Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Lạc Xuân chưa quay lại, ta bèn lôi đồ giấu trong tay áo .

Một tượng đất nặn nhỏ, một hộp phấn hồng, nửa gói hạt dẻ rang đường——

, vì chờ hành lang chán quá ta lỡ ăn mất nửa gói.

Bày đồ lên khay, ta khẽ đẩy vào sau màn:

“Tuy ta và công chúa chưa từng viên phòng, cũng là phu thê danh nghĩa.

Ta suýt quên mất, công chúa ở trong phủ chắc hẳn tịch mịch lắm.

Là ta sơ suất.”

Công chúa không nhận ngay.

Chắc… toàn là đồ vặt vãnh phố, nàng chê?

Ta lúng túng định thu thì nghe nàng hỏi:

“Là tặng cung còn muốn rút lại?”

“Gì cơ?”

“Còn cuốn sách, không tặng ta?”

cái đó…”

Là quyển tiểu thuyết linh tinh ta đang theo dõi.

Vừa chương mới, tiện đường ta ghé tiệm mua luôn.

Không ngờ nàng mắt tinh như !

Ta đang định sang khác, thì công chúa nhẹ giọng:

“Đưa đây.”

Không hét, không ép.

hai từ nhẹ nhàng, khiến người nghe không kháng cự.

Tay ta như bị điều khiển, thành thật đưa sách lên.

Công chúa nhận khay, bình thản hỏi:

“Mang mấy thứ này lòng cung, là muốn nhờ gì?”

Ơ?

Mới tính là lòng á?

Công chúa , nàng khỏi bệnh thì dạo chơi một chút đi.

Nàng dễ dỗ quá trời, chẳng trách lại bị thái tử dụ dỗ.

Đau lòng muốn chết.

Không kịp khách sáo nữa, ta liền thẳng:

“Ta biết công chúa và thái tử .”

11.

“Công chúa, thái tử không phải người tốt!”

Ta không phải vì ghen, cũng không bịa xấu.

Công chúa tốt như , lương thiện như , ngây thơ như

không phải thái tử cố tình dụ dỗ, hai người tày đình trái luân thường như chứ?

Ta biết linh tinh có mất đầu, cứ để nàng lún sâu không lối thoát, ta càng lo hơn.

là nhân lúc không có , ta thi triển toàn công lực mỉa mai thái tử một trận thân.

Công chúa im lặng hồi lâu, như đang nghiền ngẫm lời ta .

“Thì … trong mắt ngươi, quan hệ giữa ta và thái tử là như …”

Không biết có phải ta tưởng tượng không, cảm giác công chúa nghiến răng rất rõ:

“Ngươi không vừa mắt thái tử một trăm lần cũng được, lại nhất quyết chọn ngươi thái tử phi đấy!”

Ơ? Không có! Tụi ta còn đang thương lượng lại !

“Công chúa, nàng không đồng ý, thì đừng gật đầu là được .”

“Thái tử muốn gì, thì nhất định phải có bằng được.

Huống chi, một người mặt ghét như ngươi, trên đời hiếm lắm.”

“…”

Ta đâu dám hiện mặt.

dám thì thầm với nương tử thôi .

Gặp thái tử, ta nịnh còn không kịp.

“Ngôi vị thái tử phi vốn dành người yêu, ngươi lại là nam nhân ghét nhất, bị bắt thay cũng không lạ.”

“Công chúa, này là khi quân phạm thượng đó!”

“Bị vạch trần mới là khi quân.”

“Ta là nam tử đường đường, giả nữ nổi?”

“Ta dạy ngươi.”

“… Hả?”

“Ý ta là, ta sẽ giúp ngươi che giấu.”

Hu hu, ở đâu kiếm được thê tử tốt này chứ!

cần nàng không cắm sừng ta, người nàng thích thật sự là ta…

Thì cuộc đời ta viên mãn .

12.

Ta tăng ca ở … để chuẩn bị chính cưới mình.

Ha ha.

Nữ tử tốt không thờ hai chồng.

Còn hoàng đế với đôi long phượng ngài thì chăm chăm vặt lông tôi!

Còn luật trời nữa không đấy?

Không phải tăng lương ?

Ta xem lại danh sách sính , tâm trạng dần bình ổn.

… mấy thứ này cũng là tài sản chung vợ chồng, phải không?

thì ta cưới thêm vài lần nữa cũng được!

Còn chưa kịp mơ tưởng tiếp, phiền phức đã tìm tới.

Đông Cung nấn ná không phê duyệt tất cả các tấu chương chi tiết hôn .

Không chốt gấp là không kịp may hỉ phục.

Đến lúc đó mất mặt, người ta đổ ăn cẩu thả, chứ chẳng dám trách Thái tử!

Cấp trên ta đi lại Đông Cung mấy lượt, đều bị cớ “Thái tử đang điều tra vụ án nhà họ Lâm, không tiện tiếp khách” đuổi .

cũng như đi trên băng mỏng, còn ta thì… đang lén đọc tiểu thuyết.

ta bị tố cáo.

Sau đó, ta được “vinh hạnh” nhận một nhiệm vụ:

Đến Đông Cung tấu chương, không được thì khỏi quay .

Ta khổ quá!

13.

Thái tử đang ở Hình thẩm cung.

Vừa vào, ta đã thấy người huynh đệ lần trước mưu sát bọn ta đang bị treo lên đánh bầm dập, nhìn thảm vô cùng.

Thái tử sắc mặt lạnh tanh, ta liếc một cái đã vội cúi đầu.

:

“Phò mã văn nhã kia, hay là quay Đông Cung chờ ta?”

Ta dễ bị đuổi .

Không hề kiêng kỵ, lập tức bắt đầu thao thao bất tuyệt phân tích lợi hại, khẩn thiết thỉnh cầu Thái tử mau chóng… phê tấu chương!

Thái tử mỉm cười:

cung nghĩ… chi bằng để Thái tử phi đến kinh thành, tự mình định đoạt.”

phải.

cũng biết Thái phó có một nam tử, Thái tử bịa một người cha khác ta – An Dương vương.

Ý là: vị Thái tử phi tương lai đang trên đường từ Lĩnh Nam , đúng lúc thành thân là tới nơi.

Ta khúm núm:

“Điện hạ đừng khó hạ quan…”

Thái tử bật cười khẽ:

“Cuối cùng ngươi cũng nhận , cung đang khó ngươi .”

Ta sững lại một chút.

Không hổ là huynh muội ruột, tiếng cười vừa … y hệt công chúa.

Ta nghiêm túc:

“Vi thần đã đắc tội gì với điện hạ?”

Thái tử gằn từng chữ:

“Quá nhiều…

ngươi lại không hề tự thấy có lỗi. Được, tốt lắm – Nhan Khanh, ngươi tra được kẻ chủ mưu sau lưng , cung sẽ ký .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương