Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chứng kiến toàn bộ quá trình Trình Dao sa thải,
Tối hôm tan làm, nhóm bốn người trong phòng pha trà lượt đến xin lỗi tôi, nói rằng bọn họ có mắt không thấy Thái Sơn, không nhận ra tôi là bà chủ tương lai.
Tôi thấy rất không ổn, tối về liền bàn bạc với Chu Vân:
“Hay là thôi đi, em không làm ở ty anh nữa, thật sự nhìn rất giống hệ thân thích vào cửa sau.”
Tôi nói:
“Rõ ràng em thi đậu cao học là nhờ vào chính , bài báo khoa học cũng tự đăng được, em hoàn toàn có thể tự tìm một việc tốt thật tốt.”
“Được thôi.”
Chu Vân đã quá quen với chiêu mặc cả của tôi, liền :
“Nếu không thể gặp nhau hằng ngày ở ty, thì dọn đến sống anh đi, được không?”
Tôi lưỡng lự:
“ biệt thự ngoại thành của anh thật sự xa lắm.”
Mắt anh sáng lên, ghé sát lại, nhét chìa khóa xe vào tay tôi:
“Không sao cả, chiếc Panamera màu cam đỏ vốn là mua cho em mà. Là ba năm trước em từng nói thích. Anh vẫn luôn nhớ.”
Đáng ghét.
Thật là một người đàn ông đầy tính toán ngọt ngào.
Ai có thể chối một chiếc Porsche Panamera màu cam đỏ chứ?
Tôi nhận lấy chìa khóa, chợt nhớ ra một :
“ vốn dĩ sau khi tốt nghiệp em định sống một , còn định đưa chú hoang em nuôi bấy lâu về nữa.”
Chu Vân, người có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, mặt liền sụp xuống, không tình nguyện lắm nói:
“Không sao cả, anh cũng luôn nuôi .”
Tôi lái chiếc Panamera mới nhận, đi mua vận chuyển hàng không và một số đồ dùng cho thú cưng, định về đón con ch.ó .
Tôi còn chuẩn sẵn tên cho nó: Pudding.
Không ngờ lại chạm mặt bố tôi dưới khu .
Vừa nhìn thấy tôi, ông liền sa sầm mặt, sải bước đến chất vấn:
“Việc Dao Dao mất việc, có do mày gây ra không?”
Tôi xách vận chuyển, bình tĩnh đáp:
“Chị ta lắm mồm, đặt điều vu khống sếp sau lưng, chị ta đáng đời.”
“Mày còn dám nói? Nếu không vì mày, tương lai của Dao Dao tươi sáng biết bao, sao có thể sa sút đến mức này? Trình Ninh Ninh, mày đừng quá ích kỷ!”
“À ha, trước đây chị ta thi trượt, là lỗi tại con thi tốt quá làm chị ta tổn thương; bây giờ chị ta mất việc, lại đổ tại con; có đến ngày nào chị ta c.h.ế.t yểu, bố cũng sẽ trách c on không cho chị ta sống lại không?”
Bố tôi nổi trận lôi đình, giơ tay tát tôi một :
“Trình Ninh Ninh, mày đang nguyền rủa ai?!”
tát mạnh và nhanh đến mức tôi không kịp né, thậm chí còn nếm được vị tanh ngọt của m.á.u trong miệng.
Tai ù đi vì tiếng ong ong, tôi xách vận chuyển trong tay, ném mạnh vào ông.
Cạnh sắc nhọn của cào qua má ông, vết thương mà tôi từng có vô số trên người, cuối cũng xuất hiện trên mặt ông mà còn nghiêm trọng hơn trước đây của tôi.
Ông giận dữ nhào lại, mấy người hàng xóm nghe động chạy cản lại.
Chú hàng xóm dưới tầng lớn tiếng:
“Ninh Ninh đã lớn thế rồi, là con gái, ông còn định c.h.ế.t nó sao?!”
Cuối , bố tôi giận dữ trừng mắt nhìn tôi một , rồi người bỏ lên lầu.
Tôi ngồi thụp xuống, chú lông vàng trắng chạy vui vẻ trong bụi cây ra, đầu cọ vào bàn tay tôi.
Tôi vừa đặt nó vào trong , ngẩng đầu lên thì thấy mẹ tôi.
Bà đi , giọng hờ hững:
“Giỏi lắm rồi, đến cả bố mày cũng dám lại.”
Tôi “ừ” một tiếng, xách đi về phía bãi đỗ xe.
Bà đi tôi tận bên chiếc Panamera, mắt sáng lên:
“Giờ thì đúng là có bản lĩnh thật. Đây là quà Chu tổng tặng à?”
“Nói mới thấy lạ, ty lớn như vậy, sao cậu ta lại nhìn trúng mày nhỉ?”
Không đợi tôi trả lời, bà lại tự nói:
“Thôi kệ, sao cũng được. Mày nắm chắc cơ hội là tốt. Trình Dao bắt nạt nhiều năm như vậy, này cũng coi như ngẩng đầu nở mày nở mặt rồi. sau tao có họp lớp, mày lái xe này đón mẹ nhé.”
Tôi mở cửa xe, cẩn thận đặt Pudding vào ghế sau, rồi đầu nhìn bà:
“Không.”
“Con sẽ không lại nữa.”
Mẹ tôi khó chịu nhìn tôi:
“Bố mày mày chứ mẹ có làm gì đâu? Hôm ăn Tết, mày không chịu nói với Chu tổng, chẳng là mẹ giúp mày gỡ rối sao?”
Câu nói thật quá nực , tôi bật thành tiếng.
“Mẹ biết không? Thật ra lâu con đã không còn tâm bố con đối xử với con thế nào nữa. Con chỉ luôn không cam , thấy rõ ràng chúng ta đã mang chung dòng m.á.u suốt mười tháng, tại sao mẹ lại không thể yêu con, chỉ xem con như cụ để khoe khoang?”
Tôi dùng mu bàn tay chạm lên dấu tát nóng rát trên mặt,
“ bây giờ, tất cả đã không còn trọng nữa. Con đã không còn tâm đến mẹ nữa rồi.”
“Quả nhiên là đọc nhiều sách, đến lời bất hiếu như vậy mà cũng nói ra được trơn tru như thế.”
Mẹ tôi lạnh:
“Dù gì mày cũng chui bụng mẹ ra, Trình Ninh Ninh, mày nợ mẹ một mạng!”
“Nếu được chọn, con tuyệt đối sẽ không chọn mẹ làm mẹ.”
Tôi nhìn thẳng vào bà, từng chữ từng lời:
“Tưởng Tố Mai, con thật sự chỉ mong được lóc xương róc thịt, trả lại mạng sống này cho mẹ.”
Bà nhìn tôi sững lại, mắng khẽ một tiếng rồi đầu bỏ đi.
Tôi ngồi vào xe, đóng mạnh cửa, qua gương chiếu hậu thấy đôi mắt ngập tràn nước mắt vẫn chưa rơi xuống.
Tình yêu và sự tâm của người khác vốn không thể cưỡng cầu.
Hồi , người tôi ghen tị nhất chính là Trình Dao.
Ít nhất bác trai bác gái khi đối mặt với chị ta luôn đầy thiên vị và bao dung vô điều kiện.
Thứ mà cô ta có thể dễ dàng nắm trong tay, lại là giấc mộng phù phiếm mà tôi cả đời đuổi cũng không với .
may là, tôi đã lớn rồi.
𝑋𝑖𝑛 𝑐ℎ𝑎̀𝑜 𝑡𝑜̛́ 𝑙𝑎̀ 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑢̛̀𝑛𝑔 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝 𝑡𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖 𝑑𝑎̂𝑢 𝑛ℎ𝑒́ 𝑛ℎ𝑒́ ^^
Có những thứ, không có cũng không sao cả.
Khi tôi về đến nơi thì trời đã chạng vạng.
Chu Vân đang đứng đợi trước cửa, thấy dấu bàn tay sưng đỏ trên má tôi, ánh mắt lập tức lạnh đi.
“Em mà còn bảo là do bất cẩn nữa, thì đừng trách anh tự đến tận em.”
Tôi ôm con ch.ó dơ bẩn trong , cúi đầu đáp:
“Ừm, là bố em .”
“ em đã lại, ông ấy còn thương nặng hơn.”
Trong giọng Chu Vân đầy giận dữ và đau :
“Là vì anh sa thải Trình Dao sao?”
“Không liên nhiều đâu. Dù không có này thì cũng sẽ có khác Trình Dao không vui. Dù sao chỉ cần tâm trạng chị ta tệ, thì nhất định là do lỗi của em.”
“ sau này, em sẽ không về nữa.”
Tôi cuối cũng kìm nén được xúc động khóc, ngẩng đầu nhìn Chu Vân:
“Đưa em về đi.”
Chu Vân một tay nắm tay tôi, một tay ôm Bù Đinh lấm lem bùn đất, vẻ mặt nghiêm nghị bước vào biệt thự.
Anh ấy thật sự rất sạch sẽ, đầu đến cuối không hề buông tay.
Pudding dường như nhận được xúc của anh, lè lưỡi ra l.i.ế.m tay anh lấy .
Sắc mặt Chu Vân càng thêm đen.
“Nể mặt vợ tao, tha cho mày này.”
Anh nói với con , “ giờ chưa tắm rửa sạch sẽ thì đừng chạm vào tao.”
Pudding nghiêng đầu nhìn anh một lúc, đột nhiên lại lè lưỡi l.i.ế.m lên má anh.
“!!!”
Anh bật dậy, xách nó vào phòng tắm, rồi đen mặt đi ra ngoài:
“Khi nào tắm cho nó?”
“……”
Tối hôm , tôi tắm sạch sẽ cho chú hoang , còn đặt ổ nằm ngay bên cạnh giường .
Chu Vân mang túi đá đến chườm mặt cho tôi, hàng mi cụp xuống hỏi:
“Sau này nếu em về , có thể dẫn anh không?”
“Sao nào, anh nhau với ba em à?”
Tôi bật , kéo vết thương trên má, đau đến hít vào một hơi.
Chu Vân giọng lạnh đi:
“Ông ta không xứng làm ba em.”
“Không nói này nữa.”
Tôi bắt đầu không đứng đắn mà tay chân lộn xộn:
“Tối nay em không buồn ngủ chút nào, hay là nhau… luyện buồn ngủ đi vợ yêu?”
Cổ họng Chu Vân giật nhẹ, đuôi mắt cũng đỏ lên:
“…Đừng gọi bậy.”
“Vợ yêu à, mặt anh đau quá…”
Tôi rên rỉ, “Chườm đá không có tác dụng, chắc chườm nóng mới được.”
Chu Vân nhìn tôi, chớp mắt mấy , đến khi hiểu được ý tôi, tai anh đỏ rực.
“Trình Ninh Ninh, em…”
Tôi ôm mặt anh hôn lên, bắt chước giọng điệu của anh ba năm trước:
“Anh đừng nói những lời như vậy, tục tĩu, nếu người khác nghe thấy thì không hay đâu.”
Bắt chước xong, tôi không nhịn được mà bật :
“ , em biết mà, em không giữ ý tứ gì hết. đây là biệt thự của anh, ông cụ non à, làm gì có ai nghe thấy?”
Lặng đi một lúc.
Chu Vân bỗng nhiên ghé sát lại, khẽ nói một câu vào tai tôi.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai, dọc cổ lan xuống, khiến tôi ngứa ngáy không chịu được.
Sương mù dày đặc, lan ra đôi mắt đong đầy xúc của anh, hòa ánh trăng, nhẹ nhàng bao phủ từng góc trong căn phòng.