Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chu Vân giàu hơn tôi tưởng.
Chiếc Lamborghini đưa tôi thẳng tới khu nhà giàu có giá nhà đất cao nhất thành phố. Thang máy đi lên tầng 19, một căn hộ cao cấp nguyên tầng.
khách rộng gấp đôi căn nhà tôi, nội thất tuy tối giản nhưng rõ ràng vô cùng đắt tiền.
Điều khiến người ta ấn tượng nhất là nơi được dọn dẹp sạch bóng, sàn nhà sạch đến mức có thể soi gương.
Tôi đứng ở lối vào, nhìn xuống đôi dép bông cũ kỹ dính bụi của mình, đầu tiên thấy hơi ngượng.
Chu Vân dường như không để ý, chỉ lặng lẽ đưa tôi một đôi dép mới, rồi nói nhẹ nhàng:
“Em thay dép đi, tôi đi bật bình nóng lạnh, tắm đi.”
Tôi cúi đầu đứng ở , lí nhí nói:
“Có phiền thím… không ạ?”
“Trong nhà chỉ có mình tôi.”
Chu Vân nhìn tôi, giọng điềm tĩnh:
“Tôi cãi nhau với bố mẹ, ra ngoài ăn Tết một mình.”
Chỉ một đơn giản, không hiểu sao lại khiến sống mũi tôi cay cay.
Ba , hai tháng yêu nhau, tôi luôn đề , che giấu mọi thông tin cá nhân mặt Chu Vân.
Nhưng anh thì không hề giữ lại .
Tối giao thừa hôm ấy, chúng tôi ngồi uống rượu cùng nhau.
Anh hỏi tôi sao không gọi điện nhà.
Tôi lảng tránh rồi hỏi ngược lại:
“Còn anh, sao không gọi?”
Anh chỉ , ánh mắt thoáng chút buồn:
“Bố mẹ tôi không thích tôi.”
Đôi mắt ấy vì men rượu mà trở nên ươn ướt, giống hệt một chó nhỏ tội nghiệp.
Tôi xúc động, chống lên bàn, cúi người hôn anh.
Khi đó anh vẫn còn trong sáng, đẩy vai tôi ra, nói không muốn kiểu tình chớp nhoáng.
Tôi bèn ôm lấy mặt anh, dụ dỗ như trẻ con:
“Vậy thì yêu nhau đi, yêu đàng hoàng được không?”
Và tình yêu ấy bắt đầu từ đó.
“ .”
Giọng của Chu Vân vang lên qua tiếng nước chảy, khiến tôi giật mình, vội vàng tắt vòi hoa sen.
Tôi nghe anh nói:
“Quần áo ngủ tôi để ở .”
Là một bộ nam màu xám đậm đơn giản đến mức tẻ nhạt, mặc lên người thì rộng thùng thình, trống trải đến nực .
Khi tôi sấy khô tóc và bước ra ngoài, Chu Vân bày rượu lên bàn ăn.
Tôi cầm bia lên xem:
“Tết nhất mà, chỉ uống thứ thôi à?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, bật :
“Chứ em còn muốn làm với tôi nữa?”
thật mập mờ.
Tôi không dám nói thêm, vội bật nắp , uống một hơi dài.
Chu Vân bỗng hỏi:
“Là vì tôi sao?”
Tôi sặc lên, ho khan hai tiếng:
“Cái cơ?”
“Vết thương trên mặt em, là vì tôi điều chuyển chức vụ của Dao, họ không vui đúng không?”
“Cũng không hẳn là vậy…”
“Xin lỗi.”
Anh nhìn tôi nghiêm túc:
“Tôi chỉ thấy tức giận, lại không nghĩ đến hoàn cảnh của em.”
Tôi không nên đáp lại thế nào, đành cầm bia che mặt, nói nhanh:
“Không liên quan đến anh.”
Thật sự, không liên quan đến Chu Vân.
Trong gia đình đó, sự tồn tại của tôi chỉ là cái nền làm nổi bật cuộc đời lộng lẫy của Dao.
ta sống tốt thì càng làm rõ tôi vô dụng.
ta sống tệ thì để ta dễ chịu hơn, bố tôi sẽ tìm cách khiến tôi sống còn tệ hơn nữa.
“Đây là món nợ mà bố nợ tôi.”
ông ấy nói không bao nhiêu .
“ xưa nếu không phải tôi nghỉ học đi làm, nhường suất học cho bố, thì sẽ không có bố của hôm nay, càng không có tôi. Bố nợ ấy đời, nên tôi cũng nợ Dao Dao đời.”
Còn mẹ tôi, tôi từ nhỏ bà chưa từng thật sự yêu tôi.
Tôi chỉ là quân cờ trong cuộc chiến giữa bà và bố, là món trang trí trong cuộc đời của bà.
Lúc nhỏ, bà thờ ơ với tôi. Sau thấy tôi học giỏi, bà bắt đầu khoe tôi khắp nơi.
kỳ thi cao học đầu tiên, Dao bỏ thuốc xổ vào sữa của tôi, khiến tôi thi cử thê thảm.
Mẹ tôi giận, bất chấp bố tôi muốn dàn xếp, bà kiên quyết đòi bằng cho tôi. Cho đến khi người bác luôn cao ngạo của tôi quỳ xuống mặt mẹ tôi, cầu xin bà bỏ qua cho Dao.
Khi đó, biểu thoả mãn kiểu “cuối cùng bà đây cũng ngẩng cao đầu được rồi” của mẹ tôi, tôi không bao giờ quên được.
Từ đó sau, mỗi bác gái khiến bà không vui, bà chỉ nhàn nhạt nói:
“Lúc thi cao học đầu, nếu không phải…”
Không cần nói hết, cũng đủ khiến bác tôi như quả bóng bị xì hơi, mặt mày méo mó khó coi.
Nỗi đau và tuyệt vọng của tôi, chính là vũ khí để bà phản lại bao ấm ức.
Hiệu quả lắm, nên bà dùng đi dùng lại.
Nghĩ những chuyện lộn xộn ấy, tôi uống hết tới khác, đến mức đầu óc choáng váng.
Lúc lơ mơ, cơ thể bỗng nhẹ bẫng, dường như Chu Vân bế tôi đặt lên giường trong khách.
Tôi với bám lấy vai anh, lắp bắp hỏi:
“Chu tổng… xưa chia , tôi còn lừa anh… anh có phải ghét tôi không?”
Anh khựng lại, rồi đứng dậy.
Tôi say đến mơ màng, không nhìn rõ được nét mặt anh, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh nhạt quen thuộc:
“Phải.”
“Tôi hận em.”
Tửu lượng của tôi không tốt, nhưng những chuyện xảy ra sau khi say thì tôi vẫn nhớ khá rõ.
Lúc tỉnh dậy thì trời sáng rõ, Chu Vân không còn trong .
Tôi nhớ lại nói rõ ràng như d.a.o cắt của anh: “Tôi hận em”, trong lòng hoang mang lo sợ, vội vàng thay rồi lén chuồn đi.
khi rời đi, tôi để lại một mảnh giấy nhỏ:
“Bộ ngủ tôi cho vào máy giặt. Anh nhớ lấy ra sấy khô là có thể gấp lại. Nếu thấy bẩn không mặc lại được thì nói tôi, tôi sẽ đền cho anh bộ mới.”
Rời khỏi đó, tôi quay nhà thu dọn đạc.
Bố tôi không có ở nhà, mẹ tôi đang ngồi ở khách xem phim.
Thấy tôi xách vali vẫn chưa bóc tem bước ra, bà đứng dậy, đưa cho tôi tấm danh thiếp của Chu Vân:
“Tốt nghiệp rồi thì nhớ đến chỗ Tổng giám đốc Chu làm việc. Để Dao đắc ý bao như vậy, con cũng nên ngẩng đầu một chứ?”
Tôi cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trong bà, nhịn không được, cuối cùng vẫn hỏi ra:
“Mẹ, rốt cuộc mẹ xem con là vậy? Một cụ để đấu với bác gái sao?”
