Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cưng à.”
Giọng anh vang bên tai tôi, khàn khàn, mang theo nguy hiểm khiến ta mê muội.
“Bật đèn đi.”
Lại là câu .
khác với lần .
Lần , là lời thì thầm quyến rũ.
Lần này, là mệnh lệnh.
Một mệnh lệnh không thể từ chối, chứa đựng cả chiếm hữu tuyệt đối.
13.
Tôi thừa nhận…
Tôi chùn bước rồi.
tấn công áp đảo, mạnh mẽ đáng sợ anh —
tất cả phòng bị yếu ớt trong tôi… sụp đổ tan tành.
Tôi là một cô gái bình thường,
một đứa nhóc thầm yêu anh suốt mười năm trời.
Tôi không đấu lại anh.
Vĩnh viễn không thể.
“Không… không …”
Tôi vẫn đang vùng vẫy trong lý trí sót lại.
Trong bóng tối này, tôi giữ một xíu tự tôn.
nếu đèn bật …
Tôi không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra.
Dường như anh nhìn thấu nỗi sợ hãi trong lòng tôi.
Anh dừng lại.
Chống , yên lặng nhìn tôi.
Giữa bóng tối, tôi không nhìn nét mặt anh.
tôi cảm nhận — mắt anh, ràng như có hình hài, đang dán chặt lấy tôi.
Chúng tôi cứ thế đối diện nhau.
Thời gian như bị đóng băng.
Không biết qua bao lâu, tôi nghe anh khẽ thở dài.
Trong tiếng thở , có lực, … một cam chịu.
“.”
một từ.
Sau , anh cúi xuống, không ép tôi nữa.
dùng nụ hôn , đôi , tiếp tục cuộc chiếm đoạt dang dở.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
xen lẫn một gì … khó gọi tên — một hụt hẫng.
Khi tôi tưởng rằng anh buông bỏ…
Anh lại ngờ thì thầm bên tai tôi, giọng khàn gần như cầu xin:
“ .”
Anh rất hiếm khi gọi tôi như thế.
có hồi nhỏ, anh mới thỉnh thoảng gọi vậy.
.
Thân mật. Nhẹ nhàng.
“Làm ơn.”
“Cho anh nhìn em.”
“Anh muốn… nhìn em vì anh mà trở nên như thế nào.”
Một câu nói, như cú đánh mạnh đập tim tôi.
Anh không ra lệnh.
Anh đang cầu xin.
đàn ông luôn cao ngạo, luôn khả xâm phạm — Chu Dự Bạch ấy…
Giờ đây lại dùng một tư thái thấp hèn nhất, cầu xin tôi.
Mọi rào chắn trong tôi, trong khoảnh khắc , sụp đổ.
Tôi có thể từ chối anh điều gì nữa?
Tôi run run vươn , mò mẫm bật chiếc đèn ngủ vàng nhạt ở đầu giường.
sáng dịu nhẹ ngay lập tức tràn ngập cả căn phòng.
chiếu … chúng tôi.
Tôi nhìn anh.
Trán anh lấm tấm mồ hôi.
Trong đôi mắt ấy là dục vọng chưa tan một loại cảm xúc sâu đậm không thể diễn tả — si mê.
anh tôi.
Tôi nhìn con ngươi anh đột nhiên co lại.
Rồi anh cúi đầu xuống, thật sâu, hôn tôi.
Nụ hôn này… không giống kỳ nụ hôn nào .
Trong có trân trọng. Có dịu dàng.
Như thể tôi là một báu vật vô giá vừa tìm lại.
“ .”
Anh gọi tên tôi, lặp đi lặp lại.
“ anh.”
14.
Dưới đèn, mọi thứ không thể che giấu.
Tôi có thể nhìn si mê trong mắt anh.
cảm nhận từng tấc da nóng bỏng trên cơ thể anh.
xấu hổ như thủy triều, tràn nhấn chìm tôi.
Tôi theo bản năng đưa kéo chăn, muốn che kín lại.
anh lại nắm lấy tôi,
đan mười ngón nhau, siết chặt.
“Đừng sợ.”
Anh nhìn thấu lúng túng trong tôi, giọng nói dịu dàng mức gần như tan chảy.
“Trong mắt anh, em là xinh đẹp nhất.”
Một câu tỏ tình đơn giản không thể đơn giản hơn,
lại lay động lòng tôi hơn kỳ lời hoa mỹ nào.
Tôi không né tránh nữa.
không kháng cự.
Tôi ngẩng đầu , nhìn thẳng mắt anh.
tôi … trong đôi mắt ấy, phản chiếu một hình bóng bé nhỏ —
là chính tôi.
Khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át, trái tim ngã gục vì anh.
Thì ra, trong mắt anh… tôi là như vậy.
Thì ra, yêu một , thật sẽ khiến bản thân tỏa sáng.
Anh cúi xuống, chóp mũi nhẹ nhàng cọ mũi tôi.
“Bé con, em thật ngọt.”
Rồi sau , anh dùng hành động để chứng minh cho tôi hiểu —
“Ngọt” anh, là như thế nào.
Là một loại khoái cảm chưa từng có.
Như linh hồn rời khỏi thể xác, bay bổng giữa tầng mây.
như rơi biển sâu, làn nước ấm áp bao bọc lấy từng tấc da.
Tôi quên hết mọi thứ.
Quên cả xấu hổ, quên luôn tự trọng.
Tôi biết, đàn ông mặt — là tôi yêu suốt mười năm.
giờ đây, anh thuộc về tôi.
như tôi, thuộc về anh.