Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Chiều hôm đó, tôi đang sửa văn tốt nghiệp thì bất ngờ nhắn , nói rằng cô ta đang đợi tôi ở cổng trường.

“Tôi không rảnh.”

“Sao? Cần tôi để bố tôi đích thân mời à?”

“…”

Tôi tiện tay vớ lấy một chiếc áo khoác, mặc vào rồi ra ngoài.

thấy tôi, liền nở một nụ tự đầy chắc chắn:

“Tôi đã thấy offer công ty gửi cho cô rồi. , cô không định thực sự tới làm đấy chứ?”

Tôi mặt không biểu :

“Liên quan gì tới chị? Lo mà làm tiếp lễ tân của chị đi.”

Nụ của cô ta thoáng chững lại, một sau mới hơi mất bình tĩnh mà nói:

“Cô tưởng mình bám được Tổng giám đốc Chu thì ghê gớm lắm à? Anh ấy qua chỉ đang đùa giỡn với cô thôi. Chu tổng đã sớm có vị hôn thê rồi, là thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đấy. Còn cô, không thấy mình thật đáng thương à?”

Tôi gật gù, như bừng tỉnh đại ngộ:

“Quan tâm chuyện hôn nhân của anh ta thế, lẽ… chị thích Chu tổng à?”

khịt mũi khẩy:

“Đừng có gán mác linh tinh cho tôi. Tuy tôi ghét cô thật, nhưng dù gì chúng ta cũng là chị em. Nếu cô thật sự làm tiểu tam phá hoại hôn ước của người ta, tôi cũng mất mặt theo.”

Cô ta gọi một chiếc xe, kéo tôi trước một nhà hàng sang trọng.

Qua tấm kính lớn, tôi nhanh chóng nhìn thấy Chu Vân đang ngồi bên trong, diện là một cô gái tóc xoăn mặc váy đỏ.

Chu Vân mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn , trông có vẻ lười biếng, thư thái.

Cô gái kia dường như nói gì đó.

Người có chứng sạch sẽ nặng như Chu Vân lại cầm một con cua , kiên nhẫn gỡ từng miếng thịt, gắp hết sang đĩa của cô ta.

đắc ý nói:

“Thấy chưa? Đó mới là vị hôn thê chính thức của Chu tổng.”

Tôi quan sát một rồi bình phẩm:

“Tay nghề gỡ cua của Chu tổng kém quá.”

ngẩn ra:

“?”

“Cua đâu phải gỡ như , lãng phí biết bao nhiêu thịt.”

Không thấy được phản ứng như mong tôi, rõ ràng rất không hài lòng:

, dù sao cô cũng là em gái tôi, đừng có giả bộ trước mặt tôi . Tôi biết cô khó chịu lắm, nhưng cô cũng nên tự soi lại mình đi. Với nhan sắc, tài cán đó, cô nghĩ Chu tổng sẽ bỏ vị hôn thê môn đăng hộ để chọn cô à?”

“Đúng đúng đúng, chị nói gì cũng đúng hết.”

Tôi gật đầu qua loa, “Không có gì thì tôi đi trước nhé, văn còn chưa sửa xong, bận lắm.”

Nói rồi tôi quay người bắt xe rời đi.

Ngồi trong xe, tôi nói địa chỉ với tài xế.

Tôi co người lại trên ghế, xoa xoa ngực.

đau nhói… nhưng rất nhanh liền dịu xuống.

Tối , tôi sửa xong văn thì trời đã khuya.

Trước khi ngủ, tôi lướt Douyin, không ngờ lại thấy mái tóc xoăn và váy đỏ quen thuộc đó.

Hôn thê của Chu Vân, dường như là một tiểu thư nhà giàu nổi tiếng.

Tài khoản cô ta đăng không nhiều, chỉ hơn chục bài, nhưng đều là những thứ xa hoa mà người bình thường khó lòng với tới.

Bài mới nhất định vị tại khách sạn 5 sao xa hoa nhất thành phố, phòng tổng thống tầng 68.

Trong khung hình là gương mặt xinh đẹp kinh diễm của cô ta, và phản chiếu mờ mờ tấm kính ở góc phòng là ánh sáng lấp loé của màn hình laptop.

Cùng với một bàn tay nam giới rõ ràng đang nắm chuột.

Dòng caption: “Một đêm tuyệt vời.”

Kèm theo một biểu tượng cụng ly.

Phần bình ngập tràn lời tán thưởng và ngưỡng mộ.

Tôi suy nghĩ một lát, rồi cũng để lại một bình :

“Trăm năm hạnh phúc.”

khi còn rất nhỏ, thật ra tôi từng nuôi hy vọng một cách không cam lòng tình yêu của bố dành cho mình.

Sau khi đọc sách và nghe bạn bè kể cách những bậc cha khác xử với con họ, tôi đã nhiều lần thử nghiệm lại điều đó với bố mình.

Tất nhiên, có kết quả gì.

Cuối cùng, tôi không còn kỳ vọng , và cũng học được cách giữ im lặng trong ngôi nhà chỉ còn vỏ ấy.

Ba năm trước, tôi chia tay Chu Vân, không phải vì tôi chán.

Ngược lại, là vì tôi hoảng sợ nhận ra mình… đã động lòng.

Trong mối quan hệ bắt đầu bằng ham ngoại hình và thông giả dối này, tôi lại không kiềm chế mà trao ra tình thật?

sau đó thì sao?

Khi thời gian trôi qua, tôi lại phải đi cầu xin Chu Vân – người đã chán tôi tiếp tục yêu thương và xử tốt với mình ư?

, tôi đã bỏ chạy.

Không ngờ lại có ngày gặp lại anh ấy.

Hơn , sau lần gặp lại đó, trái tim tôi vốn tưởng đã nguội lạnh lại có xu hướng bùng cháy trở lại.

Tối trước hôm bảo vệ tốt nghiệp, Chu Vân nhắn cho tôi:

“Ngày mai em bảo vệ xong, cùng đi ăn nhé.”

Tôi không trả lời.

Sáng hôm sau, anh ấy lại nhắn:

“Em dậy chưa?”

10 giờ sáng:

“Bắt đầu chưa? Đừng lo lắng.”

11 giờ:

“Lại chạy trốn rồi phải không?”

Tôi thấy người này cứ làm loạn tâm trí tôi, bèn dứt khoát tắt luôn điện thoại.

May mà văn tôi chuẩn bị rất kỹ lưỡng, ngay cả giáo viên hướng dẫn – người vốn cực kỳ nghiêm khắc với tôi cũng không bắt bẻ được gì. Buổi bảo vệ diễn ra suôn sẻ, các thầy cô đều lộ vẻ hài lòng.

Tôi cúi đầu ơn, ôm laptop lại ký túc xá, nơi đã thấy Chu Vân đang đứng dưới lầu.

Anh ấy mặt mày tối sầm, thấy tôi liền nghiến răng:

“Còn dám tắt máy? Sao không làm như ba năm trước, chặn luôn tôi đi?”

Tôi suy nghĩ một lát:

“Cũng không phải không được.”

Mặt Chu Vân càng đen hơn:

“Em dám thật đấy?”

“Chu tổng, anh tìm tôi có việc gì?”

Anh cau mày, quan sát tôi đầu chân như nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống. Chỉ nói:

“Tôi đã đặt chỗ trong nhà hàng, mừng em bảo vệ xong. Giờ thì em được tự do rồi.”

Tôi chuẩn bị chối:

ơn ý tốt của Chu tổng, nhưng mà…”

“Là nhà hàng món Ý mà em từng đăng WeChat nói ăn mà không đặt được chỗ đấy.”

Tôi nuốt nước bọt, rưng rưng nói:

“Nhưng mà tôi đang rất đói, chúng ta đi ngay đi.”

Dù sao anh ấy cũng định trả thù tôi, thì coi như ăn bữa “tử biệt” cũng đâu quá đáng?

Với tâm thế “ăn bữa này biết còn bữa sau không”, tôi ăn rất nhiệt tình, còn Chu Vân thì ngồi diện, bóc tôm cho tôi.

Tôm tươi ngọt thịt chấm cùng sốt, được đặt ngay trước mặt tôi.

Khóe môi anh khẽ nhếch một nụ nhẹ, như đang chăm cho thú cưng :

“Thích ăn thì ăn nhiều một .”

Nếu không phải hôm đó tận nhìn thấy anh bóc cua cho vị hôn thê của mình, có lẽ tôi đã một lần rung động.

Sau khi ăn uống no nê, tôi cũng uống hơn nửa chai rượu vang, cuối cùng mơ mơ màng màng ngồi vào chiếc Porsche Panamera màu cam đỏ mới của Chu Vân.

Anh lái xe, tôi ngồi dựa ghế, nhắm không nói gì.

Cuối cùng, xe dừng trước cổng trường, gió lạnh len qua khe sổ, khiến tôi dần tỉnh táo.

Chỉ là còn chưa kịp mở , đã nhận được một thứ gì đó ấm nóng chạm môi tôi.

Ngay giây tiếp theo, tôi lập tức đẩy Chu Vân ra.

Trong khoảnh khắc gương mặt anh có phần hoảng hốt nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, tôi lau môi mình, ngẩng đầu nhìn anh:

“Chu Vân, anh không thấy mình làm thật dơ bẩn sao?”

Sắc mặt anh tái đi, đôi cứ thế nhìn tôi trân trân, hồi lâu mới khàn khàn mở miệng:

“Em nói gì?”

“Ba năm trước dùng thông giả để lừa anh, đầu cũng không thực sự nghiêm túc khi yêu anh, đó là lỗi của tôi. Tôi thừa nhận, khi đó đúng là vì nhan sắc của anh mà động lòng, nên cố tình tiếp cận.”

“Sau đó đề nghị chia tay, cũng không nói thật với anh. Anh giận tôi là chuyện bình thường. trả thù tôi, anh có dùng quan hệ để chặn bằng tốt nghiệp, hoặc chờ tôi vào công ty rồi gây khó dễ.”

Tôi siết chặt lòng bàn tay, hít sâu vài hơi để cố gắng kìm lại run rẩy trong giọng nói:

“Dùng tình để trả thù người khác, phải là kiểu ‘lưỡng bại câu thương’ (thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm) sao? Anh làm … không thấy có lỗi với vị hôn thê của anh à?”

Chu Vân sững người.

Hồi lâu sau mới thấp giọng hỏi: “Hôn thê nào cơ?”

Tôi đã lường trước việc anh sẽ chối, nên rút điện thoại ra, tìm đoạn video ngắn kia và đưa cho anh xem.

Chu Vân nhìn vài giây, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ: “Tại sao em lại nghĩ cô ấy là vị hôn thê của tôi?”

Không thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?

Tôi tức giận, dứt khoát nói thẳng:

“Hôm đó hai người ăn ở nhà hàng gần đây, tôi thấy rõ. Anh còn bóc cua cho cô ấy, tuy rằng tay nghề rất tệ, làm phí bao nhiêu thịt cua.”

Chu Vân hít sâu một hơi: “Câu cuối cùng có không cần nói.”

Anh cúi người, giúp tôi thắt dây an toàn, sau đó lái xe một căn biệt thự.

𝑋𝑖𝑛 𝑐ℎ𝑎̀𝑜 𝑡𝑜̛́ 𝑙𝑎̀ 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝 𝑡𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖 𝑑𝑎̂𝑢 𝑛ℎ𝑒́ 𝑛ℎ𝑒́ ^^

Đèn trong nhà vẫn sáng, Chu Vân bảo tôi ngồi trong xe, còn anh bước xuống gõ .

Một sau, một người phụ nữ quen mặt mở , mặt mày khó chịu.

Tóc xoăn hơi rối, bộ váy ngủ lụa trên người có vài nếp nhăn.

thấy anh đã gắt:

“Chu Vân, mày bị lừa đá vào đầu à? Mày tổng độc thân cô đơn thì mặc kệ, chị đây còn có hẹn đó!”

Chu Vân mặt lạnh: “Có chuyện hiểu lầm cần chị giải thích hộ.”

Nói rồi kéo người phụ nữ bên xe.

“Nhẹ tay , chị đây da dẻ mỏng manh đấy, nhờ vả người ta mà còn thô lỗ…”

Người phụ nữ bị kéo tới, quan sát chiếc xe rồi bật :

“Đổi xe mới à? Màu sắc thế này, không hợp tính cách mày lắm đâu nha.”

“Có người thích.”

Chu Vân mở xe, để lộ tôi vẫn còn hơi ngà ngà say.

Người phụ nữ lập tức hiểu ra, chìa tay ra chào tôi:

“Chào em, chị là chị gái của Chu Vân, tên là Bạch Nha.”

Tôi không nổi.

Cô ấy vội giải thích:

“Thật đó, cùng cha cùng luôn, không giả nào. Chỉ là ba ly hôn, chị theo họ thôi.”

Chu Vân nói: “Hôm đó em mời chị ăn cơm, cô ấy nhìn thấy.”

Bạch Nha bừng tỉnh: “À, tháng trước ấy mà. Chu Vân nhờ chị giúp việc, nên mời đi ăn. Thấy chị mới làm móng xong, còn rất ga lăng bóc cua hộ chị, tay nghề thì tệ kinh khủng, phí hết đống thịt cua…”

Chu Vân nổi gân xanh trên trán: “Câu sau không cần nói cũng được.”

… Thì ra là hiểu lầm.

Tôi áp mu bàn tay lạnh ngắt mặt, hiếm khi thấy xấu hổ như .

Chu Vân cau mày hỏi: “Còn video ngắn chị đăng, người trong đó là ai?”

“Bạn trai mới, sao? đó mày cũng quản à?”

Bạch Nha không khách sáo nào, hếch cằm:

“Chị đây không giống mấy ông đàn ông chưa từng yêu đương, lớn tuổi rồi mà mới có mối tình đầu, cuối cùng còn bị người ta bỏ chạy. Chu Vân, mất mặt quá, lần sau ra ngoài đừng nói là em trai chị mày nhé.”

Nói xong cô ấy phất tay đi vào trong nhà.

cánh sắp khép lại, tôi còn thấy một bóng người cao ráo đứng ở , thấy Bạch Nha liền cúi xuống hôn cô ấy. Hình như chúng tôi thật sự làm phiền rồi.

Chu Vân trở lại xe, hai người chúng tôi lặng lẽ ngồi diện.

Anh lạnh giọng: “Em không định nói gì sao?”

Tôi ỉu xìu: “Xin lỗi.”

tức là… em tắt máy, không trả lời tôi, vì nghĩ tôi có vị hôn thê?”

Tôi định cứng miệng, nhưng nhìn vào ánh nghiêm túc của anh, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Anh nhờ chị gái giúp việc gì thế?”

Anh khẽ : “Bí mật, giờ chưa nói cho em biết.”

Tôi bỗng nhớ ra chuyện quan trọng: “ váy ngủ đó… tôi có phải đền không?”

, em có nghiêm túc nghĩ chuyện của chúng ta được không?”

Tôi buồn bã: “Thì tôi đang nghĩ mà. phải váy đó là của anh sao.”

“Im miệng.”

Giây tiếp theo, anh cúi xuống hôn tôi.

Ánh đèn xe rọi vào đáy anh, môi anh dịu dàng mơn trớn trên môi tôi, càng càng nóng rực.

Anh áp trán vào tôi, thở gấp:

“Tối nay đừng trường , được không?”

Tôi mặc cả: “ tôi có nói … lời dirty talk để thêm phần hứng thú không?”

Chu Vân cau mày.

Tôi giả vờ lùi bước: “Thôi , không làm khó anh . Tôi trường đây.”

Lông mi anh khẽ run, rồi cuối cùng thỏa hiệp: “Được.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương