Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

Khi phóng viên mang cuốn nhật ký ấy đến Tổng giám đốc Hoắc, anh đứng sững tại chỗ.

Bàn tay run rẩy đón lấy, ánh lóe lên một tia hoảng hốt.

Nhưng chỉ một giây sau, anh hất tay, ném thẳng cuốn sổ vào thùng rác.

Giọng lùng, đầy khinh miệt:

“Trò mới của Hoắc Niên sao?”

“Hay là chiêu trò của các người để tăng hiệu ứng chương trình?”

Phóng viên vội vàng lắc đầu, rụt rè nhặt cuốn sổ nhật ký từ trong thùng rác lên, phủi đi lớp bụi dày phủ trên bìa sách.

“Đây đúng là nhật ký của em gái anh viết khi mất…

Về phần th/i t/h/ể… đã được hỏa táng rồi. không ai đến nhận, cũng không có người thân để an táng, nên đã được xử lý theo quy trình của nhà tang lễ…”

Chưa kịp nói hết câu.

Tổng giám đốc Hoắc đã gầm lên giận dữ, đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy.

“Đừng tưởng chơi cái trò tôi tha thứ cho cô !”

“Đi nói với Hoắc Niên, giờ tôi đã có em gái mới, cô không là gì !

Dù có ch .t rồi, tôi cũng chẳng tâm!”

Phóng viên lúng túng nhìn anh, ngập ngừng một lúc rồi khẽ hỏi:

“Vậy… cuốn nhật ký … anh muốn xử lý thế nào?”

Hoắc Niên bật cười lẽo.

“Đọc đi. Tôi cũng muốn xem cô định bịa ra cái gì.”

02

【Tạm biệt anh trai, ngày 01.04.2019】

Chào mày, Nhật ký.

Từ giờ trở đi, phiền mày chăm sóc tao nhé.

Chắc chỉ còn mày ở bên tao .

Nói mày nghe, hôm nay tao vừa mang theo tất những món quà mà và anh trai từng mua cho, định bỏ nhà đi, anh trai bắt gặp.

Tao vốn không định để ảnh thấy .

Chỉ muốn lặng lẽ rời khỏi cái nhà .

Nhưng anh tao phiền cực kỳ.

Ảnh nắm lấy tay tao, không cho tao đi.

Ảnh nói, ảnh chỉ còn mỗi tao là người thân.

Khoảnh khắc đó, tim tao khẽ run lên.

Nhưng rồi tao vẫn giữ hỏi ngược lại:

“Công ty phá sản rồi, anh còn mua nổi cái túi tôi thích không?”

“Tôi tiêu xài như nước, anh có nổi tôi không?”

“So với việc sống với anh, ngày nào cũng nghĩ cách tiết kiệm tiền, sống kiểu đói khổ, chi bằng tôi tìm một người đàn ông chịu bao tôi.”

“Đúng lúc tôi cũng quen được một người.”

Anh tao luống cuống hơn.

Hỏi gấp là ai, bảo tao đừng lừa.

Ảnh còn nói sau cố gắng hơn, kiếm thật nhiều tiền, nhất định cho tao sống lại những ngày như công chúa kia.

Nhưng mày đoán xem, tao nói gì?

Tao nói:

“Tôi tình nguyện lừa, liên gì đến anh?”

“Nếu anh giỏi thật, anh cũng có tiền tôi , tôi vẫn là em gái tốt của anh, tôi về nhà. Nhưng anh bao giờ mới có tiền?”

Anh tao là người cực kỳ sĩ diện.

Vậy mà để giữ tao lại, ảnh quỳ xuống.

Buồn cười thật.

Tao quay đi, lén lau nước khi ảnh không nhìn thấy.

Tao còn tát ảnh một cái.

Bảo đừng bám theo tao nữa, đừng cản tao đi tìm tương lai của mình.

Tao còn mạnh miệng tuyên bố cắt đứt hệ với ảnh.

Cái tát đó, khiến ảnh ngẩn người luôn.

Chỉ biết đứng im nhìn tao kéo vali bỏ đi.

Xin lỗi, anh.

Chắc lắm, ha?

Đọc đến đây, phóng viên hít sâu một hơi.

“Không ngờ Tổng giám đốc Hoắc lại thương em gái mình đến thế.”

Nhưng khi máy quay lia tới Hoắc Niên, vẻ anh vẫn dửng dưng, lùng như cũ.

Chỉ nhàn nhạt đáp:

“Tôi khá hối hận.”

Ngừng một chút, anh lại nói:

“Hối hận đã đối xử với nó quá tốt.”

lại ra một con vong ân bội nghĩa.”

03

【Khám bệnh, ngày 05.04.2019】

Nhật ký , lại gặp mày rồi.

Hôm nay tao đến một bệnh khác để kiểm tra kỹ hơn.

Thật ra tao rất hy vọng chẩn đoán đó là sai lầm.

Như vậy tao có quay về nói với anh là tao hối hận rồi.

Chỉ cần tao chịu mềm mỏng, nũng nịu một chút, anh lại tha thứ cho tao như .

Nhưng đời đâu dễ có phép màu như vậy.

Bác sĩ chú ấy nghiêm trọng, nói với tao:

cháu đâu? Ung thư gan nguyên phát, đã là giai đoạn , cần nhập ngay.”

Thật ra tao không hiểu lắm.

Nhưng nỗi sợ chết khiến tao bật khóc.

Tao mới mười bảy tuổi mà.

Bác sĩ nhìn tao đầy thương cảm, đưa cho tao phiếu đóng phí.

Tao chạy tới máy thanh toán xem thử.

Rồi lặng lẽ rời khỏi bệnh .

kệ.

Thẻ ngân hàng của tao liên kết với thẻ chính của anh.

Để dành tiền cho anh còn hơn.

Dù sao tao cũng sắp chết rồi.

Tốn tiền của anh gì nữa, tiền của anh có dễ kiếm đâu.

Từ sau khi nhà thầu hợp tác với bỏ trốn, công trình vỡ nợ, đứt vốn, quá áp lực chạy đôn chạy đáo khắp nơi, gặp tai nạn giao thông trong một buổi tiệc, ra đi lúc.

Mọi gánh nặng dồn hết lên vai anh.

Tao từng tận thấy người đến đòi nợ, khuân sạch đồ đạc có giá trong nhà.

Anh để lại cho tao chục triệu tiền đi du học, đã quỳ gối xin người giúp đỡ.

Nhưng tài sản vẫn ngân hàng phong tỏa.

Để tao, để trả nợ, anh đi vay khắp nơi, uống rượu đến nhập .

Nhưng không có thời gian điều trị, cũng chẳng có tiền chữa bệnh.

Tỉnh lại là lại đi tiếp khách, tiếp tục đi .

Cúi đầu nịnh bợ, chịu nhục miếng cơm manh áo.

Tao khóc, năn nỉ anh chờ khỏi bệnh rồi hãy đi .

Anh chỉ cười, nói mình bằng sắt, không sao đâu.

Mày nói xem, anh có ngốc không?

Thật ra, tao muốn giúp anh một tay.

Tao muốn nói với anh rằng tao không cần đi du học, tao cũng không còn là tiểu thư yếu đuối như nữa.

Tao có không cần gì , có đi thêm kiếm tiền anh.

Nhưng không ngờ, đúng vào lúc trọng thế , tao lại mắc căn bệnh đắt đỏ nhất.

Nhật ký , mày cũng thấy tao vô dụng đúng không?

Phóng viên đỏ hoe.

“Xem ra, em gái anh rời đi năm đó… là có nỗi khổ riêng thật.”

“Tuổi còn nhỏ mà đã mắc ung thư gan, đáng thương quá.”

Hoắc Niên cười .

“Bài khổ nhục kế hay đấy.”

“Phóng viên Lâm, đừng lừa. Hoắc Niệm là giỏi diễn nhất đấy.”

“Hồi nhỏ, chỉ để trốn học mà nó còn giả vờ bụng, hại nhà sợ hãi, chạy đôn chạy đáo đưa đi . Diễn giỏi xưa giờ rồi.”

Phóng viên cười gượng.

Thở dài, chỉ đáp lại:

“Hi vọng là không .”

04

【Không có tiền, quá – 15.04.2019】

Nhật ký , tối qua tao lại mất ngủ nữa rồi.

Không không muốn ngủ, mà là quá không chịu nổi.

Bệnh càng ngày càng nặng, nếu không mua thuốc giảm , thật sự không cầm cự.

Nhưng mà tao không có tiền.

Mà giờ còn chuyện trọng hơn, nếu không đóng tiền thuê nhà, tao chủ trọ đuổi ra ngoài mất.

Thật sự sắp được “trải nghiệm ngủ gầm cầu” như hồi nhỏ từng nói đùa với anh trai rồi.

kia đọc tiểu thuyết võ hiệp, tao từng thấy ngủ dưới gầm cầu nghe oai lắm, bây giờ lớn rồi, mới thấy… sợ thật.

Không có tiền tiêu.

Tao đành treo món quà mua cho lên chợ đồ cũ.

Đó là vài món ít ỏi tao mang theo khi rời nhà.

Có người hỏi mua thật.

Nhưng tao lại luôn tìm đủ lý do từ chối.

Nói trắng ra là tao không nỡ.

vừa đói, vừa , chịu không nổi.

Tao rút 500 trong tài khoản ra xài.

Anh , xin lỗi.

Lại tiêu tiền của anh rồi.

Sau khi nghèo rồi mới thấy cái thói kén ăn ngày xưa cũng được chữa khỏi.

Khi đói gần ngất đi, tao còn nhặt cái bánh bao bẩn người vứt trong thùng rác lên ăn.

Mà thật ra… cũng ngon phết.

Xem ra, nghèo đói có chữa khỏi hết “bệnh công chúa”.

Tao đi siêu thị mua một túi bánh bao, một bình nước lọc, rồi đến bệnh mua thêm ít thuốc giảm .

Phần còn lại để dành đóng tiền trọ.

Cô giáo lại gọi điện cho tao.

Cô khuyên tao học hành cho đàng hoàng.

Kết quả học tập như vậy, giờ đột nhiên bỏ học uổng lắm.

Tao sợ cô tìm đến anh, nên chủ động xin nghỉ học.

Nhưng , cô vẫn gọi cho anh.

Vừa rồi, anh gọi điện cho tao.

Giọng anh cứng nhắc, tanh.

“Hoắc Niệm, anh biết em không muốn có liên gì đến anh. Anh không tâm em bám lấy thằng đàn ông nào, nhưng em không nên nó mà vứt bỏ chuyện học hành em từng tự hào nhất.”

“Sa ngã như vậy, em không thấy có lỗi với ?”

Mới mười ngày không nghe tiếng anh .

Mà tao thấy như nửa đời rồi vậy.

Tao bịt miệng lại, không để mình bật khóc.

Nhưng nước vẫn trào ra mãi không ngừng.

Anh , em nhớ anh lắm…

Anh ở đầu dây bên kia, chờ mãi không nghe tiếng, bực bội quăng thêm một câu:

“Em cứ như thế , anh thật sự mặc kệ em luôn đấy.”

Anh dập máy.

Còn tao khóc rất lâu.

Nhật ký , tao chặn số anh vậy.

Mai đi thủ tục nghỉ học.

Phóng viên nhìn Tổng giám đốc Hoắc có chút ngẩn người.

Anh dừng lại chốc lát.

Lau khóe ươn ướt.

Rồi lật sang trang tiếp theo.

Tùy chỉnh
Danh sách chương