Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi khoác tay bà, cười:
– “Đi chứ. Đứa bé chính là vì chuyến đi Lệ Giang đến. Chúng ta sinh con ở cũng được.”
Bà thở phào, Tống Trăn cũng nhẹ nhõm.
hai đều sợ tôi đổi ý.
sao tôi không đi được? Tôi đâu có ngu.
Mang thai, tôi mới phát hiện Tống Trăn hóa ra là người đàn ông có trách nhiệm. Sau khi sinh con gái, anh ấy càng tận tâm. Con bé đánh rắm, ị một cái anh ta cũng … thơm.
Thời gian mang bầu, tôi chịu khổ. Mẹ đổi món liên tục cho tôi, ngày ăn bảy tám bữa vẫn no. Cuối cùng, tôi không béo lên lạng nào, còn Tống Trăn mẹ mỗi người lại thêm chục cân.
Nhờ tay nghề bà, chúng tôi còn mở tiệm bánh ngọt. Không đến mức núi vàng núi bạc, nhưng cũng đủ ăn đủ tiêu.
Sau khi có cháu gái, mẹ nói muốn kiếm nhà, xe, vé số cho cháu. Bà sợ tôi mệt, thuê thêm giúp việc. Thế là trong nhà, người rảnh rỗi nhất chính là… tôi.
Tôi thích sâu gạo.
Gia đình sung túc, tiếng cười tràn ngập, nhất là khi con gái ê a gọi “bà, ba, mẹ”.
Cho đến một hôm, tôi nhận được tin.
Tống Chí Hằng và Lâm Tố Trân rồi.
hai tiều tụy, tàn tạ.
Bị lừa hết .
Giờ sang cắn xé, tố cáo lẫn ngay giữa đường, bêu hết chuyện xấu ra.
Kịch tính và m.á.u chó hơn phim truyền hình.
Tôi kể lại như chuyện cười.
Mẹ và Tống Trăn lặng đi, rồi bà lẳng lặng vào bếp, bận rộn một hồi.
Bữa cơm dọn ra, đầy đủ, thịnh soạn.
Chúng tôi ngồi quanh bàn, vừa ăn vừa rưng rưng.
Giữa mùi thơm cơm canh, nước rơi xuống, nhưng lòng lại nhẹ nhõm từng có.
Khi cảnh sát tìm đến, Tống Trăn đã một chuyến, đưa Tống Chí Hằng – đang lang thang đầu đường xó chợ – vào viện dưỡng lão.
Không ai tới thăm.
Không ai quan tâm.
Hai cô con gái ông ta vốn ích kỷ, tham lam: khi ông có thì tranh đòi phần, đến ông trắng tay thì mặc kệ ông c.h.ế.t rũ đường.
Chi phí sinh hoạt ông ta do Tống Trăn chi trả, nhưng tuyệt đối không đưa ông ta đến Lệ Giang.
– “Ông ta không cầu xin anh sao?” – tôi hỏi.
Tống Trăn lắc đầu:
– “Ông ta định đánh anh. Nhưng lần , anh đã né tránh, còn mắng lại ông ta.”
Anh ôm lấy eo tôi, giọng nghèn nghẹn:
– “ ơi, thật may mắn khi anh gặp được em. Cưới được em chắc chắn là phúc phận anh tu tám kiếp mới có.”
Tôi chọc ngón tay vào trán anh.
Anh cảm ơn mẹ anh mới đúng. Chính bà đã dùng sự chân thành, hiền lành và tài nấu nướng tuyệt vời để “ chuộc” tôi.
Nhưng nhìn kẻ thiếu thốn tình , tôi vẫn sẵn lòng dỗ dành:
– “…”
Tôi khẽ thì thầm bên tai.
anh còn vương lệ, nhưng cười hồn nhiên như một đứa trẻ.
– “, anh em. Rất , rất …”
Tôi véo cằm anh:
– “Miệng nhỏ thật biết nịnh. Nói thêm nữa đi, em thích nghe.”
[Ngoại truyện – Tống Trăn]
Tôi là Tống Trăn.
26 tuổi, vẫn là một thằng trai từng đương.
Bề tỏ ra chín chắn, thực ra mắc chứng sợ giao tiếp xã hội.
Tôi là kẻ nhát gan, sợ mình đến tận xương tủy.
Tôi từng tận ông ta đánh mẹ đến mức bà sợ hãi són ra quần.
Tôi sợ ông ta đánh mình, cũng sợ đến nỗi không dám phản kháng.
Tôi từng nghĩ mình tìm một người bạn gái, càng không nghĩ có một người như thế nào.
Cho đến ngày , tôi Chu Nhược.
Cô ấy không chút do dự nhảy xuống sông cứu người trong tiết trời giá rét. Cứu xong, đợi cảm ơn, cô ấy lưng bỏ đi, tiêu sái đến mức khiến tôi ngây người.
Tôi lặng lẽ đi theo, cô ấy bước vào cổng trường đại học. Hóa ra là đàn em tôi.
Từ , tôi thường ngồi trong xe, lén nhìn cô ấy ra vào trường. Nhưng tôi có can đảm bắt chuyện.
Cho đến hôm bị ép đi xem . Ngồi lưng vào , tôi bị đối tượng chê bai thậm tệ, còn cô ấy thì sắc bén đến mức gã kia cứng họng.
chúng tôi sang nhìn , cô ấy mỉm cười:
– “Cùng uống ly nước nhé?”
– “À… được, được.”
mặt tôi tỏ ra bình tĩnh, thực ra tay ướt nhẹp mồ hôi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi ngực.
Cuộc gặp gỡ cô ấy nghĩ là lần đầu tiên, tôi thì không. Tôi đã sớm biết cô ấy, thậm chí còn tìm hiểu sở thích. Nhưng Chu Nhược quá thông minh, năng động, lại chính trực – cô ấy dễ tiếp cận chút nào.
Sau vài lần tiếp xúc, may mắn thay, cô ấy bắt đầu có chút ấn tượng tốt.
– “Mẹ tôi nấu ăn ngon lắm, có muốn đến chơi không?”
– “Được chứ.”
Sau lần đầu tiên tới nhà, cô ấy dần nhiệt tình hơn tôi. Tôi biết, Chu Nhược thích mẹ tôi.
Quả nhiên, sau khi kết hôn, điều thành sự thật. Cô ấy thương mẹ tôi, bảo vệ bà hết mực. Còn mẹ tôi thì… chiều cô ấy hơn ba đứa con ruột cộng lại.
Bà hay cười khi nhìn Chu Nhược, hay véo má, hay lén đưa cho cô ấy tiêu vặt. Còn kéo cô ấy vào bếp, dúi đồ ăn ngon cất riêng.
Còn tôi?
Tôi vẫn là thằng nhát gan, đứng nhìn.
Tôi biết, sớm muộn gì Chu Nhược cũng bùng nổ tôi.
Quả nhiên, khi ông ta ngoại tình, còn định lấy thuốc Chu Nhược đi bán kiếm lời, thì núi lửa ấy phun trào.
“Đánh con để răn .” – cô ấy nói.
Nghĩa là tôi bao cát.
Không lần đầu, nhưng tôi vẫn ngượng.
– “Nếu anh không hợp tác, em đưa mẹ đi, em có .”
Tôi sợ hãi.
Nếu đi, tôi lại bị bỏ lại ác mộng.
– “Anh hợp tác. nhớ mang anh theo .”
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, nhất là khi mẹ tôi thay đổi – bà không còn nhu nhược nữa.
Nhược Nhược kéo bà đi sắm, đi chơi, chăm sóc tinh thần, khiến mẹ tôi trẻ ra, mạnh mẽ hơn, nở nụ cười tôi từng .
Tôi tự trách, vì lẽ ra là điều tôi mang lại.
Nhà ở Lệ Giang là Chu Nhược bỏ ra.
Tôi chỉ là kẻ vô dụng – ăn bám mẹ, ăn bám .
Có tôi nghĩ, chắc tôi là con nuôi, còn Chu Nhược mới là con gái ruột mẹ.
Đúng vậy. cùng ăn đầu quả dâu tây, còn tôi chỉ có phần cuống.
Bao giờ tôi mới được ăn phần đầu ngọt ngào ?
Cho đến một ngày, con gái nhỏ chìa miếng dâu tây đã cắn dở cho tôi:
– “Ba ơi, ăn đi.”
Dù dính nước miếng con bé, miếng dâu ấy lại ngọt đến tận đáy lòng tôi.
Nhìn mẹ, , con gái cười đùa trên sofa, tôi cảm thế là đủ.
Khi cảnh sát báo tin tôi lang thang đường, tôi không run, không đau, chỉ bình thản như mặt hồ lặng.
Tôi đưa ông vào viện dưỡng lão. Ông chửi tôi bất hiếu, vô ơn. Tôi lặng im, đi đóng phí.
hàng bảo tôi đón ông Lệ Giang.
Tôi chỉ cười.
sao hiểu được bóng ma ông để lại trong tôi và mẹ lớn đến mức nào.
– “ cứ ở đây đi. Nếu bỏ trốn, con mặc kệ. Cũng ai quan tâm đâu.”
Tôi lưng đi, không ngoảnh lại.
cổng viện dưỡng lão, tôi rơi nước .
Đúng ấy, điện thoại reo. Video call. Nhược Nhược gọi.
– “Ba ba! Ba ba ơi!”
Tôi lập tức bật cười, lau vội nước .
– “Ba mau nhìn ! Con mẹ xây lâu đài rồi. Con là công chúa, mẹ là hoàng hậu, ba là quốc vương. Khi nào ba ?”
– “Ngày mai. Mẹ đâu?”
– “Mẹ đang bê chậu hoa.”
Qua màn hình, tôi Chu Nhược bê một chậu hoa nặng. Tim tôi thắt lại – lỡ rơi thì sao?
Nhà không có tôi thì sao được.
Tôi .
Ngay lập tức.
Ngay bây giờ.
bên , bên con, bên người mẹ tôi thương – để bảo vệ , đến suốt đời.
(HẾT)