Bà lập tức nổi giận:
“ , con đúng là không điều! Chu tổng là tổng tài của một tập đoàn niêm yết, mẹ bảo con đi làm cho anh ta là hại con sao?”
Thôi vậy.
Tôi cất danh thiếp vào túi, nhàn nhạt đáp:
“Con rồi.”
Mùng 1 Tết, tôi quay lại trường. khu ký túc xá chỉ còn mình tôi, đến mức tối ngủ cũng không dám tắt đèn.
Đến mùng 5, quản lý ký túc xá mới quay .
ấy nấu sủi cảo, nhiệt tình gọi tôi ăn cùng.
𝑋𝑖𝑛 𝑐ℎ𝑎̀𝑜 𝑡𝑜̛́ 𝑙𝑎̀ 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝 𝑡𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖 𝑑𝑎̂𝑢 𝑛ℎ𝑒́ 𝑛ℎ𝑒́ ^^
Tôi cầm bát nhỏ, vừa nhét một chiếc sủi cảo nhân cải chua tròn trịa vào miệng thì chuông vang lên.
quản lý đi ra mở , nhanh quay lại, hí hửng nháy mắt với tôi:
“Có trai đẹp đến tìm em đấy.”
Tôi còn đang nghĩ chắc là đàn em nào đó sớm, đến nhờ tôi mở thí nghiệm.
Kết quả là tôi còn đang nhai dở sủi cảo thì đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo đóng băng của Chu Vân.
Tôi hoảng hốt nuốt vội sủi cảo, đang tìm khăn giấy lau miệng thì nghe thấy giọng anh lạnh tanh:
“Tiếp tục chạy nữa đi.”
“…”
Tôi chột dạ hỏi:
“Tổng giám đốc Chu đến trường tôi có việc ạ?”
“Tìm em.”
Anh đút vào túi, vẻ mặt lãnh đạm:
“Chẳng phải em nói sẽ đền bộ ngủ cho tôi sao?”
“Bao nhiêu? Tôi chuyển khoản cho anh qua WeChat.”
“Hai vạn sáu.”
“…”
Tôi suýt khóc ngay dưới ký túc xá:
“Chu Vân, anh tống tiền đấy à!!”
“Cuối cùng cũng không gọi là Tổng giám đốc Chu nữa?”
Trong mắt anh thậm chí còn thoáng qua một tia :
“Tôi không lừa em đâu, lịch sử mua hàng vẫn còn đó.”
Sau đó anh đọc một tràng tiếng Anh, chắc là tên một thương hiệu xa xỉ nào đó mà tôi chưa từng nghe tới.
Tôi nghiến răng hỏi:
“Có thể… trả góp không?”
Chu Vân trầm ngâm một lát, rồi nói:
“Cũng được, nhưng có điều kiện.”
Điều kiện của anh là sau khi tôi tốt nghiệp vào tháng Sáu, sẽ đến ty anh làm việc.
Tôi lại nhớ tới nói rõ ràng lúc tôi say rượu: “Tôi hận em.”
Cứ thấy anh đang muốn trả thù tôi vì xưa lừa dối rồi chia , muốn giữ tôi bên cạnh để dằn vặt dần dần.
Nhưng Chu Vân lại làm một quy cực kỳ nghiêm túc: bảo tôi gửi CV, sắp xếp vòng phỏng vấn 1, vòng phỏng vấn 2, rồi cuối cùng mới gửi thư mời nhận việc (offer), mà mức lương cũng hậu hĩnh.
Anh nói:
“Tôi không muốn người khác nghĩ rằng em vào ty là nhờ mối quan hệ với tôi.”
Tôi yếu ớt hỏi lại:
“Nhưng chẳng phải đúng là như vậy sao?”
“Tất nhiên là không.”
Ánh nắng chiếu qua kính xe, anh quay đầu sang nhìn tôi, khẽ mỉm :
“Tôi muốn em đến làm việc, là vì em là học viên cao học của ngành mũi nhọn đại học Lâm Thành, còn từng giành được huy chương của hiệu trưởng.”
“Phải tin vào năng lực của mình, .”
Tim tôi bỗng đập nhanh một cách không thể kiểm soát.