Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
giúp tôi thoát khỏi sự dày vò luận văn, thân đưa tôi một quán thịt nướng thư giãn.
Ở đó, tôi thấy Dương Thư, người sẽ đi gia sư, bây giờ lại đang uống với một nhóm xấu.
Anh phấn khích ôm , giọng điệu chế giễu: “Nguyễn Miên á? Ai thèm thích cái đứa mọt sách khô khan đó chứ! Chơi thôi, đừng tưởng thật.”
Mấy ngày nay thức khuya làm mô phỏng và hoàn thành luận văn, sợi dây lý trí trong đầu tôi vốn căng như dây đàn lập tức đứt phựt. Thế tôi tiện cầm một rỗng rồi đi đó.
mới đi được nửa đường, tôi chặn lại.
Người đàn ông chặn tôi có nét nghiêm nghị, vóc dáng rất cao. Đôi đen láy và sắc bén như một con diều hâu anh lướt qua trong tôi.
Anh ngậm điếu thuốc, nhếch miệng: “Đánh bằng thứ này c.h.ế.t người được đâu.”
1.
Ánh đèn đường mờ ảo chia gương góc cạnh sắc sảo người đàn ông thành hai phần sáng tối, áo được anh xắn , lộ cơ bắp đẹp đẽ và săn chắc.
Tôi lại lý trí, khi ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc trên người anh, tôi vô thức lùi lại mấy bước, kéo giãn khoảng cách.
“Chỉ muốn cho anh một bài học thôi.”
“Với chân gầy gò nhóc, chắc vừa vung người chặn lại rồi.”
Người đàn ông khẽ , tiện dập điếu thuốc rồi giật rỗng trong tôi.
Đôi đào hoa híp lại như đang : “Chờ đấy, chú sẽ báo thù giúp nhóc.”
Anh cố tình nhấn mạnh từ “chú” bằng cái giọng đầy ý mà ai nghe cũng nhận ra.
Ngu Vi Vi đứng cạnh tôi mê hoặc mức thầm rú .
2.
Anh giúp tôi trả thù thật.
rỗng đập vỡ tan tành, anh giáng một cú đ.ấ.m mạnh vào Dương Thư, khiến những người khác sợ hãi hét .
Dương Thư ngã vật xuống đất, đau đớn ôm , còn thì sợ hãi ôm chặt anh .
Chỉ tiếc cái đó đập thẳng vào đầu anh .
Tôi nghĩ một lúc, gọi thêm một cốc bia lạnh lớn, bước tới rồi tạt thẳng vào Dương Thư.
“Nhóc thù dai phết.”
Nụ trên anh càng rõ rệt hơn.
Thấy tôi, Dương Thư vô thức đứng bật dậy, vùng khỏi vòng , anh màng cơn đau, ngỡ ngàng tôi: “Miên… Miên Miên, sao em lại ở đây?”
“Anh còn dám mở miệng à?!”
Ngu Vi Vi tức điên , lao định đánh anh , tôi ngăn lại.
“Anh anh đi gia sư mà.”
lúc này, tôi mới nhận ra bản thân bỗng trở nên vô cùng bình tĩnh.
Sau khi liếc quanh một vòng, tôi nhếch môi: “Nơi này đúng một nơi lý tưởng học tập đấy. Cảm ơn anh tôi thế nào quay đầu bờ, và kịp thời dừng lại giảm tổn thất.”
Tôi biết Dương Thư thuộc kiểu người ham chơi.
Khi theo đuổi tôi, anh kiềm chế tính cách hơn nhiều, tôi cứ nghĩ anh sẽ thay đổi.
thực tế, Dương Thư chỉ có thể ngoan ngoãn một thời gian.
“À, ra trai nhóc à.”
Quý Lẫm nhướng mày.
Anh Dương Thư từ đầu tới chân, khóe môi khẽ cong : “Gu quá tệ, nên chia càng sớm càng tốt.”
“Cảm ơn vì lời khuyên.”
Tôi chớp kìm nén sự cay đắng, khóe vẫn cứ đỏ hoe.
May mà xung quanh khá tối nên có ai thấy.
Tôi đang đắc ý bên cạnh Dương Thư, từng chữ một: “ Dương Thư, anh đúng đồ khốn nạn!”