Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11
Lâm Mặc bị cảnh sát đưa đến đồn, bố mẹ anh ta cũng đi theo.

Nhìn tôi, anh ta xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn thẳng.

Cảnh sát nói với tôi rằng họ đã tìm ví của tôi trong nhà anh ta, điện thoại còn lưu lại các giao dịch mua vé máy bay, đặt khách sạn và vé tham .

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, anh ta đã mua cho mình không ít quần áo hàng hiệu.

Đúng là một kẻ đa tình, khi có tiền cũng không quên đặt may cho Tống Hàm Hi vài chiếc váy đắt tiền.

“Camera trường cũng ghi lại cảnh anh ta ăn trộm, em khởi kiện hay…”

Quả nhiên, Lâm Mặc vừa mới tìm được chút tự tôn trước mặt Tống Hàm Hi, làm sao dám thừa nhận mình nghèo rớt mồng tơi?

Vì vậy, anh ta để mắt đến chiếc ví của tôi, tin tưởng tuyệt đối vào việc “camera đã tắt”.

Có lẽ anh ta cũng hiểu rõ tính cách tôi trước đây, luôn bất cẩn, đánh rơi ví không ít lần.

Nên với tâm may rủi, anh ta đã bước vào con đường không lối thoát.

Lúc này, anh ta nhìn tôi với ánh mắt van xin:
“Kiều Kiều, anh chỉ là thời mù quáng, chúng ta giải quyết riêng nhé? Anh sẽ trả lại tiền cho em!”

Tôi cười :
“Anh trả? Trong thẻ còn hơn 20 , giờ chỉ còn chưa đầy 9 .”

Mắt anh ta đỏ hoe, giọng đầy uất ức:

“Thôi thì… anh sẽ hủy vé máy bay, không đi du lịch !”

Sau một hồi loay hoay, kết quả là: không thể hoàn lại dù chỉ một .
Vé máy bay giảm giá không được hoàn, quần áo hàng hiệu đã cắt mác, anh ta vật lộn tiếng đồng hồ chỉ hoàn lại được một ít tiền vé tham và khách sạn.

Cuối cùng, anh ta vứt điện thoại xuống, khóc :

“Cho anh thêm thời gian, anh định sẽ trả! Nhìn vào tình cảm nhiều năm của chúng ta, tha cho anh đi!”

Tôi nghe mà buồn nôn.

Anh ta nợ tôi đâu chỉ mười này, thứ anh ta nợ tôi cả đời anh ta cũng không trả nổi.

Còn cái gọi là tình cảm kia, chính là nỗi nhục của nửa đời trước tôi, sao tôi có thể mù quáng đến mức yêu một kẻ như anh ta?

Tôi quay sang cảnh sát:
“Chú cảnh sát ơi, cháu khởi kiện.”

Lâm Mặc tuyệt vọng nhìn tôi, trong mắt chỉ còn lại hối hận, bố mẹ anh ta cũng níu tay tôi van xin:

“Con gái, cho nó một cơ hội đi, nó còn trẻ, vào tù thì đời hỏng rồi! Chúng tôi định sẽ bồi cho con! Nhà chỉ có mỗi nó, mất nó chúng tôi sống sao nổi!”

Tôi không mềm lòng.

Tôi đâu ép anh ta trộm cắp, chính lòng tham và sĩ diện của anh ta đã đẩy anh ta vào đường cùng.

“Số tiền tuy lớn, nhưng cải tạo tốt, không bao lâu cũng có thể ra tù làm lại cuộc đời.”

Lâm Mặc đã trưởng thành, trước tòa, với chứng cứ rõ ràng, bị tuyên ba năm tù.

Khi bị cảnh sát dẫn đi, anh ta run rẩy không thành hình.

Đi ngang qua tôi, anh ta quỳ sụp xuống, khóc thảm thiết:

“Kiều Kiều, anh thật sự biết lỗi rồi, cứu anh đi, anh không vào tù!”

Tôi nhẹ nhàng đá anh ta ra:

“Tự làm tự .”

Quay lưng, tôi bước đi phóng khoáng.

12
Tòa phán quyết Lâm Mặc phải bồi toàn bộ thiệt hại cho tôi.
Tống Hàm Hi, với tư cách là người hưởng lợi từ tiền ăn trộm, cũng phải một phần bồi — tổng cộng 34.250 tệ.

Số tiền không lớn, nhưng đủ để đè bẹp Tống Hàm Hi.

Cô ta tìm đến căn hộ của tôi, xông vào mắng chửi:

“Sao mày nhẫn tâm thế? Lâm Mặc từng đối xử tốt với mày thế, anh ta còn là bạn trai mày, mày nỡ lòng đẩy anh ta vào tù!”

Tôi bật cười:

“Mày cũng biết anh ta là bạn trai tao à? Lớn tiếng thế, sợ người ta không biết hai mày là cặp đôi chó má trời sinh à?

Mày nói lời đạo đức giả này, lẽ mong tao vì tình cảm với anh ta mà tha cho mày?”

“Thôi đi, không phải chúa mà đòi mắc bệnh chúa.”

Cô ta dậm chân:

“Tao không trả tiền đâu! Còn tiền trong nhà, mày trả lại ngay, không tao cũng báo cảnh sát!”

Tôi giả vờ ngạc nhiên:

“Ồ? Mày dùng tiền Lâm Mặc ăn trộm của tao, mà còn đòi ngang à?”

Cô ta ngạo nghễ gật đầu:

“Ừ, tiền của mày phải là tiền của bố mẹ mày sao? Giờ họ đã bị tao dụ dỗ, sau này tiền đều là của tao, tao dùng trước một chút có sao?”

“Hơn , tiền đó là Lâm Mặc trộm, liên đến tao? Tao có ép anh ấy trộm đâu?
Anh ta tự ngu, ngu như heo, tao rơi vài giọt nước mắt là chạy theo như chó săn!”

Nhìn cô ta khác hẳn vẻ ngoài hiền lành, tôi không hề ngạc nhiên, kiếp trước, cô ta cũng vậy.

Không tiếp tục tranh cãi làm mất giá trị bản thân, tôi đóng cửa, chỉ để lại một câu:
“Đến ngày 30 tháng này, không trả tiền, tao sẽ yêu cầu tòa thi hành .”

13
Hôm sau, bố mẹ tôi dẫn Tống Hàm Hi mắt đỏ hoe đến tìm tôi.

“Khương Kiều Kiều, bố mẹ nuôi con bao nhiêu năm, cuối cùng con đối xử với bố mẹ như thế này à?”

Tôi liếc nhìn họ:

“Con có chửi hay đánh hai người không? Hai người tự bị nó lừa, tỉnh mà giả vờ mê, còn dám đến nói với con?”

Mẹ tôi lùng:

“Chỉ vài tệ thôi mà, cần phải bức ép Hàm Hi như vậy?”

Tôi cười:

“Sao không cần? Đó vốn là tiền của con, không, mẹ thay nó trả đi?”

ngày nay tôi không nhà, cuộc sống của họ tự xoay xở nhưng sau nhiều năm sống sung sướng, tiền tiết kiệm của họ cũng không nhiều.

Mẹ tôi mặt đỏ bừng, không nói nên lời, bố tôi trực tiếp tư cách phụ huynh ra áp đảo:
“Mày rốt cuộc là con gái chúng tao, tiền của mày phải là tiền của chúng tao sao? Tài sản của mày đương nhiên phải có phần của chúng tao!”

Tôi giọng:

“Con không đồng ý, các người không phục, có thể kiện lên tòa, thắng kiện, con không còn để nói.”

Bố mẹ nhìn nhau, lập từ bỏ ý định, khả năng thắng kiện quá thấp, họ cũng hiểu rõ hành động đòi tiền này nực cười thế nào.

Cuối cùng, mẹ tôi nghiến răng:

“Không hiểu sao tao lại đẻ ra một bất hiếu như mày! Từ hôm nay, tao cắt đứt hệ mẹ con! Trừ khi mày giao tiền cho tao quản , không, sau này mày coi như không có bố mẹ!”

Tình cảm gia đình, trước đây tôi rất coi trọng.

Tiếc rằng, từ kiếp trước tôi đã hiểu rõ — bố mẹ tôi dường như không giống người khác.

Họ dễ dàng bị người ngoài mê hoặc, không tâm cảm nhận của tôi, giống như Lâm Mặc không có hệ huyết thống, vội vàng đưa thi thể tôi vào lò hỏa táng, để Tống Hàm Hi dễ dàng thay thế vị trí của tôi…

Những ký ức ấy hiện lên, ánh mắt tôi băng:

“Được, từ nay tôi không có bố mẹ, các người cũng không có con gái.”

Hai người sửng sốt, dường như không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng thế nhưng lời đã nói ra, không thể rút lại.

Hai người thất thểu bỏ đi, Tống Hàm Hi trước khi đi, vênh váo như sắp bay lên trời:
“Tao đã nói rồi, tao sẽ trở thành con gái duy trong nhà. Khương Kiều Kiều, ngày khổ của mày đến rồi!”

Tôi mỉm cười:
“Cố lên, chỉ còn ba ngày là đến ngày 30.”

14
Đã không còn là con gái của Khương Hàn và Tô Lẫm, tôi cũng không cần mềm lòng .

Tôi liên hệ ty môi giới bất động sản, tôi bán căn biệt thự họ đang , khi dẫn nhân viên đến thu nhà, Khương Hàn và Tô Lẫm dữ:

“Mày có quyền bán nhà của chúng tao?”

Tôi bình thản:

“Vì căn nhà này đứng tên tôi, do đủ chưa?”

Hai người đứng nhìn chúng tôi ký hợp đồng, Tống Hàm Hi bên cạnh la hét:

“Chú dì ơi, không thể để chị ta bán nhà được! Bán rồi con đâu? Đây không phải nhà của cô chú sao?”

Tô Lẫm nghiến răng nhìn tôi:

“Mày cần phải tuyệt tình đến thế sao?”

Khương Hàn đến mắt trợn ngược:

“Biết thế, đã không đứng tên nó!”

Tôi ký nốt chữ cuối cùng, ngẩng đầu lên:

“Tiền mua nhà là của tôi, tôi có quyền xử , trời còn sớm, các người dọn đồ ra đi nhanh đi.”

người bọn họ hằn học nhìn tôi, tôi không tâm.

Ngày 30, nhân viên tòa đi cùng tôi thi hành bồi , trong khi ty bất động sản cũng không nhịn được, cùng đến nhà họ Khương.

Ban đầu, họ không bồi , nhưng khi nhân viên tòa nghiêm túc xử , họ sợ phải trách nhiệm hình sự, đành miễn cưỡng đưa tiền.

Khi ty bất động sản đuổi họ ra khỏi nhà, họ chưa kịp thu dọn đồ đạc, chăn màn, nồi niêu xoong chảo vung vãi khắp nơi, cuối cùng, người đứng trước cánh cửa đã khóa chặt, khóc :
con gái độc ác! Đáng lẽ nên bóp cổ nó từ bé!”

Tống Hàm Hi khóc đến rách giọng:

“Chú dì ơi, cứ để chị ta đồ sao? Chú dì là bố mẹ chị ta, chị ta phải giao tiền cho chú dì chứ!”

Có lẽ đã đến đường cùng, Khương Hàn nghiến răng:

“Đi kiện nó!”

Vụ kiện này không có bất ngờ, tôi đã trưởng thành, có khả năng tự quản tài sản, họ không được một xu, còn phải bồi chi phí kiện tụng.

tệ lại tay tôi, Khương Hàn bất mãn:

“Con gái ruột, còn không bằng cháu gái, tao tội tình mà gặp phải này!”

Tôi cười đến chảy nước mắt, mở điện thoại, phát cho họ xem hai đoạn video.

15
Đoạn thứ , dưới biệt thự, Tống Hàm Hi đắc ý nói với tôi:
“Tao biết rồi, mày bố mẹ thiên vị tao nên sốt ruột đúng không? Ha ha, tao sẽ chiếm trọn tình yêu của họ, đuổi mày ra khỏi nhà!”

“Thì sao? Tao không sống tốt sao? Họ đáng chết, sự tồn tại của họ là để tao sống!
Hơn , tao sẽ cướp đồ của mày, đến lúc đó, mày sẽ phải quỳ gối xin tao!”

Đoạn thứ hai, cửa căn hộ, Tống Hàm Hi :
“Ừ, tiền của mày phải là tiền của bố mẹ mày sao? Giờ họ đã bị tao dụ dỗ, sau này tiền đều là của tao! Lâm Mặc tự ngu, ngu như heo, tao rơi vài giọt nước mắt là nó chạy theo như chó săn!”

Giọng điệu đầy tự mãn của cô ta hiện rõ, Khương Hàn và Tô Lẫm trợn mắt nhìn Tống Hàm Hi.

Cô ta chỉ vào tôi:
“Mày… mày dám quay lén!”

Tôi không thèm đáp, nhìn Khương Hàn với Tô Lẫm:

“Hai người cũng chỉ là hai con chó săn thôi.”

Khương Hàn , tát Tống Hàm Hi một cái:

“Mày sao nhỏ tuổi mà độc ác thế? Hại cha mẹ mày, ham tiền, còn ly gián tình cảm gia đình chúng tao!”

Tô Lẫm cũng không nhịn được, tát thêm một cái: “Nhà tao tan nát chỉ vì mày!”

Tống Hàm Hi khóc , lần này là khóc thảm , vừa giãy giụa vừa điên cuồng, Khương Hàn túm cổ áo cô ta, ném ra xa:
“Mày hại chúng tao bao nhiêu, còn dám ăn vạ?”

Tô Lẫm lùng:
“Tiền chúng tao bồi cho mày, mày phải trả lại !”

Tống Hàm Hi gào lên:
“Tôi có ép các người đâu? Là do các người tự nguyện!”

Hiện trường hỗn loạn, nhưng tôi đã đi xa.

16
Kết quả thi đại học bố, tôi đỗ vào một trong những trường đại học top đầu Bắc Kinh, Trình Oánh Oánh và bạn bè rủ tôi đi du lịch.

Sau chuyến đi, Oánh Oánh kể cho tôi nghe chuyện sau khi Tống Hàm Hi bị đánh, Khương Hàn và Tô Lẫm đưa cô ta quê, cô ta khóc van xin, ôm chân Tô Lẫm:

“Đừng đuổi cháu , cháu sẽ thay đổi! quê cháu không có tiền học đại học, chú cháu sẽ bắt cháu đổi tiền hồi môn!”

Tô Lẫm đá cô ta ra:
“Cút đi, còn giả vờ ! Nhà tao không nhìn mày !”

quê, cô ta bị người chú như sói đói gả cho một gã đàn ông hơn 40 tuổi, làm mẹ kế của ba trẻ, đổi 10 tệ tiền hồi môn.

Nghe đến đây, tôi chỉ buồn cười, Tống Hàm Hi giả vờ đáng thương bao lần, Khương Hàn và Tô Lẫm cũng thương xót bao lần.

Nhưng lần này đáng thương , lại không nhận được sự thương hại của ai, ba ngày trước khi nhập học, Khương Hàn và Tô Lẫm lại tìm tôi.

Họ đứng trước cửa, lúng túng.

Trước ánh mắt lùng của tôi, Khương Hàn lên tiếng trước:

“Con gái, bố mẹ trước đây bị Tống Hàm Hi lừa, mờ mắt, con mới là con ruột, cho bố mẹ cơ hội sửa sai nhé?”

Tô Lẫm khóc nắm tay tôi:
“Con là máu thịt của mẹ, mẹ sao nỡ cắt đứt tình mẫu tử?”

Nhìn ánh mắt chân thành của họ, tôi chợt nhớ lại những ngày tháng trước khi Tống Hàm Hi xuất hiện, nhưng ký ức đã mờ nhạt, bức ảnh ố vàng không thể phục hồi.

Tôi rút tay lại:
“Xin lỗi, tôi không quen các người.”

Họ khóc , van xin, dùng từ “con gái” để gợi lại thứ tình cảm mà chính họ đã chà đạp.

Tôi đóng cửa.

Nửa đêm, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố, lòng nhẹ nhõm khó tả.

Tôi vào đại học, bắt đầu cuộc sống mới.

Năm hai đại học, tôi nghe tin Tống Hàm Hi chết quê.

Cô ta vốn chỉ là một cô gái quê mùa, từng mơ ước cao xa, leo lên nhà tôi, sống một thời gian sung sướng.

Khi trở , không nổi cảnh nghèo khó, ngày ngày khóc , cô ta xui xẻo, định trả lại.

Nhưng tiền hồi môn đã bị người chú tiêu sạch, nhà không mất cả người lẫn tiền, nên tuy không trả lại nhưng cũng đối xử tử tế.

Người hay nhậu nhẹt, mỗi khi bực lại đánh đập cô ta, cô ta không nổi, định bỏ trốn, nhưng bị nhà đánh hội đồng.

Sau đó, cô ta có thai, thái độ nhà khá hơn một chút, nhưng để phòng trốn thoát, họ nhốt cô ta trong phòng.
Cô ta định trèo cửa sổ chạy, nhưng trượt chân rơi từ tầng ba xuống, tuy không cao, nhưng thai đã lớn, kết cục là một người chết, hai mạng.

Nghe xong, tôi không cô ta đáng thương, cô ta cũng phải người tốt, không vì ích kỷ, có lẽ cha mẹ cô ta đã không chết.

Đó là quả báo.

Còn tôi — hướng phía mặt trời mà sống.

.

Tùy chỉnh
Danh sách chương