Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

🚫 CẢNH BÁO BẢN QUYỀN: Truyện là mồ hôi, chất xám và thời gian của tác giả “Chocolate A Hoa ngọt ngào”, được dịch bởi Quất Tử. Vui lòng không chép!

Tôi ôm chặt chiếc túi vải, lắp ba lắp bắp nói:

“Không… không có, chào Tổng Giám đốc Chu, tôi là em của chị Trình Dao ạ.”

“Hơ.”

Anh hoàn toàn phớt lờ mắt ra hiệu của tôi, chỉ liếc qua tôi một , nhìn lập tức lạnh đi vài phần.

tôi trừng mắt nhìn tôi một , giọng đầy cảnh cáo:

“Trình , lại đây , xuống.”

Tôi ỉu xìu lê thân lại chỗ , chỉ nghe gái nhiệt tình mời gọi:

“Tổng Giám đốc Chu, đều là người một nhà cả, xuống chung tí đi.”

Hơ, có thể… Người đàn ông mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng mà.

“Được.”

Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên, đúng Chu Vân khẽ cong môi nhìn tôi.

Ý cười trong mắt anh hoàn toàn không có chút ấm áp nào, ngược lại còn giống như một đe dọa.

Anh xuống chiếc ghế chính vừa được nhường lại, đúng đối diện tôi, cách một chiếc bàn .

gái gọi phục vụ mang thêm vài món, còn mở bộ dụng cụ mới Chu Vân.

Anh chẳng buồn động , chỉ hờ hững hỏi tôi:

“Em là em của Trình Dao? Tên ?”

Tôi còn chưa kịp trả , Trình Dao đã nhanh nhảu nói trước:

“Tổng Giám đốc Chu, đây là em gái tôi, tên là Trình , từ nhỏ đến lớn không biết cư xử, mong anh đừng chấp nhặt.”

“Con bé là đứa kém cỏi nhất trong đám trẻ nhà chúng tôi. Hai mươi tuổi rồi mà còn đi , lại chẳng có tí phép tắc nào.”

gái liếc tôi một đầy chán ghét, có vẻ như rất sợ tôi ảnh hưởng đến hình tượng của chị trong lòng Chu Vân.

“Nhưng cháu yên tâm, Trình Dao nhà tôi thì hoàn toàn khác.”

Chu Vân hơi nhướng mày:

“Thật ?”

“Dĩ nhiên rồi, Trình Dao vừa xinh đẹp vừa lễ phép, lại đang việc dưới trướng cháu, luôn là niềm tự hào của cả gia đình.”

Chu Vân không tỏ rõ ý kiến , mắt lại trở về phía tôi.

“Còn đang đi ? Cao à?”

Tôi uể oải đáp:

“Vâng, năm ba cao .”

“Trường nào? Chuyên ngành ?”

Tôi mặt đi, không muốn trả , giả vờ không nghe .

tôi liền huých một cú eo tôi, rồi thay tôi trả :

“Đại Lâm Thành, chuyên ngành thiết kế nghiệp.”

Những dối trá tôi từng bịa ra trước đây đều bị bóc trần hết sạch.

Tôi sợ đến mức tim đập loạn, nhìn Chu Vân khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt như không khiến tôi có cảm giác như anh sắp rút s.ú.n.g ra b.ắ.n tôi một trận vậy.

Còn có thể mắng tôi:

“Trên người em ngoài giới tính ra thì còn có là thật?”

Tôi đang hoảng hốt thì Chu Vân ở phía đối diện bỗng đứng dậy, đến gần, hơi cúi người xuống, đưa tôi một tấm danh thiếp.

“Ra trường rồi đến ty tôi đi. Bên tôi có dự án mới cần người có vấn cao, em rất phù .”

Trình Dao lập tức bật dậy:

“Dự án mà Tổng Giám đốc Chu nói đến là tác với Xuân Cảnh ? Nhưng rõ ràng người phụ trách là tôi mà.”

Chu Vân đã đi đến cửa, nghe vậy thì dừng , đầu lại, giọng điệu điềm nhiên như không.

“Cô không phải vừa xinh đẹp vừa lễ phép ? ty đang thiếu lễ tân, sau Tết điều cô sang đó nhé.”

Chu Vân rời khỏi phòng bao.

