Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thái tử và thích khách giao chiến.
Ta và ba vị mỹ nhân dính sát gót chân hắn, vòng quanh … gà chạy quanh mẹ.
Cảnh tượng giống hệt chim trốn đại bàng.
Chúng ta bị xoay mòng mòng, chuyển động đến gần cửa.
Một ba vị tỷ tỷ sáng suốt quyết định:
Không thể vướng chân Thái tử !
Thế là họ nối nhau rút khỏi phòng.
Ta là người ra khỏi.
Tay nhanh chớp, đóng sầm cửa lại, tránh để đại hán kia lao ra ngoài bị thương người vô tội.
“Có thích khách! Có thích khách!!”
Cả lầu rối loạn.
Tiểu tử nháy mắt ban nãy nhảy từ nóc nhà xuống thiên thần cứu thế.
Ta chưa kịp vui mừng sấp mặt nhận ra:
Tên kia trông xấu lắm, nhưng lại là cao thủ tuyệt đỉnh.
Ta nhào tới cầu cứu:
“Cứu ! Mau cứu điện hạ! Ngài ấy một mình đơn thương độc đó đó!”
Thiếu niên kia liếc nhìn tay ta níu chặt cửa, cạn lời:
“Ngươi bỏ tay khỏi cửa trước .”
7.
Cha ta đến kịp lúc, cứu ta một chó.
Thích khách bị bắt từ lâu, là thái tử tự dưng nổi điên, bóp cổ ta.
Trước đó ta với hắn nấy đều đầu bù tóc rối, áo quần xộc xệch.
Ta để lại tin nhắn cha là:
“Thái tử giở trò với , cha mau tới cứu !”
Thế nên lúc cha xông , vặn thấy cảnh hai ta “mặt dán mặt”, suýt nữa thì lăn đùng ra bất tỉnh vì tức:
“Trời diệt trung lương! Trời diệt trung lương a! Việc đến nước này , điện hạ, người phải chịu trách nhiệm với nhi tử của ta!”
Ta và thái tử đồng thời xuất hiện một cái dấu chấm hỏi to tướng trên đỉnh đầu.
Cha ta là Thái phó, xưa nay thái tử luôn kính trọng ông:
“Thưa thầy, ta là…”
“Không có giải với thích gì hết! Điện hạ, người mãi không chọn thái tử phi, Hoàng thượng có ý kiến, giờ còn bị dính vụ án tham ô của nhà họ Lâm, người tự suy nghĩ kỹ !”
Thái tử trầm mặc suy tư hồi lâu, hình vẫn không hiểu:
“Thầy ta lập lệnh lang thái tử phi, coi giải quyết chuyện cấp bách trước? Nhưng… lệnh lang là ?”
Cha ta cũng để ý thấy ta nháy mắt ra hiệu cầu cứu, lập tức im lặng hỏi bằng khẩu hình:
“Nó chưa hiện?”
Ta liều gật đầu.
Cha ơi, ơn đừng để lộ nữa, để lộ nữa là tiêu thiệt đó!
Cha hắng giọng một tiếng, định tìm cách chữa cháy, thì thái tử lại dùng quạt gõ đầu, bừng tỉnh ngộ:
“Quả nhiên vẫn là thầy cao tay!
Lúc đại hôn, lệnh lang giả là chứ gì? Chuyện muội muội ta sẽ tự sắp xếp ổn thỏa.
Ta vốn mệt mỏi vì bị ép hôn, giờ thầy ra đường sáng, ta cảm kích vô !”
Nói còn nghiêm túc đánh giá ta một lượt từ trên xuống dưới:
“Xét kỹ thì Tử Kỳ cũng có vài phần dung mạo trung tính, cải trang thành chắc không nghi ngờ đâu.”
Tốt ghê.
Không để người ta hiện ta là ,
lại không để người ta hiện ta là nam.
Các người rốt cuộc ta yêu quái hay gì?
Cha, xin cha đừng hồ đồ nữa!
8.
Cha ta không dám quyết.
Bảo phải về hỏi lại mẹ ta.
Mẹ ta nói:
“Gả chồng theo chồng, hỏi công chúa .”
Công chúa nói…
Không, công chúa chưa dậy, là cung thân cận Lạc Xuân bảo:
“ chờ thêm một lát, công chúa còn nghỉ ngơi.”
Phải .
Ta mấy khi gặp công chúa, nói chi đến chuyện đối thoại.
Đứng hành lang gió lộng, ta chợt nhớ lần đầu gặp công chúa.
Khi đó Hoàng thượng mở cuộc tuyển chọn nàng, cháu thế gia tụ hội, hào hoa rực rỡ.
Ta không dám tranh đua, trốn ra ao sen hóng gió. ngờ lỡ chân ngã xuống hồ.
lúc đầu óc mơ hồ, một thân ảnh mạnh mẽ lao xuống nước, vớt ta lên bờ, còn truyền hơi thở cứu .
này mới biết, người cứu ta… chính là công chúa lâu nay nằm liệt trên giường .
Nàng bẩm sinh yếu ớt, nhưng trời sinh thiện lương, vì cứu người bộc tiềm lực kinh người.
chuyện đó, lại tái , càng thêm nặng, gần không thể ra ngoài gặp .
Công chúa thân phận tôn quý, nhưng quanh năm giam mình phòng, không bằng một người thường.
Thế gia thì lắm toan tính, trèo cao không hi sinh trưởng tử, bèn lách luật đưa thứ hoặc chi ngoài ra ứng tuyển.
Vì thế, giữa một rổ dưa vẹo cà xấu, ta—kẻ “đỡ xấu nhất”—bỗng nổi bật lên.
Khi đó thánh còn chưa hạ, cha ta còn từ chối, là ta gạt .
Ta nghĩ… công chúa thật sự rất đáng thương.
Cao quý thì sao, cũng là kẻ bị nhốt một căn phòng, trên một chiếc giường.
cũng bị lợi dụng.
Những kẻ đến gần nàng vì quyền thế.
có ta…
Vì biết ơn đến.
Vì lòng thương chọn.
Ta thích nàng.
Thích thật lòng.
9.
Chờ một canh giờ, Lạc Xuân cũng mời ta .
những lớp màn lụa mỏng manh, có một bóng dáng mảnh mai ngồi im lặng.
Lạc Xuân dừng lại ở lớp màn , dọn ghế ta nói:
“Công chúa sợ lây sang .”
Ta cảm động, cúi đầu thì thấy ở góc rèm… một đôi giày thêu rồng.
Giày hôm qua… thái tử mang?
Ơ kìa, cũng không cẩn thận quá ?
Giày còn ở đây bị người khác thấy thì thanh danh công chúa không phải tiêu à?
Ta vội mượn cớ uống trà để sai Lạc Xuân lấy, tranh thủ đá đôi giày rèm.
Một tiếng cười rất nhẹ, rất khẽ vang lên lớp màn:
“Ha, có lòng .”
Quả nhiên không hổ là nhân ta mắt, ngay cả giọng cười cũng đặc biệt đến thế.