Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

07

khi kết hôn, Trình Mặc nghỉ việc, mấy người bạn thân hồi học nghiên cứu sinh khởi nghiệp.

Họ đều là những người rất chính trực, cũng là bạn tôi. Khi cưới, họ còn từng làm phù rể.

Tôi không đi anh, bởi tôi đã có một công việc rất , hơn nữa, trứng sao có chung một giỏ?

Những ngày ấy, ban ngày tôi đi làm, buổi tối lại đến công họ, giúp một số việc khả năng.

Không khí ở công khởi nghiệp luôn rất .

Mọi người tuy nghèo, tuy mệt, nhưng trên mặt lúc cũng mang nụ cười.

là khoảng thời gian khổ cực , nhưng cũng vui vẻ .

Công hoạt động cầm chừng hơn một năm, thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh tôi đã đặt một đơn hàng lớn họ.

lại giới thiệu thêm những trường khác đặt hàng, việc kinh doanh lập bùng nổ.

Trình Mặc kích động ôm tôi xoay vòng, rằng tôi chính là ngôi sao may mắn anh.

Hôm , tôi cũng vừa hay phát hiện mình đã mang thai.

Trình Mặc khóc .

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nghẹn ngào rất lâu rất lâu, nhìn tôi, ánh mắt kiên định và sáng vô , :

anh định sẽ và con có một cuộc sống đẹp, một chút khổ cực cũng sẽ không hai mẹ con chịu.”

Anh ấy thật sự rất biết cố gắng.

Những ngày , anh liều mạng làm việc, công lớn mạnh trông thấy, tiền cũng ngày càng nhiều.

tôi cũng có xe, có nhà, không còn phải ở căn hộ cũ nát dột nát nữa.

Công phát triển, trên người anh cũng dần dần có cái “dáng vẻ ông chủ”.

Đôi khi tôi đến công tìm anh, thậm chí không dám chắc người đàn ông nghiêm túc, khô khan kia có phải là Trình Mặc — người luôn ôm tôi làm nũng ở nhà hay không.

Khi ấy tôi chưa nhận ra, Trình Mặc đã thay đổi từ lâu, còn tôi thì dùng tâm thái ban đầu đối đãi với anh.

Một ngày tuần, anh ra ngoài, về rất muộn, trên người nồng nặc mùi rượu.

Tôi lắm, không anh lại gần, nổi với anh một trận.

Trước đây anh hầu không uống rượu, trên bàn tiệc xã giao đôi ba chén thì tôi còn có hiểu.

Nhưng tuần tại sao phải ra ngoài uống rượu chứ? Anh rõ ràng biết tôi ghét mùi rượu nồng nặc .

Trước kia, tôi cũng từng nổi vì vài chuyện.

Mỗi , anh đều cầu xin tôi tha thứ, sợ tôi không cần anh nữa, ôm lấy tôi lặp đi lặp lại:

“Vợ ơi, anh sai , đừng , đừng làm mình đến hại sức khỏe. Anh sẽ không bao tái phạm nữa, vợ à.”

Nhưng , khi giải thích một câu, đối diện với sự hờn dỗi tôi, anh không tranh cãi, không xuống nước, cũng không còn thấp giọng dỗ dành tôi.

Anh lạnh mặt rời đi.

Anh :

“Anh đến công ngủ, khỏi làm .”

Tôi nhìn anh, lập òa khóc.

nhưng anh không dừng lại, chỉ đóng sầm cửa thật mạnh.

08

chiến tranh lạnh đầu tiên tôi.

Trước , suốt tám năm, mỗi khi có mâu thuẫn, cũng chẳng bao kéo dài quá một tiếng, bởi anh luôn nhanh chóng đến cầu xin tôi tha thứ.

Nhưng , anh không chủ động chuyện với tôi.

Mẹ tôi gọi điện khuyên:

Trình Mặc đã là ông chủ , con phải biết giữ diện chồng, không coi nó đứa trẻ mà quản nữa. Con nhún nhường một chút đi.”

nhưng tôi không hiểu, chính Trình Mặc từng , mắt tôi, anh mãi mãi là con sâu nhỏ tôi bắt nạt. Sao lại thay đổi ?

Tôi không chịu nhún nhường.

, hai ngày liền, nhìn anh người xa lạ, ngay cả một ánh mắt tôi cũng chẳng .

, anh chịu không nổi, ôm tôi từ phía , khẽ :

“Thôi , đừng nữa mà.”

Tôi cũng thuận theo mà ôm lại anh.

nhưng, lòng tôi rất rõ ràng.

Trình Mặc tôi đã quay về chưa?

Chưa. Có lẽ anh sẽ chẳng bao trở lại nữa.

Thời gian trôi qua rất nhanh, con gái chào đời, tôi đặt tên con là Niệm Niệm.

Trình Mặc , mỗi ngày đi làm, điều duy anh nhớ mong chính là hai mẹ con tôi.

Anh đối xử với tôi và con rất , rất .

Dù đã thuê bảo mẫu, nhưng ban ngày đi làm có mệt đến đâu, buổi tối anh về chăm con, còn xoa vai tôi, tôi được ngủ ngon.

Ngày tháng cứ bình bình, êm ả trôi đi, nhưng dường cũng có phần nhạt nhẽo.

Tôi và Trình Mặc sống một cuộc đời quy củ, trọng tâm sinh hoạt đều đặt cả vào con cái.

Giữa tôi đã lâu không còn chút đam mê , đến mức tôi cũng quên mất tôi hôn nhau là khi .

Tôi nghĩ, chắc con người khi bước vào trung niên, đều là vậy thôi.

Không còn trẻ nữa, tôi soi gương, phát hiện khuôn mặt mình đã xuống sắc.

Làn da trước kia trắng hồng, nay đã trở nên hơi vàng vọt, lấm tấm xuất hiện nám sạm.

Tôi vốn là người rất yêu cái đẹp, thấy vậy phát hiện ra chuyện động trời, lập hẹn lịch đi làm thẩm mỹ, còn đăng ký thêm lớp giảm cân, chỉ mong mình có trẻ lại.

Trình Mặc bật cười, đưa tay xoa đầu tôi, :

“Dù có trở thành đi nữa, anh yêu .”

Tôi nổi hết cả da gà.

Ngày xưa ngày cũng anh yêu , yêu anh, mà nghe đến câu lại thấy sến súa đến kỳ lạ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương