Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

08

Phóng viên Lâm hít sâu một hơi.

Mở cuốn nhật ký ra.

【Chú nhỏ cùng cảnh ngộ – 03.05.2019】

Nhật ký à, hôm nay tao nhặt được một con nhỏ.

Ban đầu tao không định quan tâm nó đâu.

Nhưng nó kéo cái chân bị thương, theo sau tao .

Vừa đi vừa rên ư ử.

Nghĩ đến chuyện bản thân còn lo không xong, chăm nổi nó cái gì. Tao cứng lòng bước .

Nhưng… đi được hai bước, tao lại quay đầu lại.

bế nó , mắt con vàng bỗng sáng bừng, dùng lưỡi lấy lòng bàn tay tao.

Tao thở dài.

Nó nhìn đúng tao là kiểu người mềm lòng rồi.

Tao đặt tên nó là Trường Sinh.

Hy vọng nó phúc lớn mạng lớn, đừng có đoản mệnh như tao.

Tao đưa nó đến bệnh viện thú y, chụp CT.

Chỉ riêng tiền kiểm tra đã vét sạch túi tao rồi.

Bác sĩ nói phẫu thuật tốn hai ngàn.

“Nếu không mổ, nó sẽ chết.”

Bác sĩ mặt nghiêm túc.

Tao Trường Sinh trong lòng, cẩn thận hỏi:

“Có … vài ngày nữa tôi dẫn nó quay lại được không?”

“Tôi không có đủ tiền.”

“Không chờ thêm được nữa. Muộn nhất là ngày mai.”

Tao Trường Sinh ra khỏi bệnh viện thú y, ngồi bệt góc đường, thẫn thờ.

Nói chuyện nó.

“Cưng ngốc đấy. Bao nhiêu người giàu có không tìm, lại đi tìm một đứa sắp chết như tao.

Mà thôi cũng kệ đi, còn chọn đúng tao là con bé nghèo rớt nữa chứ.”

“Tao biết đi đâu kiếm cho mày hai ngàn bây giờ?”

Con chẳng hiểu tao nói gì.

Chỉ biết vẫy đuôi tục, như đang ăn mừng vì đã có nhà.

Nhìn nó, mắt tao lại ươn ướt.

Vì nó, tao đành lê bước tới cây ATM, do dự muốn rút hai ngàn.

Lần cuối cùng đấy, anh à.

Đây là lần cuối tao tiêu tiền của anh.

Nhưng không ngờ, anh đã khóa thẻ phụ của tao rồi.

Tim tao chùng .

Cũng đúng thôi.

Tao đã nói là cắt đứt quan hệ anh rồi.

Anh không có lý do gì để tục nuôi tao nữa.

Tao vốn không định lạc anh nữa.

Nhưng vì Trường Sinh…

Tao gỡ số anh ra khỏi danh sách chặn.

Gọi cho anh.

Tiếng tút tút vang rất .

tao tưởng anh sẽ không nghe máy—

Anh lại bắt máy.

Anh cười lạnh:

“Biết hối hận rồi hả?”

“Dám chặn anh xong còn chủ động gọi lại?”

“Không nói cắt đứt anh rồi sao?”

“Hay là… tiền rồi?”

Mấy câu mở đầu của anh chặn lời tao trong cổ họng.

Tao muốn dập máy.

Nhưng Trường Sinh trong lòng dụi dụi vào người tao.

“…Chuyển cho tôi hai ngàn.”

Anh im lặng mấy giây, rồi hỏi lại:

“Em lạc lại sau ngần ấy thời gian, không quan tâm anh ăn uống ra sao, sống thế nào, có nhớ em không… Chỉ để đòi tiền?”

Tao cắn chặt môi.

Vị mặn tràn nơi cổ họng, bị tao nuốt ngược .

“Đúng.”

Tao trả lời như cái máy.

Anh hình như nghẹn lời.

“…Tốt lắm, em cần tiền đúng không? Tất những gì anh có, anh đưa cho em. Được chưa?”

“Anh đúng là không nên kỳ vọng gì ở em nữa. Hoắc Niệm, em không có tim.

Từ hôm nay trở đi, anh và em, chấm dứt quan hệ anh em.”

Anh dập máy.

Tao không nhịn nổi nữa.

Ngồi sụp đất, lấy Trường Sinh, nôn ra.

Máu.

Rất nhiều máu.

Nhưng rơi mặt đường sẫm màu, cũng không nhìn rõ.

Trường Sinh chắc bị dọa sợ, rên tục.

lấy má tao.

Tao vuốt đầu nó.

Đau.

Nhưng tao cũng quen rồi.

Cũng tê dại rồi.

Chỉ là tim… đau hơn chút.

Tao nhìn điện thoại.

Anh đã chuyển cho tao hai vạn.

Tao muốn chuyển lại phần dư.

Nhưng—

Phát hiện anh đã chặn tao rồi.

Tao Trường Sinh .

Tao biết, anh thực không cần tao nữa rồi.

Hồi đó, là tao cầu anh quên tao, đoạn tuyệt tao.

Nhưng giờ…

Anh vậy rồi.

Tao lại thấy nghẹn đến không thở nổi.

“Trường Sinh…”

“Tao không còn nhà nữa rồi.”

Bình luận trên màn hình livestream bay vèo vèo:

“Vãi… sao đau tim vậy trời. Dù chị có giả chết, có bịa câu chuyện cũng quá cảm động rồi.”

“Tao rồi…”

“Mau đọc đi! Trường Sinh sao rồi… hú hú hú… con không biết nói, chỉ biết vui mừng vì có nhà thôi, đau lòng …”

, vẫn có vài người chửi Hoắc Niệm là diễn kịch, bán thảm, cầu xin thương hại.

Nhưng…

So đó, đã là muối bỏ biển rồi.

Giờ đây, mọi người dường như chỉ còn quan tâm một chuyện:

Trường Sinh có sao không?

thúc giục của khán giả, phóng viên Lâm hít sâu một hơi.

Gạt nước mắt, lật sang trang theo.

09

【Thuốc giảm đau – 15.05.2019】

Nhật ký à, rồi không gặp.

Kể mày nghe một tin tốt nè.

Trường Sinh phẫu thuật xong rồi, giờ khỏe mạnh lại rồi.

Chỉ là nó là một con cực kỳ dính người, tao đi đâu là nó theo tới đó, đến ngủ cũng rúc vào chân tao yên.

Cũng may có Trường Sinh, hôm có người sàm sỡ, chạm vào eo tao, nhờ nó gầm gừ mà người ta sợ bỏ đi.

Còn tin xấu—

Bệnh của tao… nặng hơn rồi.

Không biết còn sống được bao nữa.

Có lẽ chưa đến một tháng.

Giờ mỗi lần đi mua thuốc giảm đau, bọn bán thuốc đều nhìn tao bằng ánh mắt cảnh giác.

tưởng tao là con nghiện.

May mà tao vẫn còn giữ tờ chẩn đoán.

Năn nỉ một hồi, người ta cũng xiêu lòng, chịu bán.

Chỉ là hiệu quả thuốc ngày càng tệ.

Để ngủ được, tao uống nhiều hơn.

Hôm qua, tao đang phát tờ rơi đột nhiên ngất giữa đường.

Trường Sinh sợ đến phát hoảng.

mặt tao tục, gào inh ỏi.

May mà có người tốt bụng đưa tao vào viện.

Lại mất một mớ tiền.

Tao đau lòng ngồi tính toán.

Không chỉ không lấy được tiền công thêm, còn lỗ một đống.

Bác sĩ nghiêm mặt cảnh báo:

nhập viện ngay.

Còn gọi người nhà đến.

Nếu kéo dài thế

Anh ta không nói .

Nhưng tao hiểu.

Tao nói qua loa mấy câu rồi trốn viện.

Nhập viện? Tao không ở. Tốn tiền lắm.

Ngay cổng bệnh viện, tao thấy Trường Sinh.

Vừa thấy tao, nó lao tới.

Nhưng tối đó tao vẫn đau đến mức không ngủ được.

Trường Sinh cảm nhận được, cuống cuồng lo lắng.

Nhưng nó cũng bất lực.

Chỉ có dán chặt vào tao, không ngừng tay tao, ư ử như muốn .

Tao đưa tay xoa đầu nó, định trấn an…

Ai ngờ khoảnh khắc theo—

Tao không kìm được, lao ra ngoài bồn cầu nôn.

Nôn đến mức như muốn trút mọi thứ trong người ra.

Không rõ đã bao trôi qua.

Tao lả đi.

Tới tỉnh lại, là nhờ Trường Sinh mặt hoàn hồn.

Tao soi gương—

Tự tao còn thấy sợ chính mình.

Tóc rụng thưa thớt, mặt vàng bệch, má phúng phính ngày xưa đã hóp lại, lộ ra cằm nhọn hoắt.

Hồi đó, anh từng trêu tao:

“Cái mặt bánh bao , nhìn nào cũng như mười tám tuổi.”

Giờ hay rồi.

Có vẻ… tao sẽ mười tám.

trẻ đẹp, cũng chẳng chuyện tốt lành gì.

Tao từng muốn lớn từ từ.

Để được ở bên anh, nhìn anh lập gia đình, có nghiệp, sống hạnh phúc.

Tao rửa mặt.

Vỗ nhẹ mặt mình, tự cổ vũ:

Cũng coi như có điểm sáng.

May mà anh không thấy dáng vẻ hiện giờ của tao.

Không chắc bị dọa khiếp vía.

Tao uống thuốc giảm đau, gắng gượng ngủ một chút.

Nửa đêm lại bắt đầu sốt.

Nhật ký à…

Đau lắm.

ra, tao nhớ anh lắm.

Tao chỉ muốn được gặp anh một lần nữa thôi.

Dù chỉ là nhìn từ xa cũng được.

Mong ước vậy… chắc không quá đáng đâu, ha?

10

【Gặp lại anh – 20.05.2019】

Tao sắp ra ngoài gặp anh rồi đó!

Dắt Trường Sinh đi cùng !

Vì chuyện mà tao đã chuẩn bị mũ lưỡi trai, khẩu trang, còn có áo khoác gió màu đen nữa, ha ha, nhìn như một phóng viên săn tin ấy.

Tao chỉ cần nhìn anh từ xa một cái là được rồi!

Nhật ký à, chờ tao quay về nhé!

Tao về rồi đây.

Anh vẫn đẹp trai như , còn cao hơn, nhưng gầy đi nhiều lắm.

Ban đầu tao tính nhìn một cái là đi.

Nhưng anh nhìn… không vui chút nào.

Rõ ràng ngày anh rất hay cười.

Không kìm được, tao đã đi theo anh.

Không biết tại sao anh lại đến bệnh viện.

Tại sao lại đi khám tâm lý?

Sau khi anh rời đi, tao đến hỏi bác sĩ của anh.

Ông ấy không chịu nói.

Nói là chuyện riêng của bệnh nhân.

Tao năn nỉ , cuối cùng ông ấy thở dài, kể sơ về tình trạng của anh.

Anh bệnh rồi.

Bệnh nặng nữa là đằng khác.

Cái chết của ba mẹ là một cú sốc quá lớn.

Còn việc tao ra đi… khiến anh tự trách nặng nề.

Anh cảm thấy là do anh vô dụng, không chăm sóc được cho tao, nên tao chán ghét anh, bỏ anh mà đi.

Vì thế, thậm chí… anh bắt đầu tự hại bản thân.

Tao .

rồi lại cười.

Anh đúng là đồ ngốc.

Là do tao vô dụng chứ.

Tao chỉ biết kéo anh .

Anh là người anh tuyệt nhất trên đời .

Anh có để dành tiền tiêu vặt suốt năm, chỉ để mua cho tao một món quà sinh nhật đắt đỏ.

Anh có đánh mấy thằng du côn trong trường vì dám bắt nạt tao, dù sau đó bị kỷ luật.

Anh có gánh vác tất sau khi ba mẹ qua đời, chịu đựng mọi áp lực, vẫn cố gắng để tao sống đầy đủ, không thiếu gì.

Sao tao lại ghét anh được chứ?

Phóng viên Lâm đột nhiên ngừng lại.

Giơ cuốn nhật ký ống kính.

Mọi người chú ý thấy trang giấy —ngoài nét chữ thanh thoát ra—còn có dấu tích bị nước mắt thấm ướt rồi khô lại.

“Chắc là cô ấy đã rất . Nước mắt ướt trang nhật ký …”

Mắt phóng viên Lâm cũng ươn ướt.

Anh chỉnh lại giọng nói run vì nghẹn.

Tao đúng là vô dụng.

Không được gì .

Tao chỉ biết đứng đó, nhìn anh đi ngang qua tao, không đủ can đảm chạy đến lấy anh.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, anh đã lập tức quay đi.

Anh không nhận ra tao nữa rồi.

Cũng đúng.

Tao bây giờ… chẳng ra người cũng chẳng ra ma.

Tốt nhất là đừng để anh thấy tao nữa.

Tao không muốn anh buồn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương