Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, tôi lại ra tay với chồng.
ta thường bảo “giết gà dọa khỉ”, còn tôi thì ngược lại — “đánh con răn ”.
Bố chồng tức điên, gầm lên:
– “Mày đánh trả cho tao!”
Rõ ràng chồng tôi chưa kể cho ông ta rằng tôi vừa giỏi Taekwondo vừa thạo Karate. Hai con ông ta xông lên, tôi vẫn đủ sức hạ gục sạch. Ai bảo ông ta động đến tôi cơ chứ?
tiên tôi đánh chồng là khi khẩu trang bắt khan hiếm. Anh rể cả xúi chồng tôi nhập vải kháng khuẩn bán, kiếm được một mớ tiền.
Một chiếc khẩu trang vốn chỉ đáng vài hào, bán ra năm sáua tệ.
Khi chuyện, tôi nhốt chồng vào phòng, dạy cho một nhớ đời.
ấy tôi còn nương tay, nên anh ta có thể lấy cớ chuột rút che mắt mọi .
Hôm nay thì khác. Anh ta đánh vì nghe lời bố, định ăn trộm thuốc dự trữ của tôi mang đi bán giá cắt cổ.
Chồng tôi thường ngày không ngu, nhưng hễ liên quan đến bố thì nhất định sẽ làm chuyện dại dột. Vậy nên, này tôi lại đánh anh ta. Ngay giữa phòng khách. Trước bố chồng.
ta “giết gà dọa khỉ”, tôi “đánh con răn ”.
– “Đừng đánh , anh sai , vợ ơi, anh không …”
– “Anh sai chỗ ? sai vẫn làm, óc anh toàn cháo à?”
Tôi vừa quất thước vừa tra hỏi.
Mẹ chồng đứng bên lo lắng đến phát khóc:
– “Tước Tước, đừng đánh , lỡ hư thì sao…”
Bố chồng thì giận tím , chỉ vào chồng tôi quát:
– “Tống ! Mày đánh trả cho tao! Đánh c.h.ế.t con ranh này! coi Tống không ra , muốn lật trời chắc?!”
Nhưng chồng tôi có đánh không?
Dĩ nhiên là không. Anh ta từng thấy tận mắt tôi ba quyền hai cước đã vật ngã một gã to gấp đôi, nằm bẹp nửa ngày không dậy nổi.
Anh ta quay sang bố, gầm lên:
– “Bố, thôi đi. Rõ ràng chúng con sai!”
Bố chồng tức xắn tay áo:
– “Mày không đánh thì tao!”
Tống hốt hoảng ôm chặt lấy ông:
– “Bố, không được! Không được !”
Mẹ chồng lao tới ngăn, kết quả bố chồng tát thẳng tay:
– “Đàn vô dụng! Nuôi mày làm ?!”
Mẹ chồng ôm khóc nức nở.
Thấy Tống không phản ứng, tôi giơ thước đánh anh ta túi bụi.
Bố chồng tôi không động đến tôi, vậy thì con trai ông ta tôi đánh được chứ?
Chồng tôi vừa chịu đòn vừa cố gắng kìm bố lại, sợ tôi thật sự ra tay với ông.
Bố chồng bất lực, đành trút giận vào đồ đạc, đập phá ầm ầm.
Tôi thì cứ tiếp tục đánh con trai ông ta.
Tiếng la hét, tiếng cầu xin, tiếng đồ đạc vỡ nát vang khắp .
Đống đồ cũ rích ấy, tôi thèm bận tâm.
Cuối , ông ta mệt lả, thở hồng hộc quát:
– “Con ranh, cứ chờ đấy!”
hậm hực chạy vào phòng, gọi điện cho hai cô con gái.
Tôi hất chồng ra, quay sang thấy mẹ chồng sưng tấy, nước mắt giàn giụa. Tôi đi lấy đá chườm cho .
– “Tước Tước, thôi bỏ đi.” vừa khóc vừa khuyên.
– “Mẹ.”
Những chuyện khác tôi có thể nhẫn nhịn, nhưng động đến thuốc men trong lúc quốc nạn thì không!
Tôi nhìn chồng:
– “Anh là đồ vô dụng à?”
– “Vợ ơi…” Anh ta lí nhí như đứa trẻ phạm lỗi.
Tôi , chiến lớn sắp tới.
Tôi dỗ dành mẹ chồng vào phòng tôi:
– “Mẹ, lát dù xảy ra , đừng ra ngoài. Đừng sợ ly hôn, con sẽ nuôi mẹ. Con có tiền.”
Khóa cửa lại, tôi nắm tai chồng:
– “Lát hai chị anh đến, tự giải quyết. Đàn ông đừng xen vào. Nếu có thằng động vào , anh liều mạng với . chúng chạm vào một sợi tóc, sẽ thiến anh ly hôn.”
– “Vâng… vợ nói anh nghe nấy.”
– “Đi rót cho cốc nước.”
– “Dạ.”
Tôi uống nước hồi sức, thay luôn đôi giày quân đội.
Sẵn sàng nghênh chiến hai chị chồng tôi ghét cay ghét đắng — và bọn ưa tôi.
Tôi và Tống quen nhau nhờ mai mối.
tiên tôi gặp là một gã quái dị, mở miệng ra đã đòi: “Lương đưa hết, việc làm hết.”
Tôi thẳng tay lôi cả mười tám đời tổ tông hắn ra mắng cho một tơi bời.
khá hơn, Tống đối tượng xem mắt chê bai đủ điều.
Thế là chúng tôi – hai kẻ cảnh ngộ – rủ nhau ăn uống trò chuyện cho khuây khỏa. ngờ càng nói càng hợp.
Cho đến lúc gặp phụ huynh hai bên.
tôi, từ ngày tôi đánh mẹ kế cô gái khác mẹ, đã mặc kệ sống c.h.ế.t của tôi. Tôi vốn ôm trong tay tài sản khổng lồ mẹ lại, buồn gặp ông ta.
Gặp thì sao? Lỡ tay đánh vợ bé ông ta một , chính ông ta lại nhập viện.
bước vào Tống, bố chồng không có . Mẹ chồng thì nhiệt tình tiếp đón, nắm tay tôi khen xinh xắn, phúc tướng, còn vào bếp nấu những món tôi thích nhất.
Tôi quyết định cưới Tống , không hẳn vì yêu anh ta, vì… tôi thích mẹ anh ta.
Sau khi quan sát kỹ, tôi bố chồng là loại gia trưởng điển hình. Về thì quát tháo, chê cơm nhạt, đồ ăn già, nước rửa chân nóng quá, lạnh quá… Và hơn hết, ông ta còn đánh mẹ chồng.
Tôi hỏi, lắc chối.
Một lão già có chút bản lĩnh nỡ ra tay với phụ nữ – đó không là . Tôi đã nhịn ông ta quá lâu .
Hai cô con gái của ông ta, quả nhiên “ con nấy”. Thay vì thương mẹ, hùa vào hành hạ . Tôi hỏi lại nhiều – đều là con ruột cả.
Ba con ấy, có lấy một chút lương tâm, tiền kiếm, bằng loài súc sinh.
Tôi , sớm muộn sẽ có một quyết đấu.
Hai chị gái Tống đến rất nhanh. tránh cảnh một chọi một, rủ nhau tới.
Vừa bước vào, chưa hỏi đuôi, đã lao vào đánh tôi. Giày thể thao chỉnh tề, rõ là có chuẩn .