Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

– “Giải thích cái ? Chúng tôi không cần nghe! Mẹ tôi về nhà thì ngất xỉu, giờ đang cấp cứu bệnh viện. Chúng tôi bồi thường!”

“Bồi thường” – trắng ra là đòi tiền.

Cái thì tôi tuyệt đối không nhịn.

– “Mẹ các người về nhà thì ngất, vì sao không?”

– “Tại sao?” – một thằng ngốc thật sự hỏi .

Tôi tiến hai bước, giọng châm chọc:

– “Bởi vì bà ta chuyện xấu hổ, lòng chột dạ. Các người vì sao bà ta chột dạ không? Bởi vì bà ta với người ta hôn—”

– “Câm miệng! Ngay bây giờ Cục Dân chính, hôn!” – bố Tống Trăn quát lớn, cắt ngang lời tôi.

Tôi cong môi cười.

Không ngờ lão … si tình thế.

– “ hôn thì được. Nhưng nhà phải đổi thành ba , tiền gửi ngân hàng ít nhất hai triệu.”

– “Đừng hòng!” – chị cả và chị hai Tống Trăn đồng thanh.

Tôi giơ điện thoại lắc lư:

– “Tôi video đây. Không nghe lời, tôi tung mạng, cho thiên hạ xem trò hay…”

Quả nhiên, sắc mặt bố Tống Trăn đổi nhanh hơn diễn viên tuồng.

– “Xóa video đi, tao đồng ý.”

– “ tên nhà, tiền vào tài khoản, tôi lập tức xóa.”

Tôi lập tức bảo Tống Trăn gọi mẹ chồng cầm giấy tờ, kéo cả đoàn Cục Dân chính.

Tiện thể với hai thằng con trai dì Lâm:

– “Chờ chúng tôi chia tài sản xong, các người quay tìm lão đòi bồi thường. Nhớ đòi nhiều vào, dù sao mẹ các người cũng dễ dàng .”

tam nhiều năm như vậy, đủ trơ trẽn, đủ đê tiện .

hôn tiến hành cực kỳ thuận lợi. Con cái trưởng thành, không cần nuôi dưỡng; cha mẹ , không ai phụng dưỡng; chỉ phân chia tài sản.

Đợi khi hai triệu chuyển vào tài khoản, mẹ chồng òa khóc lòng tôi:

– “Bao năm nay, tôi không ông ta giấu nhiều tiền thế. Tôi xin chút ít thì mắng tôi không kiếm tiền, bảo tôi hoang phí, nhiều hơn một hào cũng không cho…”

Tôi nắm tay bà, căm phẫn thay.

Lão đó, sớm muộn cũng sẽ trả giá.

Chờ ba nhà tên xong, bố Tống Trăn lạnh mặt nhìn tôi:

– “Xóa video.”

Tôi chớp mắt vô tội:

– “Video? Video ? Tôi vốn quay cả.”

xong cố tình nháy mắt với ông ta.

Ai bảo ông ta chột dạ?

– “…”

– “Cô… cô…” – ông ta ôm ngực, bộ ngất.

Hai cô con vội vã đỡ lấy, khóc lóc gọi:

– “Bố! Bố!”

Ông ta vốn định để hai con dạy tôi một trận, nhưng khổ nỗi, hai người cộng cũng không địch nổi tôi.

Kẻ bại trận, không tư cách tiếng.

Điều tôi phải bây giờ là về nhà, vứt sạch đồ đạc của lão ta.

Nhưng tôi phát hiện… mẹ chồng chỉ đúng một chiếc quần lót lành lặn, những cái khác bạc phếch, chỗ thì sờn, chỗ vá víu.

“…”

– “Mẹ, vứt hết đi. Con dẫn mẹ ra trung tâm thương mại .”

Mẹ chồng vội lắc :

– “Không vứt, để dành.”

Khuyên không nổi, tôi đành thỏa hiệp.

Kéo bà đi shopping thả ga.

Lần bà hiếm khi hào phóng, liên tục :

– “Quẹt thẻ của mẹ.”

kéo tôi đi tiệm vàng, hẳn hai chiếc vòng lớn.

Bà một cái, tôi một cái.

Đi túi xách, cũng một người một cái.

– “Quẹt thẻ của mẹ. , đi thôi, mẹ dẫn con quần áo.”

– “Vâng ạ, cảm ơn mẹ!” – tôi nịnh khéo, hôn một cái má bà.

Bà thoáng sững , bật cười, đôi mắt nhăn nheo sáng hẳn, hiền từ phúc hậu lạ.

– “ Nhược , mẹ cũng cho.”

Tôi ôm lấy bà, thủ thỉ:

– “Con chỉ mẹ vui vẻ, hạnh phúc, an hưởng tuổi .”

Không cần chúng tôi nhúng tay, hai chị Tống Trăn đã tự động dọn sạch đồ của bố mình đi.

nhà trống hoác.

Tôi và mẹ chồng nằm giường, Tống Trăn trải chiếu ngủ đất.

Tôi định ở nơi xui xẻo .

một hộ đã hoàn thiện là xong, chỉ cần tiền, mọi chuyện rất dễ.

Một đi xem nhà, một đồ nội thất, một sắm nồi niêu xoong chảo.

Rất nhanh, chúng tôi đã dọn vào tổ ấm mới.

Tôi và mẹ chồng bận rộn bếp.

Tôi vốn nấu ăn, chỉ phụ nhặt hành, rửa rau.

Mẹ chồng mới thật sự là bếp cừ khôi.

mấy chốc, từng món ăn nóng hổi, thơm phức bày ra.

– “Thơm quá!”

Tôi reo to:

– “Chồng ơi, mau , chuẩn bị ăn cơm!”

Năm món mặn, một món canh, thêm rau trộn hoa quả – đủ tám món.

Mẹ chồng cười hiền hậu:

– “ Nhược, Tống Trăn, sau hai đứa phải sống thật tốt.”

Tống Trăn gật rối rít.

Tôi cũng mỉm cười gật .

Để bà thoát khỏi bóng đen hôn, tôi nghỉ việc hẳn, dẫn bà đi tóc, đẹp, học nhảy.

Dần dần, bà hòa nhập vào môi trường mới, ai ai cũng hâm mộ:

– “ cô con vừa hiếu thảo vừa giỏi giang thật đáng quý.”

Mẹ chồng tôi lúc cũng hãnh diện:

– “ Nhược không chỉ là con , mà là con ruột của tôi.”

Hai chị Tống Trăn mò khi tôi và mẹ chồng đang ngồi thong thả ăn tây.

, đuôi – phần “xấu” – là phần của Tống Trăn. Tôi không tranh, anh ta ăn quen .

– “Mẹ.”

Hai cô ta một trái một phải ngồi kè kè bên mẹ chồng, bắt kể khổ.

– “Bố vậy mà sống chung với mụ kia.”

– “Con mụ đó đúng là không xấu hổ, chưa hôn đã cặp kè, rõ ràng vì tiền của bố.”

Mẹ chồng tôi bình thản nghe, chỉ hỏi:

– “Các con ?”

– “Mẹ, mẹ cho chúng con ít tiền đi. Hai nhà kia để không cũng lãng phí, chi bằng cho chúng con ở.”

Tôi ngậm , thong thả nhìn .

lòng thầm mong bà tỉnh táo một chút. Hai đứa con chính là sói mắt trắng – nuôi bao nhiêu cũng đủ. Ở bên bố không vơ được lợi thì lập tức quay vòi mẹ.

May thay, bà rút tay về, dứt khoát:

– “Ba nhà đều cho thuê . Đợi Nhược sinh con, tôi lập tức tên cho cháu. Các cô đừng mơ.

Tiền, tôi tiêu thế thì tiêu. Thà tiêu hết cũng không cho các cô. Hết hy vọng đi.”

Hai đứa nghe xong thì tức điên, chỉ thẳng mặt mẹ mình mắng:

– “ người mẹ như mẹ không? Mẹ—”

Chát!

Chát!

Tùy chỉnh
Danh sách chương