Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3.
Chiều hôm đó tôi dẫn Bạch Dự đi chọn vài bộ quần áo, dù anh có là “ bao phòng VIP” đi nữa thì khí thế ngoài cũng không được lép vế.
May mà anh cũng có dáng người xứng tầm, chuẩn như “móc áo biết đi”, mặc cái gì người cũng đẹp ngút ngàn.
Kế hoạch của tôi là dùng ngoại hình để tạo áp lực ngay đầu, đó tùy cơ ứng biến.
Nhưng mà khi đẩy cửa phòng VIP ra, tôi cứng đơ người khi thấy rõ người ngồi trong.
Ơ, đây chẳng thằng bạn thân chí cốt của tôi, Trương Dịch sao?
Bảo sao mẹ tôi cứ ra vẻ bí mật, chỉ nói là người , cứ đi là được.
Nào chỉ là bình thường, còn là mức không thể hơn đấy! chắn là nó cũng bị bố mẹ ép tới đây.
Tôi ngay lập tức hạ thấp cảnh giác và nghĩ bụng, thôi coi như đi với bạn vậy. Tôi quay đầu ra hiệu cho Bạch Dự lui về , nhưng ai ngờ cái tên này chẳng có mắt nhìn, đi thẳng bàn, còn bày ra cái vẻ mặt đáng ghét: “Em yêu à, đứng ngẩn ra gì, mau lại đây ngồi đi chứ?”
Eo ơi, tôi nổi hết da gà, ngồi chưa nóng ghế mà đã thấy Trương Dịch nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, tôi sợ cậu ta hiểu nhầm rồi về mách lẻo với bố mẹ tôi thì toi nên vội vàng giải thích: “Đây là Bạch Dự, tớ đi thuê đấy.”
Nghe vậy, Trương Dịch chỉ cười: “Đói chưa, ngồi đi, đồ sắp ra rồi.”
Vừa khéo, trên bàn toàn những món tôi thích.
Tôi ngon lành, tám chuyện với Trương Dịch cũng rôm rả, nhưng riêng cái tên cạnh thì cứ ngồi lì ở đó, bảo về cũng không về, y như một tảng băng khiến không khí quanh tôi lạnh toát.
Tôi rùng mình, liếc anh mấy cái mà anh chẳng thèm nhìn, chỉ thất thần ngắm đâu đó trên bàn.
Thôi kệ, tôi cứ tiếp.
Trương Dịch gắp đồ cho tôi: “ nhiều chút đi.”
Vừa mới chạm đũa món thì bị Bạch Dự dùng đũa chặn lại.
Có lẽ vì lịch sự, hoặc nể mặt tôi, Trương Dịch chỉ hơi ngạc nhiên nhìn anh, nhưng tôi thì khó chịu ra mặt: “Anh bị điên đấy à?”
Bạch Dự giả bộ vô tội, nhún vai: “Không có mà, lỡ tay thôi.”
Xời, tôi mù .
Tôi chuẩn bị dạy anh một bài học thì Trương Dịch chen : “Không sao, dù sao chúng ta cũng gần xong rồi.”
Cậu ta cười cười, liếc qua Bạch Dự: “Hay chúng ta đổi chỗ nói chuyện, còn… anh Bạch thì…”
Tôi gật đầu: “Được, Bạch Dự, anh về đi.”
Sắc mặt Bạch Dự tối sầm hệt như vừa nhầm đồ ôi, anh không nói không rằng kéo tay tôi đi thẳng.
Vừa bước ra hành lang, khi tôi kịp chửi thề, cô đang đi về phía tôi ở hành lang đã tiếng .
Cô đi qua chúng tôi, dừng lại cạnh người Trương Dịch và nói với giọng vui mừng: “Ồ, trùng hợp ghê.”
Các bạn ạ, vậy, với giác quan thứ sáu của phụ nữ, quả dưa này chắn đã chín rồi.
Tôi lập tức kéo Bạch Dự né sang một , khoanh tay lại và hóng hớt.
Nhưng… Trương Dịch, sao im thin thít thế, cậu mau nói gì đi chứ?
Ngược lại, cô kia thì biết “chiều” đám hóng hớt, vừa đi về phía cậu ta vừa nói: “Chúng ta… nói chuyện được không?”
Trương Dịch tái mặt, có lẽ là vì ngại. Cậu ta nhìn tôi và mở miệng nhưng không nói gì.
Hầy, anh bạn, tôi hiểu mà.
