Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Năm tôi năm tuổi, mẹ tôi mang thai.
Để trốn tránh chính sách kế hoạch hóa gia đình, bà ném tôi sang cho cậu tôi nuôi.
Nhưng nhà cậu làm được?
Cậu mợ có một cặp song sinh – một trai một gái – lúc đó đang lớp sáu, là giai đoạn bắt đầu tốn kém.
Dù cậu và mợ đều chăm chỉ làm ăn, điều kiện kinh tế khá hơn nhà tôi một chút, nhưng dưng thêm một đứa trẻ vẫn là gánh nặng quá lớn.
Mợ tôi kiên quyết phản đối, nói cậu nuôi tôi bà ly hôn.
Mẹ tôi quỳ lạy van xin ngay cửa nhà cậu.
Thời buổi đó, nhà nào có chút động tĩnh là cả xóm kéo nhau đến hóng chuyện.
Dù gì công việc mai vẫn có thể làm, chuyện hay ho chỉ diễn ra trong một đêm.
Một đám đứng chỉ trỏ cửa nhà cậu.
Mẹ tôi năn nỉ cậu, nói cứ coi như nhặt được một con chó con mèo, cho tôi ăn đỡ đói là được rồi.
Bà ném tôi lại nhà cậu, rồi quay lưng bỏ đi.
Mặc cho mợ tôi mắng chửi thậm tệ, bà không thèm quay đầu lấy một lần.
Tôi không dám theo mẹ, bà không chết ở nhà cậu ra ngoài đường làm ăn xin sống.
Mợ tôi không cho tôi vào nhà, tôi chỉ biết ôm đầu gối cửa suốt cả đêm.
Tôi ngước nhìn trăng tròn, lắng nghe tiếng cãi nhau của cậu mợ vọng ra từ trong nhà.
Đêm đó đáng thế nào, tôi không nhớ rõ .
Tôi chỉ nhớ trăng đêm ấy tròn, trắng.
Tôi tưởng tượng trong đầu, rằng Hằng Nga trên cung trăng nhìn thấy tôi bị mẹ bỏ rơi, xuống trần đưa tôi Quảng Hàn cung.
tôi được lên cung trăng rồi, ba mẹ phát hiện tôi biến mất, nhất định hối hận vô cùng.
Đến lúc đó, dù họ có khóc lóc van xin tôi quay , tôi cũng không .
2
Giữa lúc cậu và mợ đang cãi nhau, tôi ngủ thiếp đi.
Không rõ họ bàn bạc thế nào, sáng hôm sau, cậu đánh thức tôi – đứa trẻ ngủ cửa – rồi dắt tôi vào nhà.
Mợ tôi mặt lạnh như băng, đang “tạch tạch tạch” đạp máy khâu.
chị họ đi từ sớm.
Tôi rón rén bước tới mặt mợ, nhìn gương mặt u ám đến đáng của bà, run rẩy không dám thở mạnh.
Cậu tôi đẩy nhẹ tôi một cái từ phía sau, :
“Chào mợ đi con.”
Tôi lập tức ngoan ngoãn nói:
“Cháu chào mợ .”
Mợ buồn để ý, đến một ánh mắt cũng không thèm cho tôi.
Tôi quay sang nhìn cậu, cậu bất lực nói:
“Không đâu, mợ con chỉ đang giận thôi. Đợi bà nguôi rồi là ổn cả. Bà ấy nhìn vậy thôi, chứ là mềm lòng lắm.”
Tôi gật đầu như hiểu như không, rồi lấy hết can đảm hỏi mợ:
“Mợ ơi, mợ thích mèo hay thích chó ?”
Cuối cùng mợ cũng bố thí cho tôi một ánh nhìn, lạnh nhạt nói:
“ thích con nào cả.”
Lời tôi chuẩn bị kỹ càng nghẹn lại trong họng, không nói ra được .
Ban đầu tôi nghĩ, mợ thích mèo, tôi bắt chước kêu “meo meo”.
mợ thích chó, tôi kêu “gâu gâu”.
Suy nghĩ của một đứa trẻ năm tuổi thật ngây ngô, nhưng tôi khi đó hiểu gì, cũng có gì cả.
Tôi thật sự không biết làm gì mới có thể khiến mợ – có vẻ ghét tôi – giữ tôi lại.
Sau khi cậu đi làm, chỉ tôi và mợ ở nhà, tôi càng hãi hơn.
Tôi lo mợ nhân lúc cậu vắng mặt đuổi tôi đi.
Lúc mợ nấu cơm, tôi chủ động giúp bà nhặt rau, nhưng bị bà cau có đuổi ra khỏi bếp.
Vậy nên tôi lén đi khắp các phòng, gom hết quần áo dơ, mang vào nhà vệ sinh để giặt.
3
Khi chị họ đến nhà sau giờ tan , mợ tôi nấu xong cơm, bà họ tôi – Giang Thâm – gọi tôi ra ăn, Giang Thâm tìm thấy tôi trong nhà vệ sinh.
ấy nói:
“Thúy Hoa, mẹ gọi em ra ăn cơm.”
Tôi ngoan ngoãn cười:
“ ăn đi, em không đói, em đang giặt .”
Giang Thâm nhìn kỹ thứ trong tôi, đỏ mặt kêu lên:
“Mẹ ơi —— mẹ lại để em ấy giặt cả cái đó của con?!”
