Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt tôi tức trào .
Đây là lần tiên Thao Thiết này rơi nước mắt lòng trong đời.
Nhưng chưa kịp rơi xuống.
Đã bị tôi dùng vạt áo nhanh chóng lau .
Cái tên đáng ghét này, lại giành công.
Kẻ xấu rõ ràng là do tôi đánh chạy.
20.
khi Minh Duệ bị cảnh sát đưa , khăng khăng rằng vết thương trên đều là do tôi gây .
tôi là quỷ, là dã thú.
Cảnh sát liếc nhìn ảnh của tôi, mắt trắng dã gần muốn lật lên trời.
“Việc bắt cóc anh còn làm , giờ giả điên có tác dụng gì.”
“Cô bé gầy gò nhỏ xíu thế kia, làm có khiến anh thành nông nỗi này?”
“Hay là anh cô bé ấy là Võ Tắc Thiên luôn ?”
“Chúng tôi có quy trình kiểm tra nghiêm ngặt, anh giả vờ giả vịt là vô dụng thôi.”
“Khai khoan hồng, ngoan cố sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!”
Minh Duệ gãi gãi , nghi ngờ không biết có óc có vấn đề rồi không.
Thế nhưng cơn đau nhói ở lưng lại không ngừng nhắc nhở rằng đó là .
Cuối cùng, ta lại tự làm phát điên .
Nhưng đã suýt mất hai mẹ tôi tôi một lần rồi, làm có dễ dàng bỏ qua .
Ông ấy đã tìm luật sư giỏi nhất để tống vào tù.
Mà trong tù, chẳng bao giờ thiếu kẻ liều mạng.
Một tháng .
Tôi chính thức trở thành thành viên của trường học Xuân Hoa.
Cặp sách của đứa trẻ khác toàn sách vở bút viết, chỉ có cặp sách của tôi là khác.
Bên trong đựng đầy sữa, Coca, nước khoáng.
Chuối, bánh tuyết, cháo bát bảo.
Gần có mở cả một tiệm tạp hóa nhỏ.
Mẹ Ôn Ngôn và không hổ là nam nữ chính trong thuyết, là từng trải đời.
Tận mắt chứng kiến kỳ lạ của tôi, vậy mà không hề sợ hãi.
Ngày hôm khi việc xảy , hai đã chuyện với tôi một lần.
: “Nếu tôi không có sức mạnh này, suýt nữa đã mất cả hai mẹ con rồi.”
Mẹ Ôn Ngôn : “Bất luận thế nào, Đại Bảo sẽ không làm mẹ đau lòng, sẽ không làm điều mẹ ghét, đúng không?”
Tôi gật lia lịa.
Đang lúc tôi tràn đầy cảm động, mẹ Ôn Ngôn lấy từ lưng một cuốn 《Bộ luật Hình 》.
Tôi: “…”
Bắt một đứa trẻ sáu tuổi học luật hình , mẹ à?
Mẹ Ôn Ngôn: “Con ngoan nào, tối nay mẹ sẽ làm món bò sốt cà chua con thích nhất.”
Vì uy h.i.ế.p của món ngon, cuối cùng tôi ngồi xuống bàn học.
Không trách tôi vô dụng, trách là đồ ăn mẹ Ôn Ngôn làm quá ngon !
21.
Vừa bước vào trường, tôi đã ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Là đối thủ cũ của tôi, là bạn cũ của tôi.
Là một trong thần thú coi trọng diện nhất trong giới thần thú.
Lại sa xuống phàm trần làm học sinh học, nghĩ mà thấy buồn cười.
Tôi tự rằng, trong số học sinh học cùng cảnh ngộ, tôi tuyệt đối là may mắn nhất.
Có mami xinh đẹp, hiền lành lại biết nấu ăn.
Có papi nhiều tiền, giàu có lại đẹp trai.
Nhất định có khoe khoang một trận trò trước mặt thầy ấy.
Kết quả là…
“Chào em, bạn nhỏ Noãn, thầy là Kim Ngô, chủ nhiệm lớp của em.”
Nụ cười trên môi thầy ấy suýt không kìm .
Rõ ràng thầy ấy mới là Phượng Hoàng, tại tôi lại cảm thấy đang phun lửa?
Cái này đúng không?
Cái này đúng không?
Cùng là thần thú, thầy lại làm thầy giáo, còn tôi lại là học sinh học?
Còn Kim Ngô ư?
Tên này chẳng đã bị mấy con chim trên trời đăng ký bản quyền rồi ?
Chơi chữ muốn làm gì làm à?
Tức c.h.ế.t !
Vừa nghĩ đến việc này chịu quản giáo của thầy ấy sáu năm, tôi đã tức điên .
Tôi loay hoay mãi trong cặp sách, lôi điện thoại .
Ngồi xổm ở một góc nhỏ cạnh cửa, gọi mẹ Ôn Ngôn:
“Mami, con muốn về nhà.”
“Con có không học không?”
“Con sẽ ngoan.”
dây bên kia của mẹ Ôn Ngôn ồn ào, mẹ ấy gần dí sát vào ống nghe để trả lời:
“Đại Bảo ngoan, mẹ về làm đồ ăn ngon con.”
Mẹ Ôn Ngôn đã bắt lại nghiệp chuyên gia dinh dưỡng của .
Hiện tại khách hàng của mẹ ấy là một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới.
Công việc của mẹ ấy bận rộn, có ý nghĩa.
“Không đâu mami, vậy mẹ sẽ vất vả lắm.”
“Đại Bảo sẽ cố gắng học tập, này sẽ làm đồ ăn mami.”
Ôn Ngôn mỉm cười mãn nguyện.
“Ngoan nào, tối nay sẽ đến đón con.”
“Hai conhòa thuận nhé, đừng cãi nhau.”
có trách tôi .
Rõ ràng là cái tên đáng ghét đó đúng là ‘già mà không nên nết’.
Đặt điện thoại xuống, tôi lại ấm ức một lúc.
Đến khi tôi quay lại, phát hiện Kim Ngô vẫn đứng ở đằng xa.
Thầy ấy ngoắc tay gọi tôi.
“Trong trường không phép mang điện thoại.”
“Tan học đến chỗ thầy lấy.”
Tôi: “…”
Nghiến răng nghiến lợi giao điện thoại.
Làm khó.
Làm một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, vâng lời lại càng khó hơn.
Huhu
-Hết-