Tôi lập tức cánh chim đẩy thẳng cô nàng lòng cậu ta, rồi kéo Bạch Dự chạy, vừa chạy vừa hét: “Người anh em, không cần cảm ơn!”
Trong lòng tôi thỏa mãn, thậm chí còn tượng ra một câu chuyện bi đát lãng mạn giữa họ.
Chạy được một đoạn, tôi mới nhận ra Bạch Dự đang cười gian, một nụ cười tôi rợn tóc gáy.
Tôi hất tay anh ra, cảnh cáo: “ cười là tôi bỏ qua vụ nãy, nói cho anh biết, anh mà còn…”
Chưa dứt , anh bỗng nghiêm túc: “Vậy là cô không thích cậu ta?”
Tôi bối rối: “Tôi nói thích bao ? Tôi với cậu chỉ là bạn, bạn bè bình thường thôi.”
Mà sao tôi giải thích cho anh nghe nhỉ?
Tôi liền dí tay n.g.ự.c anh, hung hăng: “Bạch Dự, anh nhớ rõ thân phận của mình, bây chúng ta là quan hệ thuê mướn đấy. Anh nghe tôi, bày trò nữa, rõ chưa?”
Chưa kịp rút tay về, một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt anh dịu dàng lạ thường: “Được, nghe theo cô hết.”
Tôi giật mình rút tay, trời đất, anh này bị cửa kẹp đầu hay sao, mỗi ngày lại càng kỳ quặc.
4.
hôm xem mắt về, mẹ tôi ngày nào cũng kết quả, còn mình được một vụ lớn.
Nghe tôi bảo không thích Trương Dịch, ngạc nhiên như thể tôi chê xoài cát Hòa Lộc.
Tôi cạn thật sự đấy, chẳng hiểu sao mẹ mình lại hiểu lầm mức đó.
Vấn đề là, cái miệng này của tôi lại đi kể thêm chuyện gặp bạn của Trương Dịch hôm đó. Thế là mẹ tôi càng tin rằng tôi “không thích” chỉ là mạnh miệng, còn lén liên lạc với Trương Dịch.
Và đây, Trương Dịch đang ôm bó hoa đứng cửa nhà tôi.
Tôi ngại nhưng lễ phép nhận lấy: “Là lỗi của tớ, tớ chưa nói rõ với mẹ nên mới hiểu lầm, yên tâm, lát nữa tớ sẽ giải thích.”
Trương Dịch lúng túng, định nói gì đó, mặt đỏ bừng. Tôi thấy vậy liền : “Hay để tôi gọi cho mẹ bây nhé?”
Vừa rút điện thoại, đã bị cậu chặn lại, lí nhí: “Nhĩ Nhĩ… thật ra tớ… thích cậu…”
Tôi tai mình hỏng, há hốc mồm: “Hả?”
Cả người sững lại, đầu óc trống rỗng.
Chuyện này xảy ra khi nào vậy? Trông đâu có giống vậy đâu?
Tôi nhớ tới hôm đó cô kia, chẳng lẽ muốn “bắt cá hai tay”?
Tôi buột miệng : “Cô hôm đó là ai vậy?”
Thề là tôi chỉ tò mò thôi, nhưng lọt tai Trương Dịch và cả Bạch Dự, người vừa bước xuống, thì câu đó lại nghe như… ghen tuông.
Họ nhìn nhau một , cả hai đều có biểu cảm phức tạp.
Trương Dịch trầm giọng: “Sao anh ta lại ở đây?”
Bạch Dự cười lạnh: “Sao? tỏ chưa kịp ra khỏi miệng đã định giành quyền chủ nhà rồi à?”
Hai “ông Phật” một trái một cãi nhau ỏm tỏi, tôi đứng giữa như bị kéo vở hài kịch.
Tôi đảo mắt, ngắt : “Trương Dịch, nói đi, cô đó là ai?”
Cậu hơi bối rối: “Nhĩ Nhĩ, tớ và cô đã là quá khứ rồi, thề là bây không còn gì cả. Cô tên Lâm Lâm, nhau khi tớ du học, ở nhau một thời gian nhưng chia tay rồi, bây hoàn toàn không liên quan gì.”
Hóa ra là nhau hồi đi du học, khó trách bạn bè như chúng tôi chẳng ai biết.
Tôi tiếp: “Thế còn cậu, thích tôi khi nào?”
Đôi mắt cậu sáng , kể rằng thời cấp ba đã có chút rung động, nhưng vì tính cách tôi quá khác cậu.
Trong khi cậu ta dịu dàng và thích sự yên tĩnh, còn tôi thì nhanh trí và năng động, vậy nên cậu ta không dám thừa nhận.
khi học đại học thì cậu ta ra nước ngoài, đó gặp Lâm Lâm, người có cùng sở thích. Hai người rất hợp nhau, cảm nhanh chóng nảy nở và họ với nhau.
Nhưng một thời gian dài chung sống, cậu ta thấy cuộc sống như vậy thật nhàm chán, thế là lại nghĩ tôi ở một đất nước xa lạ.
Cậu ta đã chia tay với Lâm Lâm và trở về nước cách đây không lâu. Vài ngày , cậu ta đã sắp xếp một buổi xem mắt với tôi nhờ có mối quan hệ của bố mẹ tôi.
Nhưng cậu ta lại không ngờ Lâm Lâm sẽ đi theo mình về nước, và để tôi nhìn thấy chuyện này…
Tôi nghe xong, chỉ biết: …
Anh chàng này thật khéo, nói dối cũng thành thật, thật cũng hóa lắm chiêu. Một mình thôi mà 7749 cái ý .
Nhìn lại người bạn thân nhiều năm, tôi bỗng thấy xa lạ.
Đây là ai? Bạn tôi hay một “tra nam” đa ? Sao miệng cậu ta nói ra lại nghe như bản ca đầy oan ức thế?
Tôi còn thấy tiếc cho Lâm Lâm.
Tôi hít sâu, nghiêm túc hơn bao hết: “Trương Dịch, chúng ta lớn với nhau, cậu hiểu tớ thế nào rồi đó. Bất kể kia hay bây , có suy nghĩ gì thì đó là chuyện của cậu, nhưng tớ chưa từng thích cậu, chỉ coi cậu là bạn. Vì nghĩa gia đình, hôm nay tớ coi như chưa nghe gì, cậu nhắc lại nữa. Chúng ta là bạn, không ai khó xử.”
Nói xong, tôi gọi video cho mẹ, định nhân cơ hội giải thích rõ để mai mối nữa. Ai ngờ như trẻ con, cứ khăng khăng lý do, còn nói không có lý do gì để không thích với điều kiện này của Trương Dịch.
Tôi… thật sự cạn , ai cho tôi biết não mẹ tôi hỏng nào được không?
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều nhưng không hiểu được, cho tới khi…
Tôi lướt qua Bạch Dự yên lặng ở , hai mắt bỗng lóe sáng.
rồi, của trời cho đây chứ đâu, dùng ngay!
Tôi lập tức quay camera về phía anh: “Mẹ, thật ra con có bạn rồi, chính là anh .”
Câu nói vừa dứt, ba gương mặt đều ngẩn ra.
Tôi nhìn Bạch Dự đang sững sờ, sợ anh bị lộ nên vội vàng nháy mắt ra hiệu. Cũng may là anhphản ứng cũng nhanh, vài giây liền mỉm cười hoàn hảo: “Vâng, cháu chào cô, cháu là bạn của Nhĩ Nhĩ…”
Mẹ tôi nghe xong còn vui hơn trúng số, nếu không đang du lịch nước ngoài đã phi về ngay. lập tức gạt tôi sang một , bảo anh cầm điện thoại tầng hai.
Còn lại tôi và Trương Dịch nhìn nhau trong sự hoang mang.
Dù Bạch Dự có đẹp đâu, mẹ tôi cũng không thể quên con mình chỉ vì con rể chứ???
Thôi kệ, chỉ cần nay gán ghép linh tinh nữa là được.
này, Trương Dịch : “Cậu… thật sự hiểu rõ anh ta sao?”
Tôi nhún vai, dù sao cũng là giả nên không quan trọng lắm: “Cứ tìm hiểu thôi, thời gian còn nhiều mà.”
Cậu cau mày: “Cậu còn chẳng biết anh ta là ai, cẩn thận bị lừa đó. Nhĩ Nhĩ, để bản thân bị tổn thương.”
5.
Trương Dịch đi được một thì Bạch Dự mới xuống tầng.
Tôi nhận lại điện thoại: “Mẹ tôi và anh nói gì thế?”
“Không có gì, cũng chỉ là những câu quan tâm kiểu mẹ vợ thăm con rể thôi.”
Tôi dựa người sofa, nghịch móng tay, khóe môi cong nụ cười lạ: “Bạch Dự, anh không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi liếc thấy Bạch Dự khẽ run người.
Một , anh lại cười, vẻ thản nhiên: “Xem ra tôi lộ rồi, cứ ít nhất có thể chống được một tháng.”
Tôi lười cả ngẩng mắt: “Đỗ Dự Bạch, Bạch Dự, tôi nên gọi anh thế nào đây?”
Anh đột nhiên kéo tay tôi, giọng thành thật: “Tiểu Nhĩ, xin lỗi, tôi không cố ý lừa em đâu.”
Tôi hất tay ra, giọng lạnh đi: “Đương nhiên rồi, công tử nhà họ Đỗ sao có thể rảnh để đi lừa tôi chứ. Nói đi, mục đích của anh là gì?”
Anh có chút hoảng: “Nếu tôi nói… tôi thích em, em có tin không?”
Tôi dừng lại động tác nghịch móng tay, tự giễu: “Ôi, Giang Nhĩ Nhĩ tôi là quyến rũ quá đi, một ngày mà được tận hai anh đẹp tỏ , tin này mà lộ ra mấy chị em nhấn chìm tôi mất.”
Mắt Đỗ Dự Bạch tối đi, tôi chưa để anh nói tiếp đã chặn lại: “Công tử đây xem kịch cũng đủ rồi, chơi cũng vui rồi, ơn dọn đồ sớm, tối tôi không muốn thấy anh trong nhà nữa.”
Nói xong tôi quay người đi luôn.
công nhận, cấp bách là bạn thân đáng tin.
Tôi vừa nhắn tin cho Lộ Thất, cô nàng đã còn nhanh hơn tôi.
Hai mắt sáng như đèn: “Tớ nói rồi mà, lần đầu gặp Bạch Dự… à không… Đỗ Dự Bạch, tớ đã thấy , chỉ là không dám . Ai mà nghĩ công tử nhà họ Đỗ lại giả bộ đáng thương để ở nhà cậu chứ…”
Lộ Thất nhấp ngụm rượu, tiếp tục tám: “Nhĩ Nhĩ, cậu định thế nào?”
Ngón tay tôi gõ gõ ly: “Thế nào là thế nào?”
“Về chuyện Đỗ Dự Bạch đó, anh ta tỏ rồi, cậu tính sao?”
“Ai biết anh đang giở trò gì, dù đây chưa gặp nhưng Đỗ Dự Bạch nổi tiếng trong giới rồi, con người thế nào cậu chưa nghe sao?”
Lộ Thất gật đầu: “Ừ cũng , ai cũng nói công tử họ Đỗ rất khó đối phó, đặc biệt là trên thương trường, ra tay rất gọn lẹ.”
“Nhưng mà…”
Lộ Thất bỗng phấn khích: “Nhĩ Nhĩ, nếu anh ta lạnh lùng như tin đồn, mà lại vì cậu giả bộ đáng thương, thì anh ta là để tâm dữ dội đó!”
Tôi lườm Lộ Thất: “ có mơ mộng linh tinh, hại thân đấy.”
Cô nàng đảo mắt: “Mơ mộng giúp tớ sống vui hơn mà!”
Tôi lười trả , cứ thế nâng ly uống liên tục.
Tôi cũng chẳng biết mình đang tức giận chuyện gì… Là giận Trương Dịch hai mặt? Hay giận Đỗ Dự Bạch lừa tôi như kẻ ngốc?
Nói chung, lòng tôi cứ khó chịu!
Tôi muốn uống rượu, mang rượu đây!
Khi tôi quay lại nhìn, Lộ Thất cứ lượn lờ mắt.
Tôi giữ vai cô nàng: “Lộ Thất, lượn nữa, thêm phát nữa là tớ ói người đấy.”
Ơ, không , sao Lộ Thất lại tự nhiên biến thành Đỗ Dự Bạch rồi?
Tôi bực bội vung tay đ.á.n.h anh, nói ngắc ngứ: “Đi qua đi lại cái gì… uống rượu cũng không yên… Đỗ Dự Bạch… anh coi tôi là cái gì hả… Tôi là Giang Nhĩ Nhĩ nhé… xưa nay chỉ có tôi trêu người khác, sao lại bị anh lừa… truyền ra ngoài thì mặt mũi tôi còn đâu…”
Nói đây tôi òa khóc: “Tôi… tôi… này còn sống thế nào nữa…”
Hu hu hu…