Chỉ câu nói, mà khiến cả đại gia đình chúng tôi lặng ngắt như tờ.

Đúng , nhân viên phục vụ đẩy cửa :

“Xin chào, món vừa nãy quý khách bảo thêm thì…”

“Ra ngoài!”

gái đột ngột quát lớn một tiếng, sau đó mặt mày sa sầm sang nhìn tôi:

“Cháu quen Tổng Giám đốc Chu?”

Tôi lắc đầu:

“Cháu chưa từng gặp.”

Trình Dao đơ tại chỗ, dường như chưa hoàn hồn.

Cô ấy là cục cưng của cả gia đình, từ nhỏ đã xinh đẹp, lại biết cách lấy lòng người lớn, mỗi dịp họp mặt đều là nhân vật trung tâm được mang ra khen ngợi.

Năm nay vừa nhảy việc, sự nghiệp đang phát triển suôn sẻ, gái còn cố tình đặt tiệc tất niên ở một nhà hàng cao cấp.

Ban đầu là định đến khoe mẽ.

Một giây thiên đường, một giây địa ngục có lẽ chính là tâm trạng của tối nay.

tôi cầm tách trà, nhấp một ngụm, chậm rãi nói:

“Ê, Dao Dao đừng buồn quá, dù ty niêm yết, lễ tân nghe ra còn ra dáng lắm chứ.”

Bố tôi trừng mắt nhìn bà:

“Bà bớt nói vài câu được không? Không Dao Dao đang buồn à? Không biết điều cả.”

Một bữa cơm tất niên kết thúc trong không khí khó chịu.

gái mặt mày tối sầm đi thanh toán, bố tôi thì chạy theo tranh trả, tôi lại kéo ông ấy lại.

Tôi lùi lại phía sau cùng, lặng lẽ gói xương hầm chưa hết mang về, định để con ch.ó hoang .

Vừa đến cửa phòng bao thì sáng trước mắt bỗng tối sầm lại.

Tôi theo phản xạ lùi lại một , thì Chu Vân , thuận tay đóng cửa lại.

Anh nhìn chằm chằm tôi, giọng điệu không chút thiện ý:

“Lại định chạy à?”

Tôi cố tỏ ra ngơ ngác:

“Tổng Giám đốc Chu, anh đang nói vậy?”

“Tôi nên gọi em là Trình , hay là… Tiết Dĩ ?”

Anh cong môi cười lạnh một tiếng.

sạch uống sạch rồi biến, đến một chút thông tin không để lại. Bây giờ tôi đứng ở đây, em lặp lại lý do chia tay đó một lần nữa tôi nghe.”

Tôi rũ rượi xin lỗi:

“Xin lỗi anh, Tổng Giám đốc Chu.”

“Nói.”

“…Anh là nhóm m.á.u B, tôi là nhóm m.á.u B, tôi sợ sau nếu tụi mình có con, sẽ sinh ra một đứa… 2B (ngốc nghếch).”

Ba năm trước, tôi đã nói đúng y hệt câu đó với Chu Vân.

đó anh còn ngây ngốc giải thích với tôi rằng tôi nhầm rồi, anh không phải nhóm m.á.u B.

Tôi nói:

“Vậy anh đọc số căn cước dân của anh đi.”

Anh thực sự đọc từng chữ không sai một.

Tôi lại nói:

“Số căn cước của anh với tôi không nhau, tụi mình không đâu.”

Rồi dứt khoát chặn luôn anh.

Tỉnh lại từ mớ ký ức đó, tôi đối diện mắt lạnh băng của Chu Vân, cắn răng nói:

“Tổng Giám đốc Chu, khi đó tôi lừa anh là sai, nhưng chúng ta thực sự không nhau.”

“Ồ? Không thế nào?”

“Thầy bói nói, nếu tôi yêu người Chu, sẽ gặp họa huyết quang.”

Chu Vân bỗng túm lấy cổ tay tôi, lòng bàn tay anh nóng rực, khiến tôi không kìm được khẽ run lên, tim đập nhanh hơn.

Anh nhìn thẳng mắt tôi, từng chữ một:

“Em dám nói thêm một câu tào lao nữa, bây giờ lập tức sẽ có huyết quang em xem.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương