Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng chứa đồ vang tiếng “đoàng” lớn.
Thím ngừng đếm tiền, hoảng hốt Lục Hằng, nhưng anh như nghe thấy gì, thản nhiên bước về phía tôi.
Anh nâng mặt tôi , ánh mắt đầy yêu thương: “Hôm nay đã gì ? Có thấy đỡ hơn không?”
Tôi không anh mà về phía khe cửa, nơi thím đang nấp. Tiếng động làm thím sợ đến mức không dám đếm tiền nữa, chạy vội vào cầu thang.
Lục Hằng vẫn nói như đã được lập trình sẵn: “Em yên tâm, anh sẽ kiếm thật nhiều tiền…”
Tôi sang lườm anh: “Im đi! Làm loạn , nghe được gì !”
Gương mặt Lục Hằng lập tức biến sắc, bĩu môi như đứa trẻ bị mắng.
Tôi lắc , đúng là người mà, biết làm theo lời dạy, hoàn toàn không linh hoạt.
Linh hồn tôi thoát ra khỏi , lặng lẽ bay về phía cầu thang.
***
Bên trong , tiếng Chu Di Nhiên trách móc: “Mẹ, sao mẹ lại để anh ấy thăm chị Văn Văn?”
Thím khuyên nhủ bằng giọng kiên quyết hiếm thấy: “Nhiên Nhiên, sao con lại bướng như ? Nếu Lục Hằng biết con chết, mà chị con lại phát điên… thì tất ta sẽ tiêu đời! Đợi sau có tiền rồi, muốn kiếm kiểu đàn ông nào được. Con bám lấy Lục Hằng làm gì?”
Bao nhiêu ngày qua, thím đều mềm mỏng dỗ dành Chu Di Nhiên, riêng lúc là trở nên nghiêm khắc: “Mẹ nói con biết, đừng có gây chuyện!”
Thím trừng mắt với Chu Di Nhiên rồi rời khỏi cầu thang.
Tôi vội vàng lại nhập vào .
Lục Hằng vẫn lải nhải theo đúng những gì tôi dạy, tôi ngắt lời anh, thì thầm: “Bảo là ngày mai không đến được. Lấy tiền ra ngoài mua gì .”
Lục Hằng gật rồi ra ngoài.
Thím tươi cười, vẫn cầm chặt xấp tiền.
Lục Hằng nói dịu dàng: “Thím ơi, mai cháu đi công tác, không tới đưa cơm được. Muốn gì thì cứ ra siêu thị trong khu mua nhé.”
Thím gật liên .
Lục Hằng bước ra cửa rồi lại nhắc: “Thím nhớ là siêu thị trong khu không nhận thanh toán điện tử đâu, nhận tiền thôi ạ.”
Thím lắc xấp tiền trên : “Biết rồi!”
***
Sau khi Lục Hằng rời đi, Chu Di Nhiên chu môi, từ trong cầu thang bước ra.
Thím đút tiền vào túi áo, vừa cười vừa mở túi đồ ra: “Nào, đi! Lục Hằng có tiền, gọi toàn món ngon. Con xem cái túi đi, ta từng thấy hiệu bao giờ!”
Chu Di Nhiên cầm bát cơm , dùng đũa đâm mạnh vào, mặt đầy bực bội: “Lục Hằng đẹp trai, công việc tốt, nhà lại giàu… Mẹ thấy , anh ấy đối xử với chị Văn Văn dạ. Nếu con tìm được người như thì thật là…”
Cô ta rón rén hỏi: “Mẹ… con thật sự không thể ở bên Lục Hằng sao?”
Thím đập mạnh đũa xuống bàn: “Đừng có mơ tưởng nữa! Lo mà cơm đi!”
Điện thoại reo , thím vào phòng ngủ tìm máy.
Chu Di Nhiên lẩm bẩm: “Dựa vào đâu mà Chu Văn Văn lại tìm được người đàn ông tốt như ? Con cũng có kém gì đâu! Sớm muộn gì con cũng phải giành được Lục Hằng!”
Hai mẹ con tưởng tôi đang ngủ, nên nói năng kiêng dè.
Tôi gật , trong đã hiểu rõ: Thím muốn tiền và nhà, Chu Di Nhiên muốn Lục Hằng.
chú thì muốn gì?
***
Hôm nay Lục Hằng lấy lý do đi công tác, không đến đưa cơm.
Thím chuẩn bị nấu , nhưng bật mãi bếp gas vẫn không cháy.
Thím chửi vài câu rồi đi ra cửa: “Mẹ ra ngoài mua gì , có ai gõ cửa cũng không được mở nghe ? Nếu mẹ về, sẽ gọi tên Văn Văn ở cửa, đến lúc con hãy mở cửa.”
Chu Di Nhiên nằm trên sofa, lười biếng chuyển kênh tivi: “Biết rồi mà!”
Thím yên tâm đi ra ngoài.
Tôi Chu Di Nhiên, khẽ kết ấn.
Năm phút sau, có tiếng gõ cửa.
Chu Di Nhiên đang nằm bỗng sững người, vội tắt tiếng tivi.
Tiếng gõ cửa vẫn .
Cô ta rón rén bước tới, định ghé tai nghe ngóng…
“Cạch” Cửa mở ra.
Cô ta kịp trốn thì đã chạm mặt người bước vào.
Là Lục Hằng.
***
Khi thấy Chu Di Nhiên, ánh mắt anh ta không có chút ngạc nhiên, nhưng gương mặt thì gượng gạo hiện vẻ tức giận, giọng cao vút: “Sao cô lại ở đây? Không phải cô chết rồi sao?!”
Chu Di Nhiên sợ đến mềm chân, quỳ sụp trước mặt anh ta: “Anh Lục Hằng! Nghe em nói! Em làm tất những điều là có nỗi khổ riêng!”
Tôi ngồi trên sofa, linh hồn đã thoát ra khỏi , quan sát cô ta diễn vở kịch .
Lục Hằng thấy tôi, ánh mắt dao động, nhưng dưới ánh mắt đe dọa tôi, anh diễn: “Chu Di Nhiên, chị cô thành ra thế kia, sao cô vẫn sống?”
Chu Di Nhiên run rẩy, nước mắt sắp rơi: “Anh Lục Hằng! Em làm tất là vì anh. Ba mẹ em bắt em đi xem mắt, ép em lấy người khác. Em không chịu, nên mới nghĩ ra cách dọa trận! Ai ngờ, lại sang vòi tiền chị Văn Văn. Sau em bảo đừng nữa, nhưng lại lập linh đường ngay trong khu dân cư. Chuyện đã đi quá xa, em không thể lại được nữa… em cũng là bất đắc dĩ mà thôi!”
Lục Hằng đau buồn đến mức không thể kiềm chế, về phía căn phòng nơi tôi đang ở, giận dữ hét : “ Văn Văn thì sao? Cô ấy là người vô tội mà! Cô biết không, trước đám cưới, tôi đã cãi nhau rồi chia . Dù thế nào đi nữa, các người cũng không nên làm như !”
Chu Di Nhiên sững người.
“Hai người chia rồi sao? Tại sao lại cãi nhau?”
Lục Hằng thở dài hơi thật nặng nề, lắc : “Vì Văn Văn đã lén mua căn biệt thự mà không nói gì với tôi, cô ấy tiêu sạch toàn bộ số tiền. Tôi bảo cô ấy thêm tên tôi vào tờ nhà, nhưng cô ấy nhất quyết không chịu. Thế là tôi cãi nhau. Hơn nữa, tôi đã yêu nhau suốt mười năm, cảm sớm nồng nhiệt như ban . Tôi cảm thấy bản đã không yêu cô ấy nữa.”
Chu Di Nhiên buồn xác minh lời anh nói là thật hay giả, nén xuống nỗi buồn, truy hỏi: “Nhưng… nhưng mà anh vẫn kiếm tiền nuôi gia đình em, vẫn đối xử với chị Văn Văn tốt như . Em tưởng… em cứ tưởng là…”
Lục Hằng liếc mắt cô ta, giọng khinh thường: “Người ngoài như cô làm sao hiểu được chuyện giữa tôi? Hơn nữa, Văn Văn là người trọng sĩ diện. Hai người chia , lễ cưới bị hủy, cô ấy làm sao dám mở miệng nói ra?”
“Hiện tại tôi chăm sóc cô ấy, cũng vì cảm mười năm và trách nhiệm mà thôi, tôi không thể không lo cô ấy.”
Đôi mắt Chu Di Nhiên sáng rỡ, lập tức nhào vào Lục Hằng: “Anh Lục Hằng, em vẫn luôn thích anh. Bây giờ anh với chị không cảm, … anh có thể cân nhắc đến em không?”
Lục Hằng lập tức hất cô ta sang bên: “Tôi chấp nhận cô? dù trong có chút cảm cũng không thể chấp nhận cô được!”
Chu Di Nhiên ngơ ngác, không thể hiểu nổi: “Tại sao chứ? Tại sao anh không chịu nhận em? Thật ra em biết anh có chút thích em mà!”
“Mỗi lần em tới tìm chị Văn Văn, anh đều xin nghỉ để cùng cơm với tụi em. Chuyến du lịch là do anh đề nghị dẫn em theo đúng không? Mỗi lần mua đồ chị ấy, anh đều mua thêm bộ em. Em có tra mạng rồi, những món anh tặng em đều đắt hơn món tặng chị ấy!”
“Anh chắc là đã thích em từ lâu, vì chị Văn Văn nên không thể nói ra! Em nói đúng không?”
Lục Hằng sang chỗ khác, không trả lời nữa, vẻ mặt như mang theo tổn thương.
Chu Di Nhiên cảm động đến mức nước mắt rưng rưng, lại lần nữa nhào vào anh: “Em biết mà! Em biết cảm em không phải đơn phương!”
Nói xong, cô ta liền òa khóc nức nở trong vòng Lục Hằng.
cảnh Chu Di Nhiên vừa uất ức vừa khóc, tôi cảm thấy buồn nôn.
Văn Văn từng kể với tôi, cô ấy mất cha mẹ từ nhỏ, xem chú thím như người duy nhất.
Cô ấy cũng từng nói với Lục Hằng rằng, luôn coi Di Nhiên như em gái ruột.
Lục Hằng là người chu đáo, mỗi lần Di Nhiên đến tìm Văn Văn, anh đều nhiệt đón, quà tặng cũng rẻ chút nào.
Anh làm tất điều , là để thể hiện thành ý với người lớn trong nhà, mong được giao phó Văn Văn mình.
Không ngờ, thành ý và sự chu đáo anh lại bị Chu Di Nhiên hiểu nhầm thành ám cảm.
Nước mắt Chu Di Nhiên làm ướt vai áo Lục Hằng.
Tôi vội ra hiệu bằng ánh mắt, nhắc nhở Lục Hằng đẩy cô ta ra.
Người trước mặt không phải là Lục Hằng thật.
Lục Hằng thật, ngay khoảnh khắc phát hiện Văn Văn chết, đã đau đến ngất đi.
Tôi phải dùng rất nhiều sức mới khiến anh hôn mê và giấu được xác.
Thi thể Văn Văn cũng đã được tôi chôn tạm xuống đất, giữ lại linh hồn bằng thuật pháp.
tôi, hiện giờ đang nhập vào thể , giả dạng làm Văn Văn.
Lục Hằng bắt được ánh mắt tôi, vội đẩy Chu Di Nhiên ra.
Cô ta bĩu môi, đầy tủi : “Anh Lục Hằng, nếu ta đều có cảm với nhau, thì hãy đến với nhau đi!”
Gương mặt Lục Hằng lộ rõ vẻ khó xử: “Tôi không thể đến với cô được!”
Chu Di Nhiên lập tức hoảng loạn, dè dặt hỏi: “Anh Lục Hằng, có phải anh chê em không? Là vì… vì cái chuyện người … cái tên biến thái từng bắt nạt em?”
Cô ta vội vàng giải thích: “Em từng quen hắn thật, nhưng hắn ta có khuynh hướng bạo lực. Em mới là nạn nhân mà!”