Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10t3CFo17o

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Chân Thiên Kim Biết Thuật

Tôi là thiên kim thật bị bỏ rơi, cũng là Thánh nữ tộc Miêu Cương. Ngày tôi được bố mẹ đón về thành phố lớn, thiên kim giả và bạn trai thanh mai trúc mã của cô xúm vào bắt nạt tôi, tôi quay đầu một cái, buông từng chữ nhẹ nhàng: “Thích loại nào, các chọn .”

***

Tôi được một chiếc xe sang trọng đón về nhà của bố mẹ . Cửa biệt thự mở ra, tôi xách lý tò mò nhìn vào trong nhà.

“Vũ Linh, đứa con đáng thương của tôi, con phải rồi—”

Mẹ mắt đỏ hoe lao đến ôm tôi, tôi giơ tay đỡ một cái. Một cô gái mặc váy hồng bỗng nhiên đâu xông ra, “phịch” một quỳ xuống trước mặt tôi.

“Huhu, chị Vũ Linh, em xin lỗi, em vừa nghĩ đến mười tám nay em đã thay thế cuộc sống của chị, hại chị một mình trong núi lớn, lòng em hối hận đau đến mức muốn c.h.ế.t được.”

“À, cái này…không đến mức đó đâu.”

Tôi gãi đầu, nhận ra cô gái này chính là thiên kim giả Giang Thanh Nhã.

Mười tám trước, một kẻ buôn đã đánh cắp tôi bệnh viện. Lúc đó, bảo mẫu Trần trong nhà sợ bị bố mẹ tôi truy cứu trách nhiệm, nên đã dùng chính đứa con gái vừa sinh của con dâu mình để thay thế.

Cho đến ngoái, khi Giang Thanh Nhã phẫu thuật, bố mẹ của tôi tình cờ phát hiện nhóm m.á.u của cô không phù hợp, tra cứu rất lâu mới tìm ra chuyện này.

Bảo mẫu Trần đó đã bệnh chết, bố mẹ tôi cũng không truy cứu nữa, chỉ tập trung tìm . Mất hơn một , bằng nhiều cách khác nhau, cuối cùng họ cũng tìm được tôi.

“Chị Vũ Linh, nếu chị không tha thứ cho em, em sẽ cứ quỳ mãi không dậy.”

Giang Thanh Nhã cúi đầu khóc, bố tôi vừa lúc cổng lớn vào, thấy vậy giật mình, vội vàng xót xa đỡ cô dậy.

“Ôi chao, Thanh Nhã, con cũng vô tội , bố mẹ bao giờ trách con, hà cớ gì phải hạ mình vậy!”

Nói xong, ông không hài lòng trừng mắt nhìn tôi một cái.

“Vũ Linh, bố biết con đang giận, nhưng đó là lỗi của bố mẹ, con không nên trút giận Thanh Nhã.”

???

Đầu óc bố tôi hình không bình thường lắm thì phải, vậy kiếm được nhiều tiền thế, chẳng lẽ là chui gầm chạn?

Tôi nhìn mẹ tôi, bà cũng vẻ mặt xót xa an ủi Giang Thanh Nhã, vây quanh cô , hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.

Không ai để ý đến tôi, tôi đành mình xách vali đến bên cầu thang.

“Xin hỏi, tôi ở phòng nào?”

Hỏi lần, cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của họ, Giang Thanh Nhã vẫn còn khóc sụt sùi.

“Chị Vũ Linh, để em giúp chị xách lý.”

Một tay tôi xách vali, tay kia ôm một cái mây nhỏ. Giang Thanh Nhã không xách vali cứ đòi xách cái mây này.

Trong mây đựng trùng tôi nuôi, tôi nhất quyết ôm chặt cái , không để cô chạm vào.

“Không cần, tôi xách được.”

Giang Thanh Nhã đột nhiên thò tay ra giật.

“Chị Vũ Linh, chị vẫn còn ghét em sao?”

Cái mây bị kéo hở ra một khe, một con nhện đen lớn lông lá to bằng tay chui ra khe hở, bò cánh tay của Giang Thanh Nhã.

“A—”

Giang Thanh Nhã phát ra một hét chói tai xé lòng, điên cuồng vung tay.

Tôi vẫy vẫy tay, con nhện nhảy trở tay tôi.

“Đã nói là không cần xách , đây là thú cưng của tôi.”

Giang Thanh Nhã ngã ngồi đất khóc.

“Chị ơi, chị ghét em đến thế sao?”

Vẫn xong sao, tôi trợn trắng mắt, mình xách vali tìm được phòng.

Mở vali ra, lấy bốn cái vò sành được niêm phong bên trong ra, giấu dưới gầm giường xong, tôi vuốt ve con nhện mu tay.

, đây là nơi ở sau này của em, rộng ghê không?”

đưa móng vuốt ra, vẽ một vòng tròn lòng tay tôi.

Ồ, thú vị thật!

nói với tôi, trong cơ Giang Thanh Nhã nuôi một con trùng!

***

Tôi dọn dẹp đồ đạc xong xuôi xuống nhà ăn cơm, vừa lúc nghe thấy thở dài của mẹ tôi.

“Ôi, cũng không trách con bé, không ai dạy dỗ, tính cách hoang dã một chút, sau này sửa dần là được.”

thở dài của bố tôi còn lớn hơn.

“Không Thanh Nhã, nhỏ đã lớn bên cạnh chúng , giáo dưỡng lễ phép đều là nhất. Tôi chỉ sợ đứa bé ấy trong lòng oán giận, sau này Thanh Nhã sẽ thiệt thòi.”

Thấy tôi xuống, đều im lặng.

ăn, họ chuyện cho tôi học, đây cũng chính là mục đích tôi trở về.

núi trường học ít, tôi cũng từng được học gì, muốn mình thi đại học thì không đậu, nhưng bà tôi trước khi mất đã nói với tôi, đọc sách rất quan trọng.

Bố mẹ đông của một trường đại học, quyên góp một khoản tiền lớn, cho tôi học đại học ở đây.

“Vũ Linh, con muốn học chuyên ngành gì?”

Tôi mơ hồ ngẩng đầu .

“Chuyên ngành là gì?”

Giang Thanh Nhã “phì” một cười, giơ tay che miệng.

“Chị thậm chí còn không biết điều này sao? Cấp ba chắc chắn cũng không học tử tế, không sao, chị cứ học cùng chuyên ngành với em là được.”

Bố mẹ tôi không hài lòng nhíu mày.

Tôi đặt đũa xuống.

“Tôi học cấp ba, trong núi chỉ một trường cấp , mỗi ngày học phải leo núi đồng hồ, sau này học được một nửa thì trường sập, tôi cũng học xong cấp .”

Tất cả mọi đều sững sờ, mẹ tôi bật khóc nức nở.

“Tôi thật đáng chết! Đứa con đáng thương của tôi rốt cuộc đã đến mức nào chứ!”

Bố tôi cũng áy náy đỏ hoe mắt.

“Vũ Linh, con đã rồi, đây, ăn thêm chút rau .”

Giang Thanh Nhã nắm chặt lòng tay, sắc mặt tái nhợt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương