối nay tôi không thấy em, tôi lôi Thẩm Dư ra bờ sông, chặt từng ngón tay nó ném cho ăn.”

Lão già này, đúng là cha ruột của tôi đấy.

Tôi tay chân ngắn ngủn giãy dụa đất, mũi giày cứng ngắc của ông ta hất tôi văng ra, ánh mắt còn lạnh hơn chết trong tủ đông mười năm.

Không ở lại nhà này rồi, ba mẹ cứ dăm bữa nửa tháng là gây nhau, mà lần nào gây nhau tôi cũng bị vạ lây.

Trước , kẻ thù của ba – chú Cố Hàn – đã tôi một tấm thẻ, ghi địa chỉ nhà chú ấy, nhà chú có một bãi cỏ rộng, năm con mèo ba con chó, đều là border collie do chú nhặt về.

Chú ấy thích nhặt thú con như vậy, biết đâu cũng chịu nhận nuôi tôi – một “chậu sắt” biết ăn biết ngủ.

Nghĩ vậy, tôi len lén bám theo dì Lưu, chuồn ra khỏi biệt thự qua hàng rào sắt.

Tạm biệt lồng sắt, con bé nhỏ tự do rồi!

Tôi cầm tấm thẻ tay, dọc đường cứ cho lớn xem, họ giúp đỡ dẫn đường, tôi thuận lợi khu biệt thự, trước nhà chú Cố Hàn.

có ảnh của cà phê – con border collie, tôi không tới chuông nên nhảy lên gọi:

“Cà phê , tao chơi rồi đây!”

dứt lời, của Cà phê đã ló ra từ sổ, nó sủa một tiếng, nhanh chóng chạy ra mở đón tôi, đuôi quẫy như cánh quạt trực thăng.

“Cà phê, có mở bừa bãi, cẩn thận Kem Sữa lại chạy mất.”

Đuổi theo Cà phê là chú Cố Hàn, mặc áo ngủ có hình Cinnamoroll, chân mang hai chiếc dép khác nhau.

Tóc chú ấy rối bù, hoàn toàn khác dáng vẻ bảnh bao chỉn chu lúc mặc vest, suýt tôi không nhận ra.

Cách cổng, tôi tấm danh thiếp đã nắm chặt suốt đường đi, mở tay ra chìa cho chú xem.

“Anh , Cà phê nhà anh có nuôi không ạ?”

“Ai dạy cháu gọi chú như vậy?”

Chú Cố Hàn một tay giữ Cà phê, một tay véo má tôi:

“Gà con lại gầy rồi, nhà chú không nhận trẻ kén ăn đâu nhé.”

“Cháu không phải gà con.”

Tôi bực bội phản đối, nhưng chú ấy chẳng buồn để tâm, bàn tay xương khớp rõ ràng của chú cứ nắn má tôi như nặn bột.

“Em là Con, chiếc tàu đẹp hồi , anh từng thấy em rồi mà.”

“Ba cho mẹ, mẹ không ăn, ba cho em.”

“Quả to là to, mắc trong em, mắt em thấy sao băng luôn.”

Tôi ôm , làm lại cảnh tượng lúc cho sinh động.

“Anh nhấc em lên, bụp, quả bắn ra.”

“Chuyện lâu rồi mà cháu còn nhớ à, đúng là óc mới xài sướng thật.”

Ánh mắt chú Cố Hàn rơi xuống tôi, nhíu mày:

cháu sao đỏ thế này?”

“Là ba bóp .”

Tôi ôm lấy đùi chú, bắt chước giọng ba đầy sát khí:

“Tối nay mà không thấy em, tôi chặt từng ngón tay Thẩm Dư ném cho ăn.”

“Ba cháu đúng là thứ cặn bã.”

Chú Cố Hàn cúi xuống bế tôi lên, tôi nhân cơ hội ôm chú.

“Anh cứu Con rồi, phải lấy thân báo đáp, anh , Con là của anh rồi .”

, có học mấy lời bậy bạ.”

“Chú lớn hơn cháu hai mươi tuổi, theo vai vế cháu phải gọi chú là chú mới đúng.”

Chú Cố Hàn búng trán tôi, tôi tủi thân :

“Đẹp trai thì là anh, còn giống ba, hung dữ thì mới là chú.”

“Chú đẹp trai, là chú đẹp trai.”

Sợ bị đuổi, tôi ôm chặt hơn :

“Chú , cháu dễ nuôi lắm, nửa bánh mì là no rồi.”

“Cháu có ăn sạch cả cơm, biết chải tóc, chơi chơi, ngủ một mình.”

“Cháu ngoan lắm mà, chú , đuổi Tiểu Ngư đi mà.”

Tôi dốc hết mọi điều tốt đẹp mình có nghĩ , mắt rưng rưng nước, dán chặt lên Cố Hàn như móc treo.

“Không đuổi cháu đi đâu, Cà Phê chú còn nhặt bao nhiêu em mèo em chó rồi, thêm cháu ăn thêm một miếng cơm cũng chẳng sao.”

Cố Hàn thở dài, xoa cánh tay nhỏ xíu gầy guộc của tôi, lắc :

hơn cả mèo nhà chú, ba mẹ cháu nuôi con kiểu gì vậy? Tóc thì rối, gầy mức chạm toàn thấy xương.”

Miệng thì trách, nhưng tay chú ấy lại nhàng vô cùng, còn lót sẵn đệm êm rồi mới bế tôi đặt lên sofa, như đang nâng niu dễ vỡ.

Cà Phê cũng nhảy lên sofa, cứ dụi dụi lòng tôi, tôi đang định tay xoa thì Cố Hàn lên tiếng:

“Xoa .”

mày đấy, Cà Phê , giả vờ không nghe thấy.”

Tôi vội vàng làm động tác lại, nhưng vẫn bị chú ấy liếc một như dao chém, Cà Phê lập tức thu móng lại, không dám đặt lên tôi .

“Bình thường trong nhà có cô giúp việc nấu ăn, chú chỉ biết nấu mấy món ăn liền , cháu ăn tạm nha.”

Cố Hàn thay tạp dề, áo chú ấy toàn màu hồng hồng, hoàn toàn không hợp gương mặt lạnh như băng .

Chú ấy bưng lên bàn một súp kem nấm, xoay đi lấy yếm ăn cho tôi, thì tôi đã bỏ thìa xuống, úp cả mặt , vốc nấm và tôm mà nhét.

“Nè …”

Nhiệt độ súp vặn, khi chú ấy kéo tôi ra khỏi thì tôi đã uống hơn nửa, còn đang liếm môi thèm thuồng.

“Chú , cháu no rồi, chú có lật bàn rồi.”

Tôi chớp mắt ngây thơ , khiến chú ấy tròn mắt kinh ngạc.

“Dưới đất còn ăn, cháu cũng ăn sạch, dì bảo cháu phải biết quý thức ăn, sau khi ba lật bàn, cháu ăn hết rơi dưới đất, không bỏ phí.”

“Mỗi lần ăn là ba cháu lại lật bàn à?”

Cố Hàn không còn cười , ánh mắt cũng trầm xuống.

“Dạ, chỉ cần mẹ không chịu ăn là ba : ‘Vậy thì ai ăn hết’, rồi lật bàn luôn.”

“Nên cháu quen rồi, ngồi bàn là dùng tay ăn, để tranh thủ ăn nhiều trước khi ba nổi giận.”

Vì sau mẹ ba bón, còn tôi mà không ăn trước thì đói.

“Rơi dưới đất mà bảo mẫu cũng cho cháu ăn à?”

Chuyện tôi cho là bình thường, lại khiến anh Cố Hàn cau mặt, tôi nhìn tay bẩn thỉu của mình, nghĩ chắc chú ấy thấy tôi dơ quá.

“Sau này cháu rửa tay sạch, không để tay bẩn chạm mèo chó .”

Tôi rụt rè nhìn, chú ấy chỉ thở dài, ngồi lại cạnh tôi, kiên nhẫn dùng khăn lau tay cho tôi.

“Tiểu Ngư, cháu biết dùng thìa không?”

Thấy tôi gật , chú ấy lau sạch miệng tôi rồi giọng :

“Từ nay, ở nhà này không ai lật bàn, cũng không ai tranh giành ăn cháu.”

“Cháu có từ tốn mà ăn, không cần nhặt dưới đất, ở đây, chỉ cần sống thoải mái , không phải nhìn sắc mặt ai cả.”

“Hiểu không?”

Chú ấy múc thêm một súp, thìa cho tôi, tôi lơ mơ hiểu, từ tốn húp từng thìa một, chú ấy xoa tôi, khen:

“Ngoan lắm.”

Thì ra, ăn chậm cũng khen .

Mắt tôi cay cay, nước mắt rơi xuống súp, khiến súp mằn mặn.

Nửa đêm mưa đổ lớn, bóng cây đong như yêu quái ăn trẻ con.

Trước khi sấm chớp nổi lên, tôi ôm tai, chui ổ mèo của chị mèo đen.

Chị mèo ngáp dài, tốt bụng nhường nửa ổ cho tôi, tôi úp mặt bụng lông mềm mịn của nó, nghe tiếng purring êm ả.

lạnh lẽo dần ấm lên, trong mơ màng, tôi ngửi thấy mùi cỏ cây nhè , có bế tôi lên.

“Sợ sấm sao không tìm chú? Là Cà Phê gõ nên chú mới biết cháu ra giành chỗ ngủ mèo.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương