Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thế này đỡ hơn không?”
Anh nắm lấy tay tôi.
“Mạnh Vãn Ninh.”
anh khàn khàn gọi tên tôi, đang cố kiềm chế cực độ.
Gương mặt mệt mỏi vì dục vọng anh ấy mê hoặc người.
Lông mi tôi run rẩy, không kìm được, nghiêng hôn mu bàn tay anh cái.
Môi tôi lướt qua ngón tay hơi nhô lên.
Ngước mắt lên, môi, run run:
“Lục Vân , anh … em không?”
Anh dường ý thức mơ hồ, ánh mắt mờ đục, vẫn cố đẩy tôi ra.
“Không được… không được…”
Tôi đè anh , bàn tay nóng bỏng.
“ ràng anh rất ‘được’.”
Ngay đó, trời đất quay cuồng.
Anh mạnh mẽ đè tôi xuống nệm, tay đỡ gáy tôi, nụ hôn vừa hung hăng vừa vội vã.
lưỡi anh cạy mở hàm răng, quấn lấy đến mức tôi thiếu dưỡng khí.
Ngón tay luồn vào tóc, kéo tôi ngửa mặt đón nhận.
“Ưm…”
Dây áo n.g.ự.c bị anh , từng chút kéo xuống.
Đôi môi nóng rực hôn từ vai xuống xương quai xanh, rồi linger ở .
Toàn thân tôi mềm nhũn, tay nghịch sâu vào cơ bắp lưng anh.
“Vãn Ninh…”
Anh nhẹ gọi tên tôi, hơi thở thoát ra từ miệng, gợi cảm đến c.h.ế.t người.
Thuốc đó đáng sợ.
Anh biến thành người khác—
Lục Vân vốn cao lãnh cấm dục, giờ thì dã thú đang cuồng điên vì đói.
chiếm đoạt.
Tôi vô thức chiều theo anh.
“Vãn Ninh…”
Anh gọi liên tục.
Miệng ngậm nên không .
nghe ngọt ngào quấn quýt.
Tôi bị anh hôn mềm nhũn cả người.
đợi mãi những nụ hôn liên tục, không bước tiếp.
Tôi sốt ruột, mở mắt ướt nhìn anh:
“ thể tiếp tục được rồi…”
“Không được… không đồ.”
Tôi ngây người lúc, rồi hiểu ra.
tôi vốn mang thai mà.
Tôi ôm chặt anh, áp vào tai, dính dính:
“… Không dùng cái đó.”
Anh căng cứng người không nhịn được nữa, mạnh vai tôi.
Rồi phát ra tiếng nôn khan.
Anh đẩy tôi ra, xông vào tắm.
Bỏ tôi nằm lộn xộn trên giường.
Tôi nằm dạng rộng trên giường, dấu răng anh vẫn in trên vai.
Nhìn trần , tôi chìm vào suy tư.
Nhiệt độ cơ thể dần giảm dưới luồng điều hòa.
tôi lạnh hơn nhiều.
Lục Vân đối mặt tôi, nôn sao?
Nước mắt lặng lẽ rơi, thấm vào thái dương.
Tiếng nước chảy phòng tắm vang lên.
ràng thuốc quá mạnh, anh thà dội nước lạnh cũng không chạm vào tôi… Tôi khiến anh ghê tởm đến mức ấy ư?
Trái tim bị bóp nghẹt, cảm giác cay đắng dâng trào.
Hóa ra anh ghét tôi sâu sắc đến vậy.
Đau đớn quặn thắt tim khiến tôi không thể tự dối nữa.
Lẽ ra tôi phải thừa nhận sớm.
Tôi Lục Vân .
đã lâu rồi.
vẻ anh cau mày khi giáo huấn người khác, áo sơ mi chỉnh tề không nếp nhăn anh, sự ung dung tự tại mọi việc anh, anh thể dũng cảm chống gia tộc.
tôi hèn nhát.
dám nhân lúc anh ngốc mới dám tiếp cận, tự lừa mình rằng:
Khi anh trưởng thành hơn, sẽ nhìn tôi nhiều hơn.
tối nay, ngay cả thuốc cũng không cứu nổi tôi.
Tôi vùi mặt vào gối, mu bàn tay nức nở.
Khóc đến kiệt sức, cuối cùng mò điện thoại gửi tin nhắn:
[Con hôn.]
Ba trăm triệu tôi không nữa.
Lục Vân … tôi cũng không .
Tôi lau mặt, chộp quần áo mặc vào, không ngoảnh mà về họ Mạnh.
Nửa tiếng , tại thư phòng họ Mạnh.
tôi đập vỡ tách trà: “Hồ đồ! hôn là chuyện đùa sao?!”
Tôi trừng mắt đỏ hoe đáp:
“Con chính là hồ đồ! Cuộc hôn nhân này nhất định phải dị!”
nói tủi thân.
“ không biết, Lục Vân ghét con đến mức nào…”
Giằng co lâu, tôi cuối cùng thở dài, xoa giữa hai chân mày, rồi thỏa hiệp:
“ hôn thì hôn.”
“ thủ tục phải theo ý .” Ông nhíu mày, “Phải đợi tìm luật sư soạn thảo thỏa thuận rồi mới ký, tin tức giữ kín trước đã.”
Dù sao hai tập đoàn đều niêm yết, liên hôn mà li dị ngay sẽ gây sóng gió trên thị trường chứng khoán.
“Vâng.” Tôi gật , họng khô khốc.
Đến đây là đủ.
Dù sao, những gì thử đều đã thử.
Lục Vân không tôi .
Sáng hôm , Lục Vân đến biệt thự họ Mạnh từ sớm.
ánh nắng ban mai, gương mặt anh nét, đẹp mê người.
Chú quản gia tinh ý lui vào , tiện cho người hầu khác tránh mặt.
Phòng khách rộng hai chúng tôi.
Tôi nắm chặt ngón tay, cố gắng mạnh mẽ, nhìn thấy anh, mắt đỏ hoe không tự chủ được.
“Vãn Ninh.”
anh khàn khàn, tay lau nước mắt tôi.
Tôi ngoảnh mặt đi, tránh khỏi tay anh.
ngón tay anh lơ lửng, dừng lúc rồi chậm rãi rút về.
đáy mắt anh lóe lên nỗi đau.
“ hôn… sao?”
Tôi hừ lạnh:
“Anh không giả ngu nữa à? óc bình thường rồi sao?”
“Chúng ta hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?” tôi cao vút, “Phản ứng anh tối qua chưa đủ ràng sao? Ghê tởm tôi đến vậy, hôn chẳng phải vừa ý anh sao?”