Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

6
Hôm , mợ tôi đã đến tuổi đi học tiểu học, tôi hoảng hốt vô , vì tôi đi học phải tốn tiền.

Tôi liền xua tay từ chối:
“Con không cần đi học đâu, con ở nhà việc cũng được.”

Mợ dọa:
“Trẻ con không đi học thì chỉ có nước mày!”

, tôi đi học lấy kiến thức, học nghề, này lớn trả tiền cho bà.

Tôi lập tức hứa:

này con sẽ kiếm được thật thật tiền, thật sườn cho mợ , quần mới cho mợ nữa!”

Mợ khựng , có lẽ không ngờ tôi nghe được mấy lời bà than thở với cậu hôm – rằng bà hai năm chưa đồ mới, cũng chưa được miếng sườn nào.

Mợ “hừ” một tiếng, nói:

“Mày chưa đi mẫu giáo bao giờ, không thi rớt cái trứng vịt là may .”

Tôi nghe vậy bèn reo lên:

“Nướng trứng vịt á? Trường nướng trứng nữa hả? Vậy lần con nướng trứng đem về mời mọi !”

Mợ bật cười, vỗ nhẹ miệng tôi:

“Xí xí xí, đừng để Bồ Tát nghe thấy, con nít nói linh tinh!”

Lần tiên tôi thấy mợ cười, nên cũng cười theo, mợ véo má tôi:

“Mày đúng là chỉ cần có chút ánh nắng là rực rỡ như mặt trời.”

Thúy Hoa, cái tên này quê chết đi được, uổng cái họ đẹp, mai cậu mày đi hộ khẩu, đổi tên khác cho mày.”

tôi:

“Mày muốn tên gì?”

Tôi lắc , tôi đâu tên gì thì hay.

Mợ nói:
“Vậy gọi là nhé, ‘’ trong từ ánh sáng rực rỡ.”

7
Lần tiên tôi đi học tiểu học, đã giúp mợ kéo về một “mối hàng lớn”.

của tôi xinh đẹp như trong TV, nhà giàu, cô thấy khoác của tôi đặc biệt, liền :

, của ở đâu vậy? muốn mẹ cho một cái giống vậy.”

Tôi nói:
“Đây là mợ may đó, mợ vừa thông minh vừa khéo tay, nấu thì ngon, may đồ thì đẹp khỏi nói!”

Tan học, tôi và nhau đi bộ, cô kéo mẹ nhìn én nhỏ của tôi, nói cô cũng muốn để mợ tôi may cho cô một giống vậy.

Tôi xoay một vòng mặt mẹ cô , bà liền tôi về thử mợ xem, may ba giống vậy, mỗi cái hai mươi tệ, có được không?

Nếu được thì mai bà sẽ mang vải tới cho tôi.

Tôi ngạc nhiên :

“Ba cái luôn ạ?”

Mẹ cô giải thích:

của con là con út trong ba chị em sinh ba, có một cái thì hai đứa kia cũng phải có, không thì đánh nhau.”

nói:

thử ba cái , nếu đẹp thì này đặt tiếp.”

Tôi về mợ, mợ nhìn tôi bằng ánh mắt rất ngạc nhiên:

“Mày nói với ta kiểu gì thế?”

Tôi trả lời:

“Con nói mợ là thợ may giỏi nhất mười dặm tám làng, may đồ đẹp cực kỳ.”

Mợ bật cười:

“Cái đồ quỷ con, miệng mồm quảng cáo cũng giỏi phết nhỉ!”

Mợ đồng ý may ba , theo đúng yêu cầu của mẹ tôi, một cái vải hoa hồng, một cái vải hoa vàng, một cái vải hoa xanh, ngực mỗi cái thêu hình theo mẫu yêu cầu.

Tôi đem giao cho , cô thích lắm, cứ sờ vào hình con vịt nhỏ ngực cười tít mắt ngày, mẹ cô đưa cho tôi sáu mươi tệ, nhờ tôi đưa cho mợ.

Trên đường về, tôi cứ giữ khư khư số tiền trong túi, sợ rơi là tôi thành kẻ có tội muôn đời.

8

Mợ tôi nhận lấy ba tờ hai mươi, cẩn thận trải ra xem kỹ từng tờ ánh sáng, cười toe toét:
à , đúng là con én nhỏ may mắn, đến tiền cũng mang về cho mợ nữa!”

Bà lấy từ giỏ kim chỉ ra năm đồng xu, là tiền tiêu vặt cho tôi, đưa tôi tự giữ dùng, tôi không dám nhận, mợ nói:

“Tao cho thì mày cứ cầm.”

Tôi cúi , bối rối nói:

“Mẹ con dạy là không được nhận đồ của khác.”

Mợ “hừ” một tiếng:

“Tao cho mày, đấy là có lý do, mày tại sao trẻ con cần có tiền tiêu vặt không?”

Tôi ngẩng lên, mợ tại sao.

“Bởi vì đời con không thể rời khỏi tiền.”

“Tao cho mày tiền tiêu vặt không phải để mày tiêu bậy, là để mày học cách chủ đồng tiền từ nhỏ.”

“Khi mày kiểm soát được tiền, mày mới có thể kiếm được hơn, nếu thiếu tiền, mày dễ thành nô lệ của nó, nghĩ rằng tiền quan trọng hơn lòng tự trọng.”

Tôi nghe chỉ hiểu lơ mơ.

Mợ nói:

“Từ giờ mỗi tuần tao sẽ cho mày một đồng tiêu vặt.”

“Không phải là cho không, là phần thưởng vì mày rửa bát khi .”

“Mỗi ngày dậy gấp chăn, dọn phòng, hiểu chưa?”

Tôi gật :

“Cảm ơn mợ, con hiểu .”

Đang nói chuyện thì Giang Thâm và Giang Thiển về nhà, trên cơm, mợ kể với cậu chuyện tôi giúp bà kiếm được sáu mươi tệ.

Bà vui vẻ nói:

xưa nói chim én chọn nhà, phúc khí tự đến, quả nhiên không sai.”

Cậu cười phụ họa:

cũng là con én nhỏ đến ở nhà .”

Giang Thiển lạnh lùng đặt đũa xuống, không nói một lời, đi thẳng vào phòng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương