Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

6.

Anh nói tên anh Quý Lẫm.

Sau về nhà, tôi càng càng thấy cái tên rất quen tai.

Trong tôi chợt hiện lên một đôi mắt đen quen thuộc, nhưng còn chưa kịp nhớ ra thì bố không đáng tin của tôi đã tới.

, đã chú Quý của chưa?”

Chú Quý?

Bộ não vốn đã trì trệ suốt đêm của tôi cuối cùng giọng nói oang oang của bố cho tỉnh lại.

không thể trách tôi không nhớ ra, bởi vì năm trước, trông Quý Lẫm đâu có thế đâu.

Tôi nhớ lại tiếng “chú” đầy ẩn ý của Quý Lẫm, cảm thấy vẫn có thể mất thêm một lần nữa.

“Alo? Alo! , còn đó không?”

Thấy tôi mãi không trả lời, bố tôi lại thêm tiếng nữa.

Tôi ậm ừ: “ rồi ạ, chú ấy ở phòng đối diện phòng .”

“Vậy thì đúng rồi! Tôi đã nói tôi không nhớ nhầm địa của mà!”

Nửa câu sau bố nói mẹ tôi, nghe có vẻ đắc ý lắm.

Bố tôi nói Quý Lẫm tình cờ đến đây công tác, nên bố đã nhờ anh sóc cô gái tội nghiệp đang học xa nhà của .

Tôi nhất thời không nói nên lời.

Nhưng kỹ lại, đây đúng chuyện bố tôi có thể ra.

Dẫu sao năm tôi học lớp 8, để có thể đi tận hưởng thế giới hai mẹ tôi, đã vứt tôi cho Quý Lẫm sóc một thời gian.

còn lải nhải thêm vài câu, rồi mẹ tôi giật lấy điện thoại, nói tôi vài lời.

Sau cúp điện thoại, tôi kỹ lại, cuối cùng vẫn ngượng ngùng đi gõ cửa phòng đối diện.

Cửa mở rất nhanh, như thể anh đang đợi tôi vậy.

“Lão Nguyễn cho nhóc rồi à?”

Lão Nguyễn bố tôi.

Tôi khẽ “vâng”, nhưng nhìn gương trẻ trung đầy sức cuốn hút của Quý Lẫm, tôi không thể nào mở miệng một tiếng “chú Quý”.

“Được rồi, đi.”

Quý Lẫm không để ý, buông khỏi cánh cửa rồi bước trong.

“Tôi không ngờ lại nhóc ở đó.”

Tôi không ngờ tối nay lại mất lần trước lớn.

Tôi chửi thầm Tống Dương Thư trong lòng, rồi đi theo anh trong.

Trong phòng vẫn còn mùi khói thuốc nồng nặc.

Tôi nhìn cái gạt tàn đầy lọc thuốc bàn, bụng: Quý Lẫm hút thuốc nhiều .

Nhưng tôi không chịu được mùi khói, vô thức nhăn lại.

tiểu thư ghê nhỉ.”

Quý Lẫm liếc tôi rồi cười khẩy.

Anh phủi tàn thuốc dính ống áo, đứng dậy mở cửa sổ cho thoáng.

Nhưng đi ngang qua tủ lạnh, anh khựng lại rồi lấy ra lon bia lạnh.

Anh nhướng mày, hỏi tôi: “Uống không?”

7.

Dĩ nhiên tôi không thể uống rồi, hôm nay tôi đã mất quá nhiều rồi.

Tôi từ chối lòng tốt của Quý Lẫm, ngượng ngùng ngồi ghế sofa.

Quý Lẫm không nói , một mở lon bia, ngồi xuống tấm thảm cách tôi khá xa, hai chân dài gập lại.

Tôi nhìn anh, cân nhắc lời nói: “ ra bố cháu hơi lo xa. Nếu chú… chú Quý có việc riêng thì không cần phải dành thời gian sóc cháu đâu.”

có bố tôi mới gái ngoài hai mươi tuổi đi mua đồ vẫn có thể ta dụ dỗ bằng chút đồ ăn ngon.

Tôi bất lực than thở trong lòng.

Quý Lẫm ngước nhìn tôi, không nói , ngửa uống một ngụm bia lớn.

Cằm anh hơi nâng lên, yết hầu nhô ra khẽ chuyển động theo từng nhịp nuốt, vô tình thu hút toàn bộ chú ý của tôi.

Đến nhận ra đang nhìn chằm chằm thứ , tôi khẽ ho một tiếng, lúng túng rời mắt đi.

Tôi không nhận ra Quý Lẫm.

Dù sao, lúc bố tôi đưa tôi đến chỗ anh kỳ nghỉ hè năm lớp 8, Quý Lẫm đang ngồi xổm trước lốp xe, dùng cờ lê tháo cái đó.

Mùa hè nóng nực, anh mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen đơn giản, cúi , cơ bụng tám múi lấp ló hiện ra.

Thế nhưng, đi kèm thân hình đẹp như vậy lại một khuôn rậm râu, không thể nhìn rõ các đường nét khác.

May mà giọng của trẻ trung và dễ nghe: “ một nhóc thôi mà, không có vấn đề .”

Bố mẹ muốn đi du lịch, lo lắng gái ở nhà sẽ ta dụ dỗ bằng đồ ăn, nên đã gửi ở nhà một bạn.

… Tình tiết trong tiểu thuyết đã xảy ra tôi, nhưng chú hơi luộm thuộm.

Tôi nhìn vết dầu mỡ anh, bắt lo lắng, nghi ngờ bố tôi gửi tôi đến đây để trải nghiệm cuộc sống.

Nhưng thực tế, chú sửa xe lại có một căn biệt thự lớn.

một bé gái chẳng khó , vì anh bỏ tiền thuê bảo mẫu sóc cô bé.

… Trong suốt kỳ nghỉ hè, số lần tôi và Quý Lẫm nhau đếm ngón .

Ngay cả trong lần hiếm hoi đó, anh chẳng buồn sửa sang bộ râu rậm rạp của .

Thêm đó, lúc ấy, tôi không dám nhìn anh nhiều.

Bởi vì Quý Lẫm rất hung dữ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương