Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Màn kịch cuối cũng khép lại.
Tôi lấy lại 150 thuộc về mình, còn lái luôn chiếc Audi anh họ .
Danh nghĩa là tôi “mượn” xe.
Thực tế, đó là vật thế chấp cho 50 còn thiếu.
Lần này, tôi nói gì cũng không nhượng bộ.
Bao giờ anh ta trả đủ 50 , tôi trả xe.
Dù chuyện đã loạn thế này rồi, thì càng loạn thêm tôi cũng chẳng hề gì.
Anh họ suýt quỳ xuống trước tôi.
Bảo anh ta đưa chiếc xe yêu quý mua cho tôi lái, chẳng khác nào lấy mạng anh ta.
Nhưng trước bố tương lai và toàn bộ khách khứa, thể diện cậu cả không giữ nổi nữa.
Ông giáng cho anh họ một tát nảy lửa.
“Đồ ngu không biết điều, mày còn muốn hay không hả?!”
đau lòng đến phát khóc, vội chắn trước anh họ:
“Ông gì thế! Không đánh người ngoài lại quay sang đánh con trai mình! loạn cũng phải lỗi Kiến Khôn! Vì đám này nó đã mượn khắp nơi rồi, ông còn muốn nó thế nào nữa?!”
“Câm miệng cho tôi!”
Cậu cả mũi biến sắc, quát to cắt lời .
như chợt nhận ra mình lỡ miệng, im bặt.
Anh họ đành phải đưa chìa khóa xe cho tôi.
Cho đến tôi rời , bố tương lai vẫn giữ lạnh, không nói lấy một câu.
Tôi trao giấy chứng nhận thực tập đã chuẩn suốt đêm cho đám bạn:
“Cảm ơn mọi người, không có các cậu, tôi chẳng thể lấy lại tiền.”
Em họ cười:
“Anh, nói thế xa lạ quá.”
Những người khác cũng nói:
“Anh Văn, tụi em phải cảm ơn anh, không tốn sức còn lấy giấy thực tập.”
Thằng Đan Từ phấn khích:
“Lần có vụ vui thế này, nhớ gọi bọn em nhé!”
Tôi bật cười.
Áp lực đè nặng trong lòng mấy ngày nay cuối cũng vơi một chút.
Nhưng bên anh họ thì chẳng vui vẻ gì.
chúng tôi rời , bố mẹ cô dâu tuyên bố hủy hôn.
Đám rốt cuộc vẫn tan thành mây khói.
18
Tin này là cậu rể cả báo cho tôi biết.
“… Bố hỏi mấy câu, nó đành khai thật. Tiền tổ chức toàn từ các nền tảng tín dụng online. Nó sợ đám không hoành tráng thì , càng sợ bố không hài lòng.”
“Trong bên gái có hỏi gì, rõ ràng là do chúng nó sĩ diện hão.”
“Có cha mẹ nào muốn gả con cho một gã nần chồng chất, lại không biết giữ chữ tín?”
Nghe tin, tôi chẳng có phản ứng gì nhiều.
Càng không hề thấy áy náy.
Dù tôi không hối hận, chuyện này, suy cho là do anh họ tự chuốc lấy.
Nhưng anh ta thì lại không nghĩ vậy.
Tối hôm đó, tôi đuổi khỏi “nhóm gia tộc họ Lý”.
Tôi nhóm .
Trừ nhà anh họ, ai tôi cũng kéo vào.
Bác gái lớn nói:
“Kiến Khôn có mấy đứa tiền không? Trời ạ, vừa mở miệng đã tôi năm trăm ! Tưởng tôi mở ngân hàng chắc? Mở ngân hàng tôi cũng không cho nó !”
cậu hai:
“Nó cũng tôi rồi.”
Nhị mợ:
“Tôi cảnh cáo anh, nếu dám cho nó , tôi ly hôn ngay! Không thấy Tiểu Văn hai năm còn chẳng lấy à?”
cậu hai:
“Yên tâm, tôi ngu cho nó mượn!”
Bác rể lo lắng cho tôi:
“Tiểu Văn, lần này cậu cả bọn họ hận cháu lắm, chắc chắn sẽ cháu gây sự.”
Tôi:
“Cảm ơn bác rể đã nhắc, cháu đã chuẩn tâm lý rồi.”
Quả nhiên, hôm cả nhà anh họ kéo đến bệnh viện loạn, tôi tính sổ.
Nhưng bọn họ biết, hôm qua tôi đã thủ tục xuất viện cho mẹ, đưa thẳng lên Bắc Kinh chữa trị.
Không tôi, điên anh họ gọi điện chửi rủa.
“ nói cho mày biết, mày chạy cũng vô ích. Mày phá hỏng đám , cả đời này đừng mong sống yên ổn!”
Tôi cười lạnh:
“Anh lo cho mình trước . Số tiền 50 còn , tôi đã bán khoản cho người khác rồi. Người ta chuyên nghề , không dễ nói chuyện như tôi .”
19
Trong mắt tôi, anh họ từ lâu đã hết uy tín.
Số tiền 50 đó, tôi vốn chẳng trông mong anh ta trả nổi.
Thà bớt 20% còn hơn, để anh ta tự cãi nhau với người khác.
Anh họ giận điên, chửi rủa đủ kiểu, còn dọa người xử tôi.
Tôi nhếch mép:
“Lý Kiến Khôn, anh tưởng tôi không biết vì anh phải tiền à? Một người có biên chế chính thức, dính vào cờ b.ạ.c online chẳng phải vi phạm kỷ luật nặng ?”
Lời đe dọa tôi quá rõ ràng.
Anh ta câm miệng.
Mấy năm nay, anh họ ngấm ngầm chơi cá cược, thua không ít, đến cả tiền dưỡng già cậu cả và cũng nướng sạch.
Nhờ may mắn lọt vào mắt lãnh đạo, anh ta ra sức lấy lòng bố tương lai.
Kết quả cuối , vừa , vừa tiền, lại thêm núi .
Nếu cả công việc, vậy thì thật sự chẳng còn gì nữa.
Anh họ im lặng rất lâu.
Trong điện thoại, tôi còn nghe thấy cậu cả và cãi nhau.
“Đều tại bà, hôm đó mắng khó nghe quá, hại con khổ sở thế này!”
“Họ Lý ông điên à! đó chẳng phải ông cũng không muốn trả tiền ? Giờ thành lỗi một mình tôi rồi?”
“Tôi ngờ nó lại gặp phải thằng điên như vậy!”
tôi chuẩn cúp máy, anh họ đành hạ giọng:
“Từ nay nước sông không phạm nước giếng, xe chắc phải trả cho rồi chứ?”
“À, xe tôi vẫn cần dùng, để tháng rồi tính.”
Chiếc xe tôi đã lái lên tận Bắc Kinh.
Trả gì mà trả.
Dù lúc đầu cũng bảo là ‘mượn’, mượn bao lâu do tôi quyết định.
Anh ta gấp gáp:
“Tháng ? Không ! Trả ngay cho !”
Tôi còn lớn giọng hơn:
“Anh sợ gì, tôi chẳng lẽ không trả? Chính anh nói người phải rộng rãi. Vì một xe mà so đo với tôi, anh không thấy à?”
Anh ta cứng họng.
Tâm trạng tôi vô sảng khoái.
Đã đến lúc anh ta nếm thử cảm giác mãi mà không thấy tiền là thế nào.
Anh họ nghiến răng nghiến lợi:
“Dương Bác Văn, đúng là phải nhìn mày bằng con mắt khác.”
“Tôi cũng thế thôi.”
Có những kẻ rất biết ngụy trang.
Chỉ trải qua một lần tiền, biết ai là người, ai là chó.
hết.