Mợ tôi hùng hổ xông vào, thấy tôi đang cầm cái quần lót bốn góc của họ, định nói gì lại thôi, vẻ mặt vô cùng kỳ quặc.
Tôi không hiểu vì .
Ở nhà, tôi cũng giặt cho bố như vậy, nên tôi không thấy có gì sai cả.
Mợ ra lệnh:
“Đừng giặt , ra ăn cơm!”
Tôi lễ phép nói:
“Mợ ơi, con không đói, không cần ăn đâu , con thấy quần áo bẩn quá, nên con lấy ra giặt cho sạch, sắp giặt xong rồi.”
Ai ngờ mợ tôi thèm nghe, giật phắt quần áo trong tôi ném vào chậu, rồi nghiêm khắc quát:
“Ra ăn cơm, không tao cậu đưa lại nhà đấy!”
Tôi đến mức không dám nói gì, lập tức răm rắp ra ăn cơm, thấy chị họ Giang Thiển đang ăn, tôi ngoan ngoãn chào:
“Chị ơi, em chào chị.”
Chị ấy làm như không nghe thấy, vẻ mặt cũng lạnh tanh giống y như mợ, mắt cụp xuống, không thèm liếc tôi một cái.
Sự xuất hiện của tôi khiến Giang Thiển cực kỳ khó , đây chị có một phòng riêng, giờ nhường cho tôi ở chung.
Bố mẹ chị vốn tình cảm, bây giờ cãi nhau suốt đêm, thậm chí nói đến ly hôn, chị ghét tôi – cái kẻ gây họa này.
Tôi ngượng ngùng đi xới cơm, xới xong lại quá , bèn bớt một nửa đổ lại vào nồi, xới cơm xong, tôi gắp ba cọng cải thìa vào chén, chuẩn bị ra ghế con ăn.
Mẹ tôi từng nói, con gái không được bàn ăn.
4
Mợ tôi hỏi:
“ đi đâu đấy?”
Tôi chỉ cái ghế con dưới chân mợ, nói:
“Con ở đây ăn .”
Mợ nhìn chén cơm nhỏ của tôi, biểu cảm như đang đấu tranh nội tâm, vài giây sau, bà chửi một câu tục, rồi đứng dậy rửa một cái tô lớn, đổ phần cơm tôi xới vào đó, thêm hơn nửa bát cơm .
Bà gắp hai đũa cải thìa xanh mướt, một đũa trứng chiên vàng ruộm, một đũa khoai tây xào vàng óng rồi lựa mấy sợi thịt heo kho màu nước tương trong đám khoai tây, ném mạnh vào tô tôi.
“Ăn! đây ăn!”
Tôi đến mức không biết làm , rụt rè nói:
“Mợ ơi, nhiều quá …”
Tôi cứ nghĩ mình nên ăn ít thôi, tôi vội vàng lắc đầu, mợ cứ ép ăn làm tôi thấy ấm áp đến mức chảy nước mắt.
Giang Thiển nói:
“ mít ướt.”
“Xin lỗi chị họ, em chỉ là vui quá thôi, bố mẹ không cần em, may cậu mợ nuôi em, em không làm ăn .”
Giang Thiển im lặng, mợ tôi bĩu môi nói với chị:
“Ăn đi, nhiều chuyện nhất nhà đấy!”
5
Tuần đầu tiên tôi đến nhà mợ, có một đôi én nhỏ làm tổ trên ban công, mợ nói đó là điềm lành.
Nhờ phúc khí của chim én, mợ tôi vui vẻ, vừa đạp máy khâu vừa hát, may cho tôi một bộ mới.
Mợ dạy tôi hát:
“Én nhỏ mặc áo hoa, mỗi năm xuân lại đây, em hỏi chim én vì đến? Én nói: bà già à, lo quản chuyện của bà đi!”
Tôi theo từng câu một, khi tôi hát được cả bài, bộ cũng hoàn thành.
Mợ tôi mặc thử, bà dùng mảnh vải đen và trắng thừa từ chỗ may cho khác, ghép lại thành một chiếc áo khoác nhìn như con chim én thật sự, mặc vào vừa khít.
Mợ đứng nhìn tôi, gật gù:
“Nhìn như con én nhỏ vậy, nghề mợ đúng là miễn chê, cởi ra đi, mợ thêu thêm họa tiết.”
Tôi nằm sấp trên bàn, chăm chú nhìn mợ dùng chỉ đen và trắng, như làm phép thêu ra một con én nhỏ.
Mợ giơ lên cho tôi xem, có chút đắc ý:
“Thế nào?”
Tôi gật đầu lia lịa:
“Giống y con én trên ban công luôn !”
Mợ “hừ” một tiếng:
“Tất nhiên rồi, nghề mợ , mười dặm tám làng không ai bằng!”
Mợ tôi là thợ may giỏi, hàng xóm láng giềng đều tìm đến nhờ bà sửa , một ngày bà có thể kiếm hai ba chục tệ, nhiều nhất lên đến bốn năm chục.
Mợ :
“Chỉ cần tự nuôi nổi mình mới sống thẳng lưng được, không nhìn sắc mặt ai cả.”
“Quan trọng nhất của một là tự lo được cho bản thân.”
“ ngửa xin ta mới là khổ nhất.”