Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
07.
gia đình rất nhanh.
Kiểm tra xong, kết quả xét nghiệm, :
“Chúc mừng, thai được ba tháng rồi.”
Hách Mẫn ngẩn , vô thức cái bụng phẳng của tôi.
Ngay sau đó, biểu cảm anh đông cứng.
Hách Mẫn nhốt tôi trong biệt thự núi tuyết cách đây một tháng.
Vậy bé này có là của “chồng cũ”.
thấy sắc mặt Hách Mẫn khác lạ, lập tức rút lui nhanh như gió.
Ánh mắt Hách Mẫn từ từ rơi trên tôi, như muốn nói đó, không thốt ra nổi, mặt tái mét.
Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt, như ngưng đọng cả thời gian.
Tôi hoang , sờ bụng, biết phải nói đó:
“Hách Mẫn, bé này…”
Có lẽ tôi nên nói thật anh rồi?
kết quả khám lại tuần trước, chứng mất trí nhớ của anh không cải thiện.
Để giữ ổn định các tế bào thần kinh đặc biệt là vùng não, khuyên vẫn nên giữ nguyên hiện trạng.
Hách Mẫn ngắt lời tôi:
“Anh cần tĩnh một chút.”
Anh siết chặt nắm tay, gân xanh nổi rõ, khó nhọc từ cổ họng bật ra vài tiếng:
“Bây giờ anh rất nóng giận, Tinh Tinh, đừng nói chuyện anh.”
“Để anh… để anh ra ngoài tĩnh .”
Cơ anh nghiêng về phía tôi, như muốn gần, phút cuối lại kiềm chế.
Cuối cùng, nhẹ nhàng buông tay, vuốt ve má tôi.
Nhẹ nhàng, như đang xoa một áng mây.
Ánh mắt anh đau đớn và đấu tranh, giọng khàn khàn:
“Anh không muốn lúc không tỉnh táo làm phải điều không cứu vãn.”
08.
Đêm đó, Hách Mẫn về rất muộn.
Anh theo lạnh, tự sưởi ấm rồi mới vào chăn ôm tôi như mọi khi.
Tôi nghe anh nói:
“Tinh Tinh, em có muốn giữ bé này không?”
Tôi há miệng: “Muốn.”
Tôi muốn giữ trong dòng m.á.u của tôi và Hách Mẫn.
Anh ôm chặt tôi như muốn hòa tan tôi vào trong xương tủy.
Đôi tay anh , thở gấp gáp và rối loạn.
Một lúc lâu sau, anh thở dài, vuốt ve tóc tôi, giọng trầm trầm:
“Được, vậy thì giữ lại.”
“Sinh ra, anh nuôi, nó sẽ là duy nhất của chúng ta.”
Tôi chợt nhớ ra điều , bật dậy, kéo cổ áo Hách Mẫn, giọng :
“Chiều nay anh đi đâu?… Hách Mẫn, chiều nay anh đi đâu?”
Anh không nói , lẳng tôi.
Lần này, ngay cả tay tôi cũng :
“Anh có mùi thuốc sát trùng trên , anh đi bệnh viện rồi đúng không?”
“Hách Mẫn, anh có đi… có đi…”
Anh bất :
“Em đoán đúng rồi, Tinh Tinh, anh đi triệt sản rồi.”
Hách Mẫn tôi sâu thẳm, đôi mắt đen yên tĩnh như hồ sâu không đáy.
Chớp mi, gờn sóng lấp lánh thoáng qua như giọt nước mắt:
“Thực ra anh không muốn có nào cả, không muốn để Tinh Tinh chịu khổ.”
“ nếu em muốn sinh, vậy thì sinh đi.”
“ cần là của em, anh sẽ yêu thương nó.”
Một dòng nước mắt rơi trên má tôi, chạm ga trải giường.
Rồi nhiều giọt nước mắt không kìm được tuôn rơi.
Tim tôi như được ngâm trong làn nước ấm, mềm nhũn đi.
Làm sao tôi có nghi tình yêu Hách Mẫn dành cho tôi được chứ.
09.
Từ ngày đó, Hách Mẫn càng chăm sóc tôi cẩn thận hơn.
Anh chăm hỏi về những điều cần lưu ý khi thai, ghi chép cẩn thận.
Tôi khó ăn hơn sau khi thai, mỗi bữa đều do Hách Mẫn tự tay nấu, chọn nguyên liệu tươi ngon nhất, vị thanh nhẹ mà vừa miệng.
Phần lớn thời gian, tôi ở biệt thự núi tuyết anh.
Mỗi buổi chiều nắng đẹp, chúng tôi phủ chăn ấm, ngồi cạnh lò sưởi lách tách, anh ôm tôi, yên ngắm tuyết bên ngoài.
công việc nhà họ Hách nhiều, anh vẫn phải trực tiếp họp.
Hách Mẫn gối đầu đầu gối tôi:
“Tinh Tinh, anh phải đi công tác Thụy một tuần. Em ở nhà chăm sóc bản thân nhé.”
Tôi :
“Yên tâm đi, em đâu phải trẻ ba tuổi, sao mà không biết tự lo cho được.”
Không chuyện bất thật sự xảy ra.
Lợi dụng lúc Hách Mẫn không có nhà, có cấu kết giúp việc trong nhà, đánh thuốc mê rồi bắt cóc tôi.
10.
Tích tắc, tích tắc.
Tôi nghe tiếng đồng hồ chạy, đầu đau như búa bổ, tay bị dây thừng thô ráp buộc chặt phía sau, siết đau rát.
Xung quanh bốc mùi ẩm mốc thối rữa.
Ý thức tôi dần được lấy lại, vẫn nhắm chặt mắt, cố giữ tĩnh.
Đây là đâu?
Ai bắt cóc tôi?
Điều duy nhất có chắc chắn là họ muốn dùng tôi để đối phó Hách Mẫn.
Một giọng nói âm u vang :
“Nếu tỉnh thì đừng giả vờ ngất nữa.”
Tim tôi chợt thắt lại, chầm chậm mở mắt.
Đây là một kho chứa bỏ hoang, tối tăm và ẩm thấp, có vài tia sáng len qua ô cửa sổ nhỏ trên trần.
Phía trước là một nam một nữ, tôi đầy thích thú.
Tim tôi dần rơi xuống đáy.
Tôi nhận ra, đó là anh trai và chị của Hách Mẫn.
Chị tôi từ đầu chân, như đang xem một vật chết:
“Bắt cóc ta có ích ?”
Anh trai khẽ :
“Cứ đợi mà xem, ta nó thì không thường đâu.”
Anh ta gọi điện, tươi:
“Em trai yêu quý, có phải tìm sắp điên rồi không?”
“ một , dám báo cảnh sát hay đem khác tới thì đừng mơ gặp lại ta.”
Ánh mắt anh ta như lưỡi rắn độc, l.i.ế.m qua mặt tôi, sự nhớp nháp làm tôi buồn nôn:
“Nghe nói ta có thai?”
“ nói xem, tao có nên gửi bé trong bụng ta cho không?”
Tim tôi đập dữ dội, lòng bàn tay đổ mồ hôi, cố giữ tĩnh.
Phải làm đó trước khi Hách Mẫn , không chờ c.h.ế.t được.
Tôi hạ mắt giả vờ sợ hãi, nhân lúc đó lẽ bấm nút trên đồng hồ.
Mặt đồng hồ bật ra một d.a.o nhỏ xíu.
Tôi giả bộ rẩy, lẽ dùng d.a.o mài dây thừng buộc cổ tay.
Thời gian như kéo dài vô tận, từng giây là cực hình.
Không biết bao lâu sau, cửa kho mở ra.
Phía ngược sáng, bóng dáng Hách Mẫn xuất hiện ở cửa.
Chị “hừ” một tiếng:
“Không cũng là kẻ đa tình đấy.”
Chị ta chĩa s.ú.n.g vào tôi, đe dọa:
“Đem đồ ném qua đây, rồi giơ tay , tiến lại.”