Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Giang Thâm túm cổ áo hai cô, quát:
“Không có mắt ? Dám bắt em gái tao!”
Phú Quý cũng cầm cây dù, lấy đầu nhọn chỉ vào đứa để mái xéo, thấy ba người bọn tôi khí thế hùng hổ, bốn cô kia xách cặp bỏ chạy.
Giang Thiển hỏi:
“Em ngày cũng về muộn là vì chép bài cho nó?”
Tôi vừa tủi thân vừa xấu hổ, nước mắt tuôn ào ạt.
Giang Thâm vỗ đầu tôi:
“Ngốc, bị bắt sao không nói với anh?”
Tôi chỉ biết lau nước mắt, biết nên nói gì.
Trên đường về, để ủi tôi, Giang Thiển và Giang Thâm mỗi người móc ra một đồng, Phú Quý góp thêm hào, ba người cho tôi một chiếc bánh cupcake có cây dù giấy.
ba ngồi ven đường nhìn tôi ăn, cùng nhau ủi:
Giang Thiển nói:
“Ăn cái này là không được khóc nhé, chị còn chưa được ăn đó.”
Giang Thâm bảo:
“Sau này ai dám bắt em, cứ nói em là em gái của anh.”
Phú Quý cũng chen vào:
“Em đừng sợ nó, đứa đó chị biết, toàn đồ vô dụng, chỉ dám bắt học sinh lớp dưới.”
Giang Thâm liếc cậu ta:
“Không phải mày cũng là học sinh tiểu học sao?”
Phú Quý “chậc” một tiếng:
“Tao học lớp Sáu rồi, nửa chân bước qua cấp hai rồi đó, huống hồ còn có anh trai học lớp Chín nha!”
Giang Thiển mở cây dù mini cắm lên búi tóc mợ búi cho tôi, chị nói:
“Nhìn đi, trời mưa thì cây dù này che được đầu em, tóc em sẽ không bị ướt.”
Ba người cười khúc khích, tôi cũng bật cười.
Giang Thâm thở phào, đưa tay nhéo má tôi:
“Cuối cùng cũng chịu cười rồi.”
Ăn bánh, chúng tôi đứng dậy phủi bụi trên mông, tôi lẽo đẽo theo hai anh chị về nhà.
Chiếc dù giấy nhỏ ấy sau này bị hỏng, tôi vẫn giữ lại, nó như bung ra tuổi dậy thì của tôi, giúp tôi che chở khỏi rất nhiều nỗi sợ và cô đơn.
14
Khi tôi sắp lên lớp Sáu, mẹ tôi dẫn theo em trai đến nhà cậu mợ, Tết tôi cũng gặp nó. Lần đầu tiên thấy nó, tôi rất ghét vì có nó, ba mẹ đã bỏ rơi tôi.
sau khi gặp, tôi lại thấy: nó còn nhỏ xíu, cái gì cũng không biết, việc ba mẹ bỏ tôi là lỗi của họ, liên quan đến nó.
Nó trắng trẻo, nói chuyện ngọng nghịu, rất giống tôi hồi nhỏ, thích lon ton theo sau đám anh chị lớn, năn nỉ họ chơi cùng.
Về sau, mỗi lần gặp, cảm giác chán ghét cũng vơi đi chút.
Vì khi cậu mợ đang trò chuyện với mẹ tôi, tôi lén lấy số tiền tiêu vặt dành dụm đã lâu, đưa em trai đi ăn KFC.
Tôi nghĩ, em ở quê chắc chưa từng được ăn thứ gì ngon như , dù sao tôi cũng chỉ từng ăn hai lần — vào dịp sinh nhật.
Không ngờ đến KFC, em trai lại rất thành thạo gọi món:
“Cho con một phần khoai tây chiên, một burger gà, một bánh trứng, một sundae, một ly coca!”
Nó gọi một hơi đống, làm tôi sững sờ đến quên ngăn lại, tôi hỏi nó:
“Em từng ăn KFC rồi ?”
Em trai hớn hở gật đầu, bảo mẹ thường dẫn nó đi, nó còn biết món ngon, chỉ là mỗi lần mẹ chỉ cho nó chọn hai món.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu thế là “tim vỡ vụn” như sách văn vẫn nói.
Sau khi ăn , tôi dắt em trai đi bộ về, vừa về cửa, mẹ tôi đã lao đến, tát tôi một cái:
“Mày dẫn em mày đi ? Mày định đem nó đi vứt chỗ đúng không? Đừng tưởng mày vứt nó đi là có thể được về nhà! Không bao giờ có chuyện đó!”
Cậu tôi và Giang Thâm đi theo sau mẹ, vừa thấy cảnh đó, hai vội xông lên chắn trước tôi.
15
Em trai sững sờ, lát sau mới nói:
“Mẹ ơi, chị đưa con đi ăn KFC mà…”
Mẹ tôi ngẩn ra, môi mấp máy, muốn đưa tay sờ tôi, Giang Thâm trừng mắt với mẹ tôi, không cho bà chạm vào tôi, tay bà khựng giữa không trung rồi đành rút lại.
Cậu tôi cũng giận mà bất lực:
“Chị , em sự không biết nên nói gì với chị …”
Về đến nhà, Giang Thâm vào tủ lạnh lấy túi đá cho tôi chườm má.
Mợ và Giang Thiển cũng về ngay sau đó, hai nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.
Bị nhìn như , mẹ tôi thấy lúng túng, mời mọi người ăn cơm.
bữa ăn, mẹ tôi đưa ra đề nghị muốn cho tôi về quê học, để đưa em trai lên thành phố học.
Giang Thiển đập bàn đứng dậy:
“Cháu không đồng ý!”
Mợ kéo chị ngồi xuống:
“Bình tĩnh đã.”
Mẹ tôi nhìn cậu tôi với ánh mắt van xin, cậu bất lực nhìn sang mợ.
Mợ đập đũa, đứng phắt dậy:
“Chị tưởng nhà tôi là bãi rác ? Con chị muốn vứt thì vứt, muốn nhặt về thì nhặt chắc?!”
Cậu tôi cũng vội vã khuyên:
“Bà cũng bình tĩnh chút đi…”
Mẹ tôi lại quay sang van nài Giang Thâm và Giang Thiển:
“ cũng là em trai con mà, các con định sẽ thích nó…”
Giang Thâm lạnh lùng:
“Chúng con chỉ nhận Tiểu là em gái.”
Mẹ tôi thấy ai ủng hộ, đành kéo tôi đến trước cậu mợ, ép tôi quỳ xuống, miệng lẩm bẩm:
“Cúc Hoa, đó là em ruột con đấy! Con cầu xin cậu mợ con đi, đổi chỗ cho em con lên thành phố học!”
Giang Thiển bĩu môi:
“Tiểu là em gái của con, chứ phải chị gì của cái thằng đó hết.”
òa khóc, ôm chặt chân mẹ tôi, mếu máo gào lên rằng nó không muốn ở lại nhà cậu mợ.
Mẹ tôi tự biện hộ:
“ đáng thương quá mà! Ở quê giáo viên dạy không tốt, ở đó làm sao mà học hành nên thân!”
“Con ở thành phố ăn ngon mặc đẹp ngần ấy cũng đủ rồi, về quê đi! Chó còn không chê nhà nghèo, mẹ mới là mẹ ruột của con đó!”
Tôi hất tay mẹ ra, đáp lại:
“Con không muốn.”
Mắt mẹ tôi run lên, gương bà như biến sắc, từ người sống hóa thành một cái xác không hồn, chậm rãi hỏi từng chữ một:
“Con vừa nói gì?”
Tôi nhìn thẳng bà:
“Con nói: con không muốn.”
16
Trước khi cái tát của mẹ tôi giáng xuống, anh họ tôi – Giang Thâm – nhanh tay kéo tôi ra sau, mợ cầm gói đặc sản mẹ tôi mang đến, từng gói từng gói ném ra ngoài:
“Lục Xán từ lâu đã được nhập hộ khẩu vào nhà tôi, giấy tờ nhận cũng làm rồi, khi đó chị cũng đã đồng ý.”
“Chị dám đánh con tôi ngay nhà tôi ?”
“Cút!”
“Tôi Lục Xán vì nó là đứa trẻ ngoan, liên quan mẹ gì đến chị!”
“Chị nói đổi là đổi được ? Cho dù Lục Xán có đồng ý, tôi cũng không đồng ý!”
Chị họ tôi – Giang Thiển – cũng lăng xăng chạy theo mợ, ném hết những đặc sản, quần áo thay và đồ dùng sinh hoạt mẹ tôi mang đến.
Hai người họ ném ra bao nhiêu, cậu tôi lại lén nhặt vào bấy nhiêu, mợ phát hiện ra, quát cậu: “Anh nhặt thêm một cái thử xem?!”
Giang Thâm sợ mẹ tôi bắt tôi đi, lập tức gọi điện cho Phú Quý, bảo tôi tạm lánh qua nhà cậu ấy.
Nhà cậu mợ tôi lập tức rối tung như nồi canh hẹ.
Dù đang bận tối mắt, mợ vẫn không quên dúi cho tôi với Giang Thâm mỗi người hai đồng, bảo qua tiệm tạp hóa nhà cô kem que ăn.
“Giải tỏa tí rồi quay lại, chuyện mẹ mày để anh xử lý.”
Tôi và Giang Thâm vừa ăn kem que ở nhà cô , mợ đã gọi điện bảo về, lúc chúng tôi về đến nơi thì mẹ tôi đã rời đi, mợ vừa gói sủi cảo vừa xem TV.
Thấy tôi rụt rè bước vào, mợ ngoắc tôi lại, hỏi:
“Con có nhớ nhà không? Ý mợ là cái nhà bố mẹ ruột con ấy.”
Nước mắt tôi “vù” một cái tuôn xuống, lắc đầu: “Không nhớ.”
Mợ thở dài, vào bếp rửa tay, rồi quay ra lau nước mắt cho tôi:
“Tiểu , mợ biết con không muốn quay về, mợ chỉ muốn nói, từ giờ nhà cậu mợ chính là nhà của con, mẹ con nói gì mặc kệ, đừng để bụng.”
17
Thấy tôi chăm chú lắng nghe, mợ nói tiếp:
“Anh con, chị con, đứa thì nghịch như khỉ, đứa thì bướng như lừa, dù chúng khiến mợ phiền lòng hơn, mợ vẫn mong con học theo nó một chút, hiểu chuyện quá cũng không tốt, dễ bị bắt .”
Tôi im lặng gật đầu.
Mợ dùng mu bàn tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má tôi, nói:
“Nhìn con kìa, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ dám khóc thành tiếng.”
“Nhiều khi, chính cha mẹ mới là những người giỏi bắt con cái .”
“Mẹ con là ví dụ điển hình.”
“Mợ biết con là đứa bé thông minh, biết phân biệt phải trái, nên mợ mới dặn con thế này sau này, bất luận thế , cũng đừng mềm lòng với cha mẹ con.”
Cậu tôi không chịu được, chen vào: “Sao em lại dạy trẻ con như thế?”
Mợ quát: “Em nói sai ? Anh muốn Tiểu quay về nông thôn, chôn vùi đời mình sao? Anh có lương tâm không đấy?”
Cậu yếu ớt phản bác: “Anh có nói …”
Mợ trừng mắt, hỏi tôi: “Con thấy điều gì là quan trọng ?”
Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Học hành chăm chỉ, lớn lên báo đáp cậu mợ.”
Mợ lắc đầu: “Mỗi người nên đặt cuộc sống của chính mình là quan trọng , con học giỏi để sau này có cuộc sống tốt hơn, đạt được điều đó rồi, muốn báo đáp cậu mợ cũng không muộn.”
“Người khác đối xử với con thế , con cũng nên đối xử với họ như thế. Nếu sau này họ đòi hỏi gì ở con, con hãy nghĩ ngược lại: Nếu là con đưa ra yêu cầu đó với họ, liệu họ có đồng ý không.”
Nói , mợ kiểm tra tôi:
“Nếu sau này mẹ con lén đến trường tìm con, bảo con về quê để em trai ở lại thành phố học, con nên làm gì?”
Tôi thử thăm dò: “Từ chối ạ?”
Mợ gật đầu hài lòng: “Thông minh.”
“Nếu mẹ con sau này nói, bà ấy sinh ra con, nên sau này con phải đưa tiền cho bà, con phải làm sao?”
Tôi nghiêm túc trả lời: “Từ chối ạ!”
Tôi lặp đi lặp lại từ “Từ chối bà ấy” mười lần, mợ mỉm cười hài lòng, cậu chỉ biết thở dài.
18
Từ sau khi bị mợ đuổi đi, mẹ tôi không dám bén mảng đến nhà cậu.
Ban đầu, cậu tôi còn khuyên tôi về quê ăn Tết, bị mợ mắng vài lần, ông cũng không nói .
Thời gian cứ thế trôi.
Nghe qua lời cậu mợ, tôi biết em trai tôi bị mẹ nuông chiều đến hư hỏng, mới tiểu học đã thi rớt, không làm bài tập, bị gọi phụ huynh suốt.
Lên cấp hai thì theo đám bạn xấu đánh nhau, mẹ tôi phải lên đồn công đón nó về lần.
Bà ta luôn nghĩ là do giáo dục nông thôn kém nên mới khiến em trai tôi hư, đến trường tìm tôi.
Bà ta đứng ngoài cổng đợi tôi tan học, vừa thấy tôi bắt đầu bóc vỏ trứng luộc, tôi vốn không thích ăn trứng luộc, tôi bánh trứng ở quầy gần cổng trường.
Lên cấp ba, tiền tiêu vặt mỗi tuần của tôi là mười đồng, thỉnh thoảng tôi sẽ bánh trứng một đồng để tự thưởng.
Hôm đó, tôi đột nhiên muốn thêm xúc xích, nên trả hai đồng.
Mẹ tôi lườm tôi: “Tiền ra đấy? Không phải trộm chứ?”
Tôi đáp: “Mợ cho con tiền tiêu vặt.”
Mẹ tôi bắt đầu mỉa mai mợ: “Bà ta có tiền , đối xử với con cũng rộng rãi, nếu mẹ cũng có tiền như bà ta, mẹ cũng không nỡ bỏ con , con là máu thịt mẹ sinh ra mà!”
Bây giờ bà ta cũng học theo cách mợ gọi tên thân mật của tôi, cứ như gọi thì tình cảm sẽ giống như mợ.
19
Tôi buồn đáp lời, nhận bánh trứng nóng hổi, thổi phù phù, mẹ tôi nuốt nước bọt, bắt đầu kể khổ:
Thằng em tôi không làm bài vì không biết làm, không biết làm vì thầy cô không dạy, thầy cô chỉ biết gọi phụ huynh, đẩy hết trách nhiệm cho bà, nếu bà biết dạy thì cần gì thầy cô?
Giáo dục ở quê quá kém, không như tôi được học môi trường tốt.
Tôi có anh chị họ che chở, còn em tôi thì luôn bị bắt nên mới đánh nhau.
Tại sao lại là nó đánh người ta? Bởi vì “một bàn tay vỗ không kêu”, chắc chắn người ta chọc trước.
Từ thời Ngũ Đại Thập Quốc đến Thanh triều, cuối cùng bà ta mới nói ra mục đích :
Mợ đối xử tốt với tôi như , tôi đi xin mợ, bà ta đi xin cậu, họ sẽ đồng ý để tôi đổi chỗ cho em trai.
Tôi vừa ăn vừa nói mơ hồ: “ liên quan gì con?”
Mẹ tôi đáp: “Em con khổ quá, con là chị, con phải thương nó chứ.”
Tôi nói: “Ai gây chuyện thì người đó giải quyết.”
Mẹ tôi chửi tôi: “Mày sao giờ lại ích kỷ thế? Mày đúng là bị bà ta dạy hư rồi!”
Tôi mừng rỡ: “ ạ?”
Thấy tôi hớn hở như được khen, mẹ tôi chuyển chủ đề:
“Tiểu , mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra mày, bà ta dù mày cũng không coi mày như con ruột, bà ta có con trai con gái rồi, mày chỉ như mèo chó thôi, tốn được bao nhiêu ?”
Tôi sắp về đến nhà, khoát tay: “Mẹ về đi. Con không đổi với em, mợ thích con.”
Mẹ tôi tức đỏ , không dám theo tôi vào nhà.
Vài lần trước đây, đều bị mợ tôi vừa hô “cướp con” vừa cầm chổi đuổi ra ngoài.
20
Bây giờ nhà chỉ còn mỗi mình tôi là học sinh, Giang Thâm đang khởi nghiệp ở Quảng Thành với bạn đại học, Giang Thiển thì học cao học ở thủ đô.
Tôi lên lớp 12, cậu mợ dồn hết tâm huyết vào tôi dù áp lực học hành nặng nề, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Rửa tay , tôi ngồi vào bàn ăn, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm với mợ:
“Hồi nãy mẹ lại tìm con .”
Mợ như chuyện thường ngày ở huyện: “Thế ? Lại cái điệp khúc cũ?”
Tôi gật đầu: “Vẫn là kể khổ, than thở đủ kiểu rồi bảo con đổi chỗ cho em.”
Cậu hỏi: “Thế con nói sao?”
Mợ bày đĩa cá hấp, thịt kho tàu trước tôi, còn bóc sẵn tôm cho vào đĩa riêng.
Tôi cười hí hửng: “Cảm ơn mợ, yêu mợ !”
Rồi tiếp: “Con bảo: ai tạo ra vấn đề thì người đó giải quyết.”
Mợ vỗ tay cười to, giơ ngón cái khen: “Nói hay lắm, không hổ là học bá của nhà mình!”
“Mợ nói , bà ta nên nghiêm khắc quản con trai mình đi, học cấp ba cho nó đi lính, rèn luyện vài , sau này cũng có tương lai.”
“Bà ta cứ nghĩ con trai không nên thân là vì không được ăn sung mặc sướng ở nhà mình.”
“Còn Tiểu học giỏi là vì đưa đến nhà mình .”
“Loại người gì không biết.”
“Mà thôi, may là bả cũng hay , lần này bị từ chối chắc nửa mới dám mò lại.”
Nghe mợ vừa ăn vừa lầm bầm bênh vực mình, lòng tôi vui rộn ràng, ăn hai bát cơm.
21
Trước kỳ thi đại học một tháng, mẹ tôi gọi điện khóc lóc:
“Em con nó đánh mù mắt bạn học, nhà mình đền không nổi!”
Con về quê lấy chồng đi, người ta đưa sính lễ cao lắm, lấy tiền đó đền.”
Bà nói: “Mẹ sinh con, con, con báo đáp mẹ lần này là coi như nợ.”
Tôi ngơ ngác: “Sao con phải báo đáp mẹ?”
“Mẹ không muốn sinh thì đừng ngủ với ba chứ!”
Cúp máy , tôi lăn ra ngủ luôn.
Hôm sau tan học, quả nhiên thấy mẹ ngồi chồm hổm trước cổng trường, tôi trả hai đồng một cái bánh trứng thêm xúc xích với gà xiên.
Bà ta mỗi chỉ đến một hai lần, mỗi lần như , tôi đều tự thưởng cho mình một cái bánh trứng ba đồng để xoa dịu tâm trạng.
Mẹ tôi vừa gấp, vừa giận, vừa uất:
“Mày còn tâm trạng ăn bánh trứng hả?”
“Mày sao mà lạnh lùng thế?”
“Sao không thương em mày chút ?”
Tôi nhìn bác bán bánh thành thạo tráng bột, đập trứng, thái xúc xích, thản nhiên nói:
“Con vội gì? Có phải con đánh mù mắt người ta .”
Bà ta nhào , bàn tay như kìm sắt khóa chặt tay tôi:
“Hôm nay mày định phải theo tao về, không thì em mày tiêu, nhà mình cũng tiêu!”
“Tao sinh mày, mày phải trả ơn tao. Sau vụ này chúng ta không nợ nần gì nhau !”
Xa xa, ba tôi cùng gã lực lưỡng từ xe van lao xuống, định bắt tôi đi.
Tôi giãy không ra, máu gần như đông cứng.
Tôi không muốn về quê, không muốn bị mẹ bán cho một người đàn ông lạ rồi sinh con!
Tôi bám chặt sạp của chú bán bánh trứng, hét lớn:
“Cứu với!”
Chú bán bánh không phải người bạc tình, lập tức la lớn:
“Làm gì đấy? Bắt cóc khách hả? Tôi báo công rồi đấy!”
Ba tôi phì ra khói thuốc, trợn mắt quát:
“Con tôi, tôi đưa nó về, liên quan gì đến ông?”
Tôi khẩn cầu:
“Chú ơi, làm ơn báo cảnh sát giúp cháu!”
“Cháu là con nhà thợ may Hứa, họ định bắt cháu bán lấy tiền!”
“Cháu sắp thi đại học rồi, không muốn bị họ hủy hoại đời!”
“Buông con bé ra!” – chú đứng chắn trước ba tôi, bảo vệ tôi.
Bảo vệ trường cũng chạy hỏi rõ tình hình.
Mẹ tôi giải thích kiểu gì chú cũng không cho người đi, còn bảo bà ta có giỏi thì đi nói với công .
Cậu mợ đến đồn công đón tôi, tôi nhào vào lòng mợ bật khóc nức nở.
Mợ vỗ nhẹ lưng tôi ủi:
“Không sao rồi, không sao rồi.
“Sau này cậu mợ đưa đón con mỗi ngày.”
Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ cha mẹ tôi có thể làm mức này.
nhóm người đó đều bị tạm giữ ba ngày, ra khỏi đồn, cha mẹ tôi phải bồi thường cho đám người kia một khoản lớn.
Còn em tôi vì không đủ tiền đền, nên bị đưa vào trại giáo dưỡng vị thành niên.
Từ đó về sau, cậu mợ quả đưa đón tôi mỗi ngày, đối với tôi còn cẩn thận hơn lúc Giang Thâm và Giang Thiển thi đại học.
Tình yêu, khi được gieo vào mảnh đất tốt, sẽ nở thành hoa thơm quả ngọt.
22
Ngày điểm thi đại học được công bố, mợ đốt một tràng pháo mừng dài ở sân nhà.
đó, phần thưởng cho thủ khoa đại học là 20.000 tệ.
Dưới sự nài nỉ quyết liệt của tôi, tôi tặng mợ một chiếc máy may hiệu Hồ Điệp, còn xe đạp của cậu, tôi đổi thành xe điện hiệu Tân Nhật.
Giang Thâm và Giang Thiển gọi điện chúc mừng:
“Wow, không ngờ em là người đầu tiên mình kiếm được bộn tiền!”
“Quà của bọn anh ?”
“Tiểu , em biết anh thích gì mà? Anh đã vé tàu về rồi nhé.”
Tôi cười nói: “ rồi, tí em giấu đi, ai tìm không ra thì không được nhận!”
Tiếng cười mắng yêu bên kia điện thoại hoàn toàn bị tiếng pháo nổ long trời lở đất lấn át.
Từ đó, con đường phía trước của tôi bừng sáng rực rỡ.
— Hết —