Ba năm trước, tôi đứng ngoài cửa, nhìn bóng lưng của Tô Trạch Huyền, nghe thấy anh nói:
“Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ ở bên Lam Hân.”
Cô gái đứng trước mặt anh quay đầu nhìn về phía tôi, nở nụ cười mang theo ý vị chiến thắng.
Lúc ấy, tôi mới hiểu, bạch nguyệt quang trong lòng anh không phải tôi, tất cả chỉ là tôi đơn phương mơ tưởng.
Vốn kiêu hãnh, từ đó tôi lựa chọn rời khỏi thế giới của anh.
Ba năm sau, Tô Trạch Huyền chặn tôi ở một góc, đôi mắt đỏ hoe:
“Lam Hân, cho anh thêm một cơ hội nữa.”