Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

dáng vẻ nhát gan ấy thật đáng cười. một trận sợ , hừ.

Về phòng, tôi bảo mẹ chồng tắm dạy bà cách dùng mỹ phẩm dưỡng da.

– “Mẹ nào dùng, phí lắm, đắt cơ mà.”

– “Chính vì mẹ không biết thương lấy bản thân nên để ông ấy bắt nạt mẹ như .”

Tôi cẩn thận thoa từng lớp kem cho bà, xịt chút nước hoa, dìu bà nằm xuống giường:

– “Mẹ cứ ngủ . Mấy hôm tới con sẽ xin nghỉ phép ở bên mẹ, cho khi xong.”

Sợ bà mềm lòng, tôi mở điện thoại, cho bà xem số dư tài khoản:

– “Mẹ nhìn , con , nuôi mẹ dư sức.”

Bà tròn , giật mình thốt lên:

– “ mình nhiều ư?”

– “Là mẹ ruột con để .”

Tôi nép vào lòng bà:

– “Tin con , con sẽ hiếu thuận với mẹ.”

Một lúc lâu sau, tưởng bà ngủ, bà khẽ thì thầm:

– “Được.”

Trong lập tức chia hai phe.

Một phe gồm tôi, mẹ chồng và Tống . Một phe là bố chồng, hai chồng cùng hai rể – những kẻ biết chắc nếu tài sản bị chia đôi, nên hùa theo ông ta.

Hai chồng ngày nào cũng nấu nướng bồi bổ cho bố. Tôi buồn tranh, chỉ phẩy tay gọi đồ ăn ngoài về chất đầy bàn.

Tống ngoan ngoãn nhất, món nào cũng khen.

Mẹ chồng thì thấy xót , định xuống bếp nấu vài lần, đều bị tôi ngăn.

Bố chồng thì ngày nào cũng mỉa mai, lời lẽ đả kích, thao túng mẹ chồng không ngừng.

Tôi biết, trong hòa bình là chuyện không tưởng – chỉ thể nhờ pháp luật.

là tôi dẫn mẹ chồng gặp luật sư. ta còn ngờ tôi xúi giục bà vì muốn tranh tài sản. Mẹ chồng vội vàng phủ nhận:

– “Không phải, không phải, Nhược Nhược mà.”

Tống trở thành tài xế chúng tôi.

Điều bất ngờ là – dì trơ trẽn .

Rõ ràng là do hai chồng mời tới, để “khuyên nhủ”.

Nhìn bộ dạng làm bộ làm tịch, ngọt nhạt bà ta, tôi chỉ thấy ngứa tay.

– “ à, già còn đòi , mất mặt lắm sao?”

Tôi cười khẩy:

– “Mất mặt? /chồng còn sống sờ sờ mà ôm khác, đấy là nhục nhã nhất.”

Nếu bà ta cãi, tôi xé mặt ngay tại chỗ.

Mẹ chồng tái mặt, trân trối nhìn bà bạn thân “từ bé lớn” kia.

Năm xưa họ thân nhau, nhưng bao năm qua, dì sống tốt hơn hẳn – vì chồng bà ta hiền lành, thật thà. Dù chen chúc trong căn chật hẹp với tám miệng ăn, bà ta vẫn thèm khát một ông già , .

Bố Tống quả đúng là ngu ngốc.

Mẹ chồng tôi đáng thương.

– “Con nói chuyện với lớn à?!”

Chưa kịp để dì mở miệng, bố chồng lao ra bênh vực.

Tôi nhướng :

– “Ông vội vàng , lẽ bà ta là ông sao?”

Hai chồng đồng loạt nhìn cha mình, ánh nghi ngờ.

chột dạ, lí nhí:

– “Chuyện các , tôi không can dự. Cứ coi như tôi chưa .”

Chưa ? Nằm mơ.

Tôi ghé sát tai bà ta, mỉm cười:

– “Dì , hôm sinh nhật mẹ chồng tôi, cháu tận thấy dì ôm ông ấy.”

, bố chồng tôi .

Còn bà ta? Liệu ?

Quả nhiên, dì run cầm cập, mặt cắt không còn giọt máu:

– “Cô… cô nói gì?”

Quay sang cầu cứu:

– “ Tống, quản con chứ.”

Bố Tống hoảng, giơ tay định tôi.

– “Nhược Nhược!”

– “!”

Mẹ chồng và Tống cùng kêu lên.

Tôi nắm chặt cổ tay ông ta, kéo mạnh, mượn tay ông ta, thẳng vào mặt dì .

“Chát!”

Tiếng giòn tan, vang vọng khắp .

Nghe thật tai.

– “Cô đánh tôi?! Tống Chí Hằng, đánh tôi !” – dì ôm mặt, rớm lệ.

Ánh bà ta dành cho ông, vừa e thẹn vừa trách móc, khác gì chồng vụng trộm.

– “Tố Trân, không cố ý!” – ông ta cuống cuồng thanh minh, quay sang trừng mắng tôi: – “Tất cả tại con tiện nhân này. Tống , ngay cho tao!”

Tôi bật cười khinh miệt:

– “Đồ già không biết xấu hổ! Ông còn tưởng mình ở thời Thanh chắc? để lấy tình nhân? Ông cũng là cán bộ đấy, kỷ luật Đảng ông ăn hết à?”

Bố ruột tôi còn sai trái, tôi còn dạy cho một trận, huống hồ bố chồng!

– “ là đồ hạ tiện!”

– “Ông là thứ mặt dày!”

Ông ta giận run, giơ tay định .

Tôi nắm chặt cổ tay, kéo mạnh, mượn tay ông ta, thêm một vào… chính mặt ông ta.

“Chát!”

Hai . Một cho dì , một cho ông ta.

Tiếng giòn giã, tai vô cùng.

Ông ta tức mức loạng choạng, suýt ngất, chỉ tay hét:

– “Chúng ! Đánh c.h.ế.t nó cho tao!”

Hai cô con gái từng bị tôi cho ăn đòn, vết bầm còn chưa tan, trong lòng sợ hãi, ai xông lên.

Ông ta liền dọa:

– “Không nghe tao thì đừng mơ lấy được một xu tao!”

Trúng ngay tử huyệt. Hai em lập tức xắn tay áo, lao về phía tôi.

Mẹ chồng vội chắn trước mặt tôi.

Tôi kéo bà về phía Tống :

– “Bảo vệ mẹ cho tốt!”

Hai con gà què kia, tôi không thèm bận tâm.

Tống gật đầu như giã tỏi, kéo mẹ lùi mấy bước, còn hô cổ vũ:

– “ cố lên!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương