Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
05
Tôi bất giác bẻ gãy cây bút sáp màu đỏ.
Trên tivi vẫn đang phát sóng, phóng viên hỏi ba tôi đứa trẻ của họ.
“Ngài , con ngài mới hơn ba tuổi đúng không? lần này ngài cùng cô Sở đi hưởng tuần trăng mật, có định dẫn theo con luôn không?”
“Tuần trăng mật tất nhiên là thời gian dành riêng cho tôi Sở Nhu.”
Ba tôi trả lời nghiêm túc: “Nếu trong chuyến đi mà cô ấy còn lo chăm con, làm sao có tận hưởng được phong cảnh niềm vui trên đường đi chứ?”
“Trong mắt tôi, Sở Nhu là người phụ tôi yêu, cô ấy nên là chính cô ấy trước tiên, rồi sau đó mới là một người mẹ.”
“Con có bảo mẫu chăm sóc là được rồi, còn Sở Nhu chỉ có tôi chăm, tôi không muốn cô ấy cả đời đều gắn liền với con , càng không muốn đứa trẻ trở thành xiềng xích trói buộc cô ấy.”
Trên màn ảnh, những lời “chân thành” ấy khiến mẹ tôi rơm rớm nước mắt, dù đang ở trước ống kính, bà vẫn không màng gì, lao vào lòng ba tôi, người áp mặt vào nhau đầy tình tứ.
Ống kính chuyển sang phóng viên, cô ta nhìn cảnh người ôm chặt nhau, xúc đến nói không nên lời:
“Giám đốc thật sự rất yêu vợ, người vốn là vợ chồng vì liên hôn, mà giờ lại có yêu sâu đậm đến , thật khiến người ta cảm , mong các đang xem tivi cũng như tôi, cùng chúc phúc cho họ, mong họ bù đắp được những tiếc nuối trong quá khứ, hoàn thành một kỳ trăng mật đã lỡ suốt năm.”
Cổ tôi chợt nhói đau, vết hằn đỏ in hằn như thiêu đốt khiến tôi không thở nổi.
Trang vẽ bị tôi vạch đầy những đường chằng chịt, đen đỏ lộn xộn, không theo trật tự nào.
Tôi nhìn bức tranh méo mó ấy, nước mắt tuôn rơi, nỗi đau dâng lên khiến tôi vò nát cuốn vở vẽ trong tay.
Lúc lại tinh thần, cả tập vẽ đã bị tôi xé vụn.
Những mảnh to nhỏ rơi khắp sàn, Cà phê chạy quanh chân tôi, lo lắng, liên tục nhảy lên liếm nước mắt trên mặt tôi.
Hỏng rồi, tôi ôm cà phê, cùng nó dọn đống vụn, cẩn thận nhét xuống đáy thùng rác, Cố Hàn vẫn phát hiện ra.
“Vở vẽ đâu rồi?”
Chú ấy nghiêm mặt hỏi, tôi im lặng, không dám nhìn vào mắt chú ấy.
“Đống vụn trong thùng rác là ai xé?”
Cố Hàn thả tập rách lên bàn, nhìn thẳng vào tôi, Cà phê chui ra chắn trước mặt tôi, còn xé một tờ ngay trước mắt anh như muốn thách thức.
Hành của nó khiến Cố Hàn nổi giận, chú ấy đẩy nó ra, chỉ vào mũi nó nói:
“Đây là hình phạt vì Tiểu Ngư muốn lén giúp mẹ chạy trốn.”
“ đó, vườn hoa hồng nở rộ, mẹ không nhìn thấy hoa ở sân sau, nên Tiểu Ngư lén chìa khóa của ba, dắt tay mẹ ra xem hoa.”
Hoa rất , mẹ nhẹ nhàng cắt gai nhọn rồi cài hoa lên tóc tôi.
“Tiểu Ngư của mẹ, còn hơn cả hoa hồng.”
Nụ cười của mẹ ấm áp đến thế.
Tôi rất thích mẹ, thích nụ cười của mẹ, thích cách mẹ xoa đầu tôi.
Tôi không hối hận chút nào, dù ba có đánh lòng bàn tay tôi, bắt tôi quỳ gối dưới đất, tôi vẫn ngẩng cao đầu, rơi nước mắt mà trừng mắt nhìn ông.
“Ba nhốt mẹ lại, không cho mẹ ngắm hoa, ba là người xấu lắm! Tiểu Ngư không xin lỗi người xấu đâu!”
đó, tôi quỳ đến mức đứng cũng không nổi, mẹ chỉ giận ba được đúng một đêm.
06
sau, ba tặng mẹ thật nhiều hoa hồng, mẹ ôm tôi trong biển hoa, nhẹ nhàng bôi thuốc cho đầu gối tôi, mẹ nói:
“Cha con là người cho con nhà ở, váy mặc, đồ ngọt mà những đứa trẻ khác cả đời không được ăn.”
“Ông ấy đã cho con cuộc sống tốt nhất rồi, là một đứa trẻ ngoan, con nên biết ơn báo đáp.”
Khoảnh khắc ấy, người mẹ dịu dàng bỗng trở nên xa lạ vô cùng, tôi ngẩn người nhìn mẹ, trong ngực như có gì đó đè nặng, vị chua xộc lên khiến mắt tôi mờ đi.
“Mẹ ơi, con muốn bảo vệ mẹ nên mới chống lại ba mà.”
“Tại sao khi dũng giơ phía con rồng độc ác, công chúa lại đứng chắn trước con rồng?”
Tôi lật tung mọi quyển truyện tranh cũng không tìm được câu trả lời.
“Tiểu Ngư, con đã là một dũng rất tuyệt vời rồi.”
Cố Hàn nhặt lại những mảnh vỡ của tập vẽ, ghép lại bức tranh người dũng với áo choàng bay phấp phới giơ cao.
“Con đã đánh bại con rồng độc ác, thoát khỏi tòa tháp giam cầm mẹ con cả đời.”
“ là rất giỏi rồi.”
Ánh sáng rọi vào mắt anh, rọi lên tôi đang nằm gọn trong ánh mắt dịu dàng của anh.
“Dũng sẽ có gia đình mới, sẽ gặp được rất nhiều người yêu thương con, có vô số kho báu lấp lánh đang đợi con, cũng như tương lai rực rỡ của con .”
“Đừng khóc vì quá khứ nữa, được không? Dũng bé nhỏ của chú.”
Chú ấy dùng áo khoác làm áo choàng buộc lên vai tôi, gấp một bằng , trịnh trọng đưa cho tôi:
“Chúc cháu đủ dũng khí đánh bại mọi con rồng xấu xa.”
“Cháu sẽ cố, chú Nho của cháu.”
Tôi tay đón nặng trĩu, chứa đựng sự dũng cảm mà chú ấy đã trao.
Tối đó, tôi giả vờ ngủ lén nghe chị gái với Cố Hàn trò chuyện.
“Đội dự án khu phía Bắc đã được thu nhận, Uyên vì mua vườn hoa oải hương mà rút tiền công quỹ, lại còn vắng mặt quá lâu ở công ty, mấy cổ đông cũng dao rồi.”
“Nhân lúc này tung hết phốt sản phẩm cũ ra, mua thêm vài hotsearch, cố làm tụt hình tượng công ty hắn càng nhanh càng tốt.”
“Đám minh tinh ký với thị cũng vừa bị lộ scandal… bọn mình nên—”
Nghe một lúc, mắt tôi bắt đầu díu lại, chị gái khẽ suỵt, kéo chăn đắp lại cho tôi:
“Ra ngoài nói đi, Tiểu Ngư buồn ngủ rồi.”
Phòng trở lại yên tĩnh, có ai đó khẽ chạm vào má tôi, dịu dàng nói:
“Ngủ ngon.”
Tháng thứ sáu sống ở nhà chú Cố Hàn, tôi đón sinh nhật bốn tuổi của mình.
Tôi nắm tay chị gái, kể cho chị nghe những chuyện ở trường mẫu :
“Em tết tóc cho ngồi cùng bàn lắm, cô khen em suốt luôn, còn thưởng cho em một cây phô mai.”
“Đồ chơi chú Cố Hàn tặng cũng được các thích lắm, nhiều còn chủ rủ em chơi chung, em vui lắm, vì em có chú với chị là tốt nhất trên đời!”
Chúng tôi cùng nhau chơi trò chơi, ăn kem, anh Cố Hàn nghiêm túc chơi bắn bóng bay, còn ôm một con gấu bông to hơn cả tôi. Tôi hào hứng vỗ tay:
“Chú giỏi quá!”
Lúc đi ngang cửa hàng lưu niệm, tôi đang chọn mũ cho cả nhà không cẩn thận va một người phụ .
“Xin lỗi dì ạ, là con không nhìn đường…”
Tôi ngẩng đầu lên—sững người, trước mắt là một người phụ ăn mặc lộng lẫy như chim công, mặt trang điểm đậm, đeo đầy trang sức.
Là mẹ tôi.
Bà kinh ngạc tháo kính râm xuống, sắc mặt ngỡ ngàng:
“Tiểu Ngư? Sao con lại ở công viên giải trí nước ngoài này? Ba chẳng đã gửi con vào trường mẫu tư nhân rồi sao?”
Tôi theo bản năng lùi lại mấy bước, không trả lời, chỉ quay đầu tìm chú với chị.
Xác nhận được họ vẫn ở gần, tôi mới thở phào một hơi.
Tôi nói:
“Sáu tháng trước, con đã nhà ra đi rồi.”
Mẹ mở to mắt: “ nhà ra đi ư?”
Tôi ưỡn ngực, nghiêm túc lặp lại lời của ba năm nào:
“Ba nói, mẹ trước hết là chính mình, sau đó mới là mẹ.”
“Con cũng muốn trước hết là chính mình, rồi mới là con của ba mẹ.”
Tôi siết chặt phát sáng mà chú Cố Hàn tặng, dũng cảm nói tiếp:
“Con bây giờ có gia đình mới, có chú với chị rất yêu con, có mèo có chó làm , có thầy cô các ở trường mẫu .”
“Mẹ ơi, con không muốn quay chiếc lồng của ba.”
“Cũng không muốn làm ổ khóa cột mẹ trong lồng ấy nữa.”
Khi chú Cố Hàn bế tôi rời đi, mẹ tôi phía sau bất ngờ òa lên khóc nức nở.
Bà ấy điên cuồng chất vấn ba tôi, thậm chí còn tát ông một thật mạnh.
“Trong video anh gửi, rõ ràng Tiểu Ngư vẫn ổn, mỗi ngày đều vui vẻ cơ mà, tại sao bây giờ con bé lại không tôi nữa? Tại sao nó không mẹ nó nữa?”
“ Uyên, sao anh lại lừa tôi? Tại sao anh lại khiến tôi đánh mất con gái của mình?!”
“Đừng nghe.”
Cố Hàn bịt tai tôi lại.
“Chuyện của người lớn, không kéo trẻ con vào.”
Chú ấy lén bóc một phô mai rồi lén cho tôi ăn sau lưng chị gái, rõ ràng là món tôi thèm ăn đã lâu, sao nay lại đắng nghét.
Cố Hàn ôm tôi, mỉm cười dịu dàng.
“Nếu Tiểu Ngư muốn nhà, chú sẽ không ngăn cản cháu.”
“Chú với chị mãi mãi là người thân của cháu, nếu cháu muốn, bất cứ lúc nào cũng có quay với ba mẹ.”
Cố Hàn lúc nào cũng dịu dàng như thế.
Tôi ngậm phô mai, nước mắt rơi suốt dọc đường.
Đến khi xuống xe, tôi vẫn nắm chặt tay chú Cố Hàn.
“Nơi nào có chú với chị, nơi đó mới là nhà của Tiểu Ngư.”
Tiểu Ngư đã có một mái nhà.
Sẽ không giờ quay lại lồng cũ nữa.
Sau đó, rất lâu rất lâu trôi qua—
Tôi gặp lại ba ở cổng trường mẫu .
Ông rối bù, tóc tai lộn xộn, không còn bộ vest bảnh ngày nào, quầng thâm dưới mắt rất đậm.
“Mẹ con sắp chết rồi, Tiểu Ngư, con có đi thăm mẹ một lần không?”
“Ba xin con đấy.”
Ông từng có dáng đứng kiêu hãnh lắm, mà giờ đây lưng hơi cong xuống, tóc mai đã điểm bạc.
“Con hỏi chú Cố Hàn đã.”
Tôi trốn sau lưng cô , không ba có cơ hội kéo tôi đi.
Chỉ khi anh Cố Hàn đến đón, tôi mới đồng ý đi theo ba.
Tôi nhìn thấy mẹ trong phòng bệnh.
Bác nói, mẹ đã tự sát.
Tôi chớp mắt, anh Cố Hàn thầm bên tai tôi:
“Tự sát nghĩa là mẹ con rất đau khổ, muốn nói lời tạm biệt sớm với tất cả mọi người, đi làm ngôi sao sáng xa xôi.”
“ là con sẽ không giờ gặp lại mẹ nữa sao?”
Thấy chú ấy gật đầu, tôi nhìn mẹ đang nằm trong lồng kính, sống mũi cay cay.
“Tiểu Ngư, khi còn sống mẹ con luôn nhắc đến tên con…”
Giọng ba run rẩy, rõ ràng khi mẹ còn sống ông chưa từng quan tâm cảm xúc của bà đến .
Giờ mẹ sắp trở thành ngôi sao rồi, ba lại bắt đầu hối hận.
Sữa hỏng mới tiếc không uống sớm— có ích gì?
Tôi chẳng muốn ý đến ba nữa, chỉ nắm tay mẹ, lạnh buốt.
“Bíp—bíp—”
Máy bên cạnh vang lên, đường kẻ đỏ lên xuống liên tục.
“Có tác dụng đấy con, hãy gọi mẹ thêm vài tiếng đi.”
Ba kích nói, chú Cố Hàn lạnh lùng liếc ông một , nhàn nhạt bảo:
“Tiểu Ngư, cứ nói điều con muốn, đừng ép bản thân.”
“Mẹ ơi.”
Tôi ghé sát tai mẹ, nhẹ nhàng vuốt gương mặt bà như cách mẹ từng kể chuyện cho tôi nghe.
“Con sống rất tốt, chú với chị rất yêu con, con cũng rất yêu họ.”
“ đó khi Cà Phê giành được quán quân cuộc thi chạy, là con tự tay làm nơ đỏ cho nó.”
Tôi ra bức tranh trong balô, chỉ từng người cho mẹ xem.
“Cô gái đội vòng hoa là chị gái, chị rất xinh, mỗi lần làm thủ công đều tuyệt vời.”
“Người đội vương miện là chú Cố Hàn, chú ấy rất trai, cho con dũng khí vượt qua mọi khó khăn.”
“Đây là Cà Phê, Kem Tươi, Rừng Đen… còn có mèo nhỏ Bánh nữa.”
“Giờ con đã có một mái nhà rất hạnh phúc, còn có một em gái nhỏ được yêu thương.”
“Con sống rất tốt, mẹ không lo cho con nữa.”
Tôi nhẹ nhàng buông tay mẹ, lau đi vệt nước nơi đuôi mắt bà.
“Hãy buông con, cũng như tha cho chính mẹ.”
“Chú Cố Hàn, cháu nói xong rồi.”
“Ừ.”
Chú Cố Hàn nắm tay tôi rời khỏi phòng bệnh, ba hốt hoảng định ngăn lại, sốt ruột nói:
“Mẹ con vẫn chưa tỉnh, Tiểu Ngư, con nói thêm vài câu nữa đi, con khuyên mẹ con…”
“ Uyên, đến giờ anh vẫn chưa nhận ra, người phụ anh yêu nhất, người mà anh coi như báu vật trong tay—lại vì anh mà tự sát sao?”
Lời châm chọc của Cố Hàn như sấm sét vang trời, khiến Uyên chết lặng tại chỗ.
Cố Hàn nhìn gương mặt tiều tụy khổ sở của ông ta, chỉ thấy vô cùng mỉa mai:
“Cô ấy chết là vì anh, vì anh là đồ cặn bã từ trong ra ngoài.”
“Anh chỉ coi Chu Nhu là người yêu của mình, coi Tiểu Ngư là con gái của cô ấy, cả người họ là tài sản của anh, chứ anh chưa giờ xem họ là con người.”
“Vì thế anh chẳng giờ quan tâm mình làm họ tổn thương ra sao, nghĩ rằng chỉ có tiền là có xóa sạch quá khứ.”
“ trái tim con người biết đau— đó là lý do họ rời anh.”
Cố Hàn mạnh tay đóng sầm cửa lại, dẫn tôi rời khỏi.
Tiếng máy “bíp bíp” càng lúc càng lớn, cuối cùng mẹ mở mắt ra.
Sau đó, mỗi tháng tài khoản ngân hàng của tôi đều xuất hiện một khoản chuyển tiền.
Thỉnh thoảng bên ngoài cửa sổ sẽ xuất hiện một người phụ đội mũ, lặng lẽ nhìn nụ cười của tôi rồi lập tức rời đi khi tôi phát hiện.
Chuyện mẹ ly hôn với ba làm náo cả dư luận, mẹ tố cáo ông từng nhốt bà, công khai mọi tội lỗi.
Còn ba tôi thản nhiên nhận hết tội danh, bị tống vào tù.
Trong đó, tin tức tôi được bảo mật tuyệt đối.
Tôi biết là nhờ công của chú Cố Hàn.
Năm tôi lên tiểu học, mẹ gửi tặng tôi một chậu hoa dạ lan hương.
Tấm thiệp viết:
“Gửi tặng cô con gái đáng yêu nhất của mẹ.”
“Chúc con luôn bình an.”
Tiếng gõ cửa vang lên, tôi kẹp tấm thiệp vào nhật ký trong ngăn bàn, quay người chạy ra mở cửa.
Bởi vì—ngoài kia, có những người quan trọng hơn đang chờ tôi.
Tấm danh thiếp của chú Cố Hàn đã cho tôi quyền được chọn lại mái nhà của mình.
nhờ đó… tôi đã gặp được những người yêu thương tôi nhất.
–Hết–