Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Yến tiệc cung vừa tàn, ta chân các nữ quyến chuẩn xuất cung.
Hoàng lại viện cớ hôm nay tuyết lớn, xe trơn trượt, e hồi phủ chẳng an toàn, bèn giữ lại một nhóm tiểu thư trẻ tuổi nghỉ tạm cung.
Đương nhiên, Tạ Dận cùng Thẩm Mộ và mấy vị công phong lưu kia đều ở lại.
Lẽ ra, chúng ta nên thẳng đến điện an nghỉ.
tiếc, ta cùng các tiểu thư kia vốn không quen biết, chẳng ai nguyện đồng hành, đành một mình sau cung nữ dẫn .
ngang hồ sen, xa xa nơi sơn, thoáng hai bóng mờ mờ hiện ra—
Nam khí vũ hiên ngang, nữ tựa liễu rủ y lướt gió.
Ngay khi ấy, hàng chói mắt lại hiện ra trước mắt:
【Kích thích quá! Kích thích quá! Danh cảnh đặc sắc nhất nguyên tác đây rồi—nữ chủ Bạch Nhụy Tâm ghen, ở sơn đối chất với Tạ Dận, hai lần bùng nổ xung đột, rồi Tạ Dận mạnh mẽ cưỡng hôn nàng!】
【Còn nữ pháo hôi—đúng, chính là ngươi—trông một màn này, sinh ghen ghét, cố ý hãm hại nữ chủ, kết quả bản thân rơi xuống hồ sen, đám công ăn chơi vớt lên, xuân quang bại lộ.】
【Nếu không phải ca ca nữ lấy mạng đổi mạng, cứu Tạ Dận, thì hắn làm báo ân mà cưới một nữ nhân tiếng xấu vang xa? Nữ này vốn là tự mình đa tình.】
manh mối hàng kia, cuối cùng ta xâu chuỗi rõ ràng mọi việc.
Thì ra đại này, bất quá là bối cảnh hư cấu một quyển thoại bản tiểu thuyết.
Tạ Dận và Bạch Nhụy Tâm mới là nam nữ chính.
Còn ta— là tảng đá ngáng chân tình cảm họ, một nữ pháo hôi do tác cưỡng ép dựng nên, để tăng thêm sóng gió trắc trở.
Chờ ta hoàn thành “sứ mệnh”, kết cục sẽ là c.h.ế.t thảm, chẳng toàn thây.
… cớ gì chứ?
Giữa trời đông giá rét, để hai kia dễ bề vụng trộm mà không phát hiện, lại bày kế cho ta rơi xuống hồ sen làm vật hi sinh?
Chẳng lẽ thiết lập truyện, óc ta lừa đến hỏng rồi ?
Ta chau mày, bước nhanh lên kéo tay cung nữ:
“Cung nữ tỷ tỷ, không hay biết còn con nào khác tới điện chăng? Con này trơn trượt, ta e ngã quỵ.”
Cung nữ biết ta Thánh thượng sủng ái, nên chẳng tỏ vẻ xa cách:
“Không , đến điện có một này, các nữ quyến khác đều qua cả. Chúng ta mau thôi, ắt sẽ không .”
Nói rồi, chẳng buồn hỏi han, nàng sải bước trước.
Ta lặng lẽ sau.
Quả nhiên, vừa tới gần sơn, cung nữ bỗng lấy cớ bỏ quên đồ, bảo ta chờ ở đây, lát sẽ quay lại.
Cốt truyện cưỡng ép tiến triển đến vậy.
Ta cắn răng nghĩ, thôi thì chẳng gì là .
Nào ngờ mới hai bước, liền nghe giọng Tạ Dận:
“Nhụy Tâm, nàng biết ta một với nàng. Dù Thánh thượng ban hôn, ta quyết chẳng lay chuyển.”
Bạch Nhụy Tâm nghẹn ngào:
“Ngươi nói bậy! Hôm nay Thánh thượng ban hôn cho ngươi cùng Phó tướng quân, khi ấy ta ngươi chẳng hề muốn từ chối. ngươi dành cho ta rốt cuộc mấy phần?”
Tạ Dận cúi , giọng đầy áy náy:
“Ta thật với nàng. Phó tướng quân cứu ta mà chết, để lại một . Ta có thể để nàng ấy rơi tay kẻ Thẩm Mộ, để rồi lận đận cả đời? Nàng hãy coi ta nàng một lần vậy.”
Dứt lời, hắn quay toan rời .
Khóe miệng ta giật giật, bước chân khựng lại, suýt buột ra tiếng mắng.
Vị huynh đài này, ta đã từ chối ngươi rõ ràng rồi, còn cố tìm đến gây tai họa cho ta?
Cớ chọn ngươi thì là bến đỗ tốt, còn chọn kẻ khác thì gọi là “mệnh khổ”?
Ca ca ta cứu ngươi mà chết, chẳng phải để ngươi giữ mạng rồi quay lại hại hắn!
hàng kia, kiếp trước Tạ Dận đối với ta chẳng tốt đẹp gì.
Cưới thì cưới, lại vẫn cùng tình nhân vụng trộm ở viện.
Nếu khi ấy hắn chịu từ hôn, ta đã chẳng đến nỗi mang tiếng xấu rồi c.h.ế.t thê thảm thế.
Khoảnh khắc này, mọi ảo tưởng ta về Tạ Dận đều tan thành mây khói, thậm chí còn ghê tởm.
Bạch Nhụy Tâm tức đến choáng váng, dậm chân mấy cái rồi nghiêng , toan gieo mình xuống hồ sen.
Tạ Dận lập tức vươn tay kéo nàng, ôm .
Rõ ràng sắp diễn ra màn tình nồng ý mật y lời kia.
Ta thực sự không buồn nhìn, bụng nghĩ hay là thành toàn cho đôi chó lữ này, để mọi cùng biết, để Tạ Dận cưới Bạch Nhụy Tâm cho xong, khỏi vin lý do báo ân!
Ta vừa định cất tiếng gọi to, bất ngờ một bàn tay từ sau bịt kín miệng mũi.
Quay lại, hương lan nhàn nhạt ùa mũi.
“Suỵt… Phá chuyện tốt ta, coi chừng sét đánh.”
Giọng điệu lười biếng, lại mang vẻ trêu chọc chẳng đứng đắn.
Ta lập tức nghĩ tới tên công ăn chơi Thẩm Mộ.
Hàng kia nói, Thẩm Mộ là hạng âm u điên loạn, nghe thì chẳng hiểu tường tận, biết chắc chẳng phải lời hay. Gặp hắn sớm thế này, e đêm nay khó yên.
Quả nhiên, chẳng rõ có phải cố ý, hắn ôm ngang ta, kéo tuột sau sơn.
Ở vị trí này, Tạ Dận và Bạch Nhụy Tâm khó trông .
Tạ Dận lại phát hiện!
Hắn đẩy Bạch Nhụy Tâm ra, cảnh giác nhìn về phía chúng ta:
“Là ai lén lút bóng